Chương 5: Hổ con
Bộ phim kia tên là 《Cá voi trắng》, vai nam chính là Lục Phùng Xuân, sinh ra ở một làng chài nhỏ trên đảo, lúc mười hai tuổi cha mẹ đều mất vì tai nạn trên biển, từ đó về sau luôn sống một mình, năm mười sáu tuổi vì sốt cao dẫn đến vừa câm vừa điếc, bởi vì sinh ra ở làng chài, cơ hồ tách biệt hoàn toàn với thế gian, lại không có người thân cho nên không được học khẩu ngữ.
Đây chỉ là bối cảnh nhân vật được đặt ra, kịch bản cụ thể ba ngày sau quay thử mới có.
Tạ Nhan tạm biệt Vương Ninh, từ chối toàn bộ vai diễn bên Trần Thụ. Hình tượng Lục Phùng Xuân trong lòng Tạ Nhan vẫn chỉ là cái bóng mơ hồ, cậu lấy ra sổ ghi chép, đem câu chuyện đại khái viết ra, bởi vì không có tình tiết, không cách nào triển khai tính cách cùng tâm lý, chỉ có thể từ điều kiện khách quan của nhân vật mà bắt đầu.
Y là người câm điếc, lại không biết thủ ngữ, nên giao lưu thế nào?
Tất cả cách thức văn minh đối với Lục Phùng Xuân đều không có tác dụng, chỉ có thể dựa vào bản năng.
Tạ Nhan nhìn gương suy nghĩ một hồi, làm sao có thể thuần túy dùng tứ chi biểu đạt ý nghĩ. Việc này rất khó cũng rất thú vị, bất quá trong thời gian ngắn cũng không luyện ra được.
Ba ngày tiếp theo, Tạ Nhan lấp kín lỗ tai, không nói thêm câu nào.
Quay thử sắp xếp vào buổi sáng, cậu biết đây là cơ hội hiếm có, cũng đã sớm chuẩn bị những gì mình có thể chuẩn bị, dùng hết khí lực của toàn thân, nếu như vậy vẫn không được nhận thì chứng minh là bản thân vốn không được, cũng không lo lắng hay tiếc nuối.
Huống hồ cậu không cảm thấy bản thân sẽ không diễn được.
Đạo diễn của《Cá voi trắng》 là Tôn Hoài Quân, năm nay hơn bốn mươi tuổi, người không cao, da dẻ ngăm đen, rất tháo vát cường tráng. Ông từ lúc trẻ quay mấy phim tài liệu được giải thưởng lớn, lại quay điện ảnh, cũng được giải thưởng, nhưng đều rất cao siêu ít người hiểu được. Giá trị thương mại không cao, đầu tư cơ bản không thấy có lời. Sau đó rất khó kéo tài trợ. Thêm vào Tôn Hoài Quân vốn là tính bướng bỉnh, không thích bị người khác nắm mũi dẫn đi, đơn giản cũng không thèm kéo tài trợ, dựa vào tiền tiết kiệm của chính mình cùng công ty của vợ, cũng chậm rãi bắt đầu《Cá voi trắng》, chính là thời gian tiêu tốn dài một chút.
Tôn Hoài Quân cùng Vương Ninh là bạn tốt nhiều năm, đối với người đối phương đề cử vẫn là hoàn toàn tín nhiệm. Cho dù biết Tạ Nhan xưa nay chưa diễn qua vai nào nghiêm túc cũng không để ở trong lòng, ngược lại còn rất mong đợi.
Thứ nhất chưa quen với ống kính, rất nhiều linh khí ngây ngô bình thường, tương xứng với nhân vật, thứ hai, chính là tiện nghi.
Về phần kỹ năng diễn xuất thế nào, Tôn Hoài Quân cũng không để trong lòng, chỉ cần chăm chỉ, có thể chịu được khổ, ông sẽ dạy dỗ kỹ năng diễn xuất.
