Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

fin.

song: starlight - taeyeon ft. dean

gửi cho anh, người đã từng là ngôi sao băng rực rỡ nhất chiếu sáng phần thanh xuân tẻ nhạt tôi khư khư giấu kín.

i.

cuối con đường, chúng ta vẫn chẳng là gì của nhau.

jihoon cặm cụi tô đè sáp màu lên bức tranh gần như đã hoàn thành, dùng toàn bộ sức tập trung hiếm có ngoài lĩnh vực âm nhạc. điều này thật phi thường, hẳn là thế, khi đàn em khoá dưới kim mingyu phải biểu hiện sự ngạc nhiên tột độ của mình bằng hành động khiếm nhã trợn mắt há miệng ngắm nhìn mỹ cảnh lần lượt vẽ ra trước mắt.

tiết trời chớm thu se lạnh, khung cửa sổ cuối phòng bị lee seokmin vô ý bỏ quên sáng nay mở tung, gió heo may theo đà lùa kín mọi ngóc ngách, mang theo hương thơm thanh mát không biết từ đâu nhuộm siết lấy từng lọn tóc nâu mượt của jihoon.

và tất cả chỉ kết thúc khi tên tội đồ lee seokmin lao vào hệt như việc sau lưng thằng nhóc có gắn một cái tên lửa cỡ trung. kim mingyu chỉ kịp nhìn thấy làn khói duyên dáng che mù tầm mắt, sau đó ngay cả lee jihoon vừa mới hiện thân thành thiên sứ trong mắt cậu ta cũng biến mất theo cách nào đó thật vi diệu.

lee seokmin điên cuồng dập đầu xuống đất, cố ra vẻ phô trương, lầm bầm những câu từ không rõ nghĩa. bên cạnh là lee jihoon bất lực nhăn trán im lặng.

- rốt cuộc cậu đã gây ra chuyện gì?

jihoon mở miệng chất vấn, phá vỡ cục diện khôi hài kéo dài suốt nửa tiếng đồng hồ bắt đầu từ lúc tên nhóc này kéo cậu lên sân thượng trường học. và lỗ tai tội nghiệp của jihoon đã phải chịu không ít âm thanh quái đản liên tục lượn qua lượn lại. thủ phạm không ai khác chính là lee seokmin.

- anh họ, em tiêu rồi. tiêu chắc rồi.

jihoon nhướn chân mày, huých mạnh khuỷu tay thằng bé, giục nó nói tiếp.

- anh có quen biết phó hội trưởng hội học sinh yoon jeonghan đúng không? em đã đắc tội với một nhân vật không nên dây vào.

seokmin vừa nói vừa rên rỉ, càng về sau cái miệng méo xệch của nó trông càng thảm hại hơn nữa. jihoon xoa trán.

- choi seungcheol chứ gì?

búng tay cái chóc, cặp mắt mà seokmin luôn tự hào đã hoá thành hai đường chỉ, nó hào hứng vỗ cái bộp lên tấm lưng gầy của ông anh nhỏ con, gần như reo lên vì sung sướng. nhưng nó kìm lại. cuộc đời nó vẫn còn dài, crush kwon soonyoung nó ngầm tăm tia vẫn nhởn nhơ ngoài kia, và nó chưa muốn làm miếng gỏi sống dưới cây đàn guitar trên tay jihoon.

- em sẽ lấy kiếp sau bù đắp cho anh, haha.

jihoon không buồn lườm lee seokmin đến một cái, lẳng lặng đứng dậy, phủi qua loa mông quần, quay gót phi về phía phòng họp của hội học sinh bằng tốc độ chậm rãi nhất có thể.

lee seokmin đứng từ xa ứa nước mắt, diễn sâu phen nào hay phen đó. ông anh tàn nhẫn nó luôn tôn thờ cuối cùng đã tìm thấy chút lương tâm rồi.

ii.

jihoon thả bộ, bước chân nện xuống nền gạch đá hoa lát sàn hành lang dẫn đến phòng họp thật nhẹ nhàng. tiếng thu rơi từng đợt từng đợt bên tai cậu hệt âm thanh reo vui phấn khích của trẻ nhỏ, nghịch ngợm hẩy đi nắng chiều nhàn nhạt đậu nơi cầu vai đã sờn bớt màu sắc thuở ban đầu. jihoon thích thú nhảy chân sáo, bỗng chốc cảm thấy tuổi thơ đuổi ong bắt bướm hiện hữu trước mắt như một thước phim cũ, hình ảnh ngả màu ố vàng, nhưng kỉ niệm vẫn còn đó, tuyệt nhiên không nhoà đi.