Kết quả khi người đến, còn chưa thấy mặt đã thấy xa xa một đầu tóc xanh, như bụi cỏ tán loạn. Tôn Hoài Quân cáu kỉnh, sắc mặt lập tức thay đổi, oán giận với giám chế bên cạnh: “Đây không phải là đùa giỡn hay sao? Một đầu tóc lục đến diễn Lục Phùng Xuân, ngày hôm nay còn rất nhiều chuyện phải làm, không được để cho hắn trì hoãn.”
Khi đang nói chuyện, Tạ Nhan đi tới trước mặt hai người họ, tháo khẩu trang xuống, Tôn Hoài Quân mới nhìn rõ gương mặt cậu. Đạo diễn thấy khác biệt, Tôn Hoài Quân xem người trước tiên xem cốt cách, mặt có thể dựa vào hoá trang thay đổi, cốt cách thì không. Ống kính điện ảnh cực giỏi dìm người ta, có mấy người đẹp thì đẹp, dưới ống kính điện ảnh lại hiện ra dung tục bình thường.
Tôn Hoài Quân ánh mắt tỉ mỉ mà từ trên mặt Tạ Nhan xẹt qua.
Tạ Nhan trưởng thành quá tốt đi, đường nét sâu sắc, ngũ quan nổi bật, không cần đèn tụ quang cùng ống kính cũng có thể khiến ánh mắt người xung quanh tập trung lên mình.
Tôn Hoài Quân cuối cùng cũng nở nụ cười, nói: “Tốt! Tiểu Tống, cho cậu ấy kịch bản.”
Nếu như cửa ải xem mặt này không qua, kịch bản cũng không cần xem nữa.
Tạ Nhan không để ý ánh mắt của người khác, cậu từ nhỏ đến lớn bị người khác nhìn nhiều rồi, Cậu rất phiền chán, sau khi rời khỏi viện mồ côi ra ngoài đều sẽ mang khẩu trang.
Tôn Hoài Quân cũng không vội vã, “Kịch bản cho cậu, cậu có thể xem kỹ một hồi, suy nghĩ xem muốn diễn màn nào.”
Tạ Nhan không lên tiếng, gật gật đầu.
Giám chế là bạn cũ của Tôn Hoài Quân, nghe vậy hỏi: “Lão Tôn, ông khi nào lại tốt tính, dễ nói chuyện như vậy?”
Tôn Hoài Quân cười đến rất đắc ý, “Xem mặt mũi này, rất xứng đóng phim của chúng ta.”
Câu chuyện 《Cá voi trắng》 bắt đầu khi Lục Phùng Xuân mất đi tiếng nói. Sau khi y mất đi cha mẹ người trong thôn đối với y đều rất đồng cảm, sau đó hắn lại bị sốt cao, vừa câm vừa điếc, liền giúp hắn nhiều hơn. Nhưng mà lâu ngày dài tháng, cũng không biết ai là người bắt đầu, bên trong đồng tình thương hại lại ẩn giấu trào phúng.
Dù sao chỉ là người tàn phế thôi.
Tạ Nhan lật về sau hai trang, chính là cảnh tượng Lục Phùng Xuân còn nhỏ lần đầu tiên gặp phải cá voi sát thủ.
Một người cô độc, gặp phải một con cá voi cô độc.
Cậu chọn diễn đoạn này.
Tôn Hoài Quân vừa nghe liền mắng: “Tiểu tử này ỷ đẹp làm càng, vừa đến liền chọn đoạn khó như vậy.”
Giám chế còn muốn khuyên nhủ, chỉ thấy Tôn Hoài Quân vỗ bàn: “Mặt mày đẹp đẽ, thì lá gan cũng nên lớn như vậy!”
Giám chế: “…được thôi, ông vẫn luôn là ép người ta đến điên.”
Cảnh này cũng không có nhiều diễn biến tình cảm, lại cực kỳ tỉ mỉ. Lục Phùng Xuân là người câm, thân thế đáng thương, người trong thôn từ đồng tình đến kín đáo bài xích mà cách ly y ở ngoài. Y ngây thơ lại mẫn cảm mà nhận ra được tất cả những thứ này, lại như một du hồn cô độc, tự do ở ngoài thôn, thậm chí rất lâu chưa cùng người khác trao đổi.