seungcheol đã xuất hiện với vai trò nam chính thứ hai.

khác với mọi dự tính sắc bén vạch ra trong đầu jihoon, những điều giản đơn lọt vào đôi đồng tử trong veo chỉ là hình ảnh anh dùng ngón tay miết nhẹ mặt bàn, lặng thinh - vừa sợ hãi điều gì đó, hoặc không - ngắm nhìn vài ba chiếc lá vàng rụng xuống từ cành, lượn một vòng duyên dáng theo cánh gió, viên mãn hạ mình về cội.

khoảnh khắc anh quay lại, jihoon đã ước cậu có siêu năng lực, dịch chuyển tức thời chẳng hạn, để ngay lập tức kịp giờ điểm danh tại lớp.

nhưng cậu không làm vậy.

tất cả những gì chúng ta nói với nhau hôm đó chỉ là câu 'xin chào.'

jihoon thậm chí mong mỏi một thứ khác điên rồ hơn thế.

sáng nay khi thức dậy, em đã cảm nhận được, xúc cảm lạ lùng đến từ ai đó không hề quen biết, khiến em lưu tâm, khiến em ghi nhớ - chưa từng in dấu trong cuốn sổ hồi ức.

nụ cười của anh mang theo nắng.

và jihoon không muốn mọi chuyện kết thúc sau vạch kẻ ngang vô tình do thời gian tạo ra. cậu muốn biết về anh, cậu muốn trực tiếp cảm thụ hơi nắng ấm tầng tầng lớp lớp in trên nụ cười ấy, bằng mọi giác quan.

iii.

jihoon gạt đi lọn tóc thừa thãi vô tình che đi tầm với, mơ hồ nguệch ngoạc nét chì thẳng băng vô nghĩa lên mặt giấy vẽ chuyên dụng, ngẩn người vò vò thân bút, miết nhẹ.

seungcheol, anh dạy em rất nhiều thứ, lại chẳng dạy em cách quên anh.

dáng lưng cô đơn của seungcheol in hằn trên bóng kính cửa sổ, tịch mịch khảm vào tâm thức jihoon.

cậu chỉ nhớ được như thế.

sắc vàng quen thuộc của mùa cũ ôm siết lấy dáng vóc cao lớn mảnh khảnh ngày xa, tiếp tục phác hoạ chi tiết đến từng hơi thở, từng nhịp đập bồi hồi vụn vỡ.

anh có chừng đó thời gian đủ dùng.

chút hơi thu cỏn con vuốt ve bàn tay cầm bút vẽ chai sần của jihoon.

em nghe thấy thu rơi trên gò má mình, lạnh buốt. em chưa kịp nói rằng, thời gian của em cũng không còn nhiều. anh kiên trì đợi em nơi cuối con dốc, em đã chẳng đủ can đảm nắm tay anh vượt qua nó.

ánh sáng chói loà đong đầy đam mê cháy bỏng của cậu và seungcheol, đã tàn lụi trong lòng bàn tay cậu, giống như cách seungcheol xuất hiện và biến mất.
không báo trước. không khiến cậu ngạc nhiên.

iv.

jihoon vẫn nhớ như in bàn tay hơi ẩm của seungcheol khi anh rụt rè chạm vào gò má cậu. anh chỉ chạm vào như thế, rồi bất ngờ bỏ cuộc. và lùi lại. jihoon ngước nhìn khuôn mặt bối rối không che giấu anh khoác lên, rướn người trao cho anh một nụ hôn.

họ cần nhau theo cách đó.

nụ hôn ngắn ngủi thấm đẫm mồ hôi và nước mưa. jihoon thấy seungcheol mỉm cười dịu dàng, vẫn là màu nắng nhàn nhạt bao phủ tâm can đau buốt, nơi jihoon âm thầm giữ lấy. jihoon không ngờ. seungcheol nhìn thẳng vào đôi mắt sáng rỡ dưới màn mưa, nâng niu ôm trọn.

em nhớ mùa thu đầu tiên chúng ta biết đến sự tồn tại của nhau.

mưa rơi dày và nặng hạt. đó là trận mưa lớn nhất suốt mùa hè vừa rồi. jihoon thu mình trên chiếc ghế dài của trạm chờ xe buýt, để mặc sắc xám ảm đạm đầy ăm ắp giăng mờ đôi mắt. cậu biết tất cả đã thay đổi, kể từ giây phút seungcheol buông tay.

không còn tán ô màu xanh da trời năm ấy từng che chắn cho cậu.

không còn nữa.

cậu sẽ thử một phương pháp hiệu quả hơn.

v.

seungcheol tỉ mẩn cầm tay jihoon, viền lại nét chì còn mới, phóng đại họa tiết nho nhỏ đơn giản. anh reo lên khe khẽ, bụm miệng chế giễu jihoon khi cậu vui vẻ tháo bức tranh xuống từ giá vẽ cao hơn mình hai cái đầu. cậu dứ dứ nắm đấm. và quả nhiên seungcheol thôi đùa giỡn. ánh mắt anh đột nhiên nghiêm túc lạ thường.

seungcheol cứ thế dắt cậu đi.

điểm dừng cuối cùng là ô cửa sổ sát đất trong phòng họp hội học sinh.

nơi cái nhìn riêng rẽ của họ hợp nhất lại thành đường.

- anh dẫn em đến đây làm gì?

seungcheol tủm tỉm, gỡ hai tay đặt trên mắt cậu, lần nữa đan chặt chúng với đôi bàn tay cậu. anh nhắm mắt lại. jihoon im lặng làm theo.

họ đã nghe thấy tiếng thu rơi bên tai, cùng nhau.

vi.

jihoon từng dự đoán về cuộc chia ly không báo trước.

những rào cản quanh anh vẫn hiên ngang mang một nỗi buồn. anh không mở miệng. jihoon có thể cảm thấy, nhưng cậu chọn cách trói nó lại trong tâm trí, mãi mãi chôn vùi. anh không thể vứt bỏ tất cả để mở ra cho cậu cánh cửa hi vọng viển vông nào đó - theo cách của riêng anh.

tất cả những gì jihoon có trong quá khứ là khung cảnh seungcheol nắm chặt tay cậu, bù đắp cho dòng thời gian xưa cũ đã trôi mất dạng, chạy trốn thực tại, đắm chìm trong một giấc mơ màu hồng không có điểm khởi đầu và điểm kết thúc.

bởi vì em biết, chúng ta vốn chỉ nói với nhau hai chữ 'xin chào'.

đôi mắt anh khi ấy, dường như đã tìm thấy điều gì đó cho riêng mình. và em hiểu, ngoài cái tên của anh, thanh xuân em từng sở hữu chẳng còn ai khác quan trọng hơn thế.

seungcheol, hồi ức của em là anh.

mưa không biết từ đâu thỏa mãn tuôn rơi ngày một dày thêm.

nụ cười anh có nắng. nắng nâng đỡ anh, nắng trìu mến như thiếu nữ đương thì, nắng thay em yêu anh.

vii.

jihoon cười, nụ cười thanh thản nhất cậu có thể vẽ trên khuôn miệng cứng nhắc, theo một cách dễ dàng nào đó, cậu không buồn để tâm.

cửa phòng học mỹ thuật bất chợt hé mở. lee seokmin ôm bó hoa lớn, miệng ngoác tận mang tai, kéo jihoon ra ngoài, hoan hỉ tuôn một tràng từ ngữ. cậu chăm chú quan sát cơ mặt biến đổi liên tục của seokmin, không tự chủ mà cười ra tiếng.

- anh cười rồi kìa.

cậu nhóc dừng lại khi câu chuyện còn dở dang, hướng đôi mắt híp lại vì cười của jihoon nói một câu không đầu không đuôi.

- hôm nay là ngày gì, anh nhớ chứ?

khoé mắt lấp lánh ý cười chưa kịp dứt rọi vào tim cậu trai nhỏ hơn vạt nắng ấm nóng trong suốt.

seungcheol hẳn là rất ấn tượng với em. anh ấy trước khi đi còn dặn, em không được lợi dụng khoảng thời gian vắng anh ấy mà bắt nạt anh.

hình như quên seungcheol không hẳn là khó đến thế.

jihoon khẽ cười. cậu chẳng tài nào ngừng lại nụ cười vu vơ ấy, chỉ biết rằng nếu tiếng cười vừa tắt, cậu chẳng còn lại gì bên mình nữa cả.

jihoon, có em ở đây, cùng anh.

thì hiện tại hoàn hảo nhất.

nắng thu vẫn vàng như nó đã từng, và jihoon không cho phép bản thân cậu buồn thêm một giây nào sau cuối.

seungcheol, ánh sáng của em là anh, tín ngưỡng của em cũng là anh.

end.

a/n: 1991 kí tự - tác phẩm dài nhất và tâm huyết nhất dành cho JiCheol.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com