Một ngày kia, Lục Phùng Xuân như mọi ngày lái chiếc cũ thuyền trong nhà, một mình trên mặt biển xanh lam tắm nắng, nhưng mép thuyền chợt sóng nước cuồn cuộn, Lục Phùng Xuân nhìn thấy một mạt bóng màu đen.
Là một con cá voi sát thủ
Nó rất đẹp, nhưng cũng không giống như trưởng bối trong thôn nói, thân cận với nhân loại, mà là dừng ở nơi xa xa nhìn Lục Phùng Xuân.
Lục Phùng Xuân bị cá voi sát thủ xinh đẹp hấp dẫn, không nhịn được hướng tới gần nó, cá voi sát thủ vẫn ở tại chỗ cũ, mãi đến tận khi Lục Phùng Xuân đưa tay chạm vào nó, nói mới đột nhiên nghiên người xuống bắng lên trời đầy bọt nước, thân thể Lục Phùng Xuân vì quá nghiên mà rơi xuống biển.
Cậu là đứa trẻ lớn lên ở bãi biển, không thể nào không biết bơi, mượn cơ hội này đến gần cá voi sát thủ.
Cá voi sát thủ lại cho là cậu chết chìm cho nên bơi vây quanh thuyền .
Cảnh này không chỉ là tình cảm tỉ mỉ chuyển ngoặc, đồng thời còn phải dựa vào tứ chi cùng thần thái thể hiện, rất khó đưa người ta vào cảm giác. Cảnh tượng trước mặt cùng yêu cầu trong phim khác nhau quá nhiều, cũng dễ tạo thành trò cười. Sau khi phim điện ảnh quay xong, sẽ dùng thực cảnh hoặc là hiệu ứng để bù đắp, mà ở hiện trường muốn đưa khán giả vào cảm giác, yêu cầu kỹ năng diễn xuất quá cao.
Tạ Nhan nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra đã hoàn toàn bất đồng, không còn là Tạ Nhan táo bạo xấu tính kia, mà là cô độc, mẫn cảm, khóe mắt đuôi mày đều là Lục Phùng Xuân ngây thơ.
Cậu chỉ diễn một màn, ngẩng đầu, thân hình gầy gò tạo thành độ cong đẹp đẽ, từ trên ghế ngồi đi tới cá voi sát thủ đang bập bềnh.
Cá voi sát thủ cách quá xa.
Lục Phùng Xuân ngừng thở, đi về phía trước đủ rồi, rốt cuộc, đầu ngón tay chạm tới da dẻ mềm mại.
Tạ Nhan mặc cho chính mình từ trên ghế ngồi trượt xuống, phảng phất thật sự đã rơi vào giữa biển.
Ánh nắng xuyên qua nước biển ấm áp trong suốt, loạng choà loạng choạng mà rơi vào trên mặt Lục Phùng Xuân.
Cậu ngây thơ, vui mừng, hiếu kỳ, lại ẩn giấu đi một tia không cam lòng không dễ bị phát hiện.
Rõ ràng trưởng bối đều nói, cá voi sát thủ rất thân thiết với người, tại sao không thân cận chính mình?
Lẽ nào đến cá voi sát thủ cũng cảm thấy được mình không khiến người yêu thích sao?
Cho nên Lục Phùng Xuân không gấp gáp bơi lại trên thuyền, mà hướng cá voi sát thủ bơi qua, nhưng Tạ Nhan không bơi được, cậu tóm lược phần này, cánh tay hơi dùng sức, ở trong hư không ôm lấy cá voi sát thủ kia.
Chỗ quay thử yên lặng như tờ.
Sau một chốc, Tạ Nhan đứng dậy, hướng Tôn Hoài Quân nghiêng mình, xung quanh mới như vừa tỉnh giấc chiêm bao.
Tôn Hoài Quân cũng mới phản ứng được, âm thanh áp cực thấp, “Không phải chứ, Tiểu Tạ trưởng thành như vậy, diễn được như vậy, thậm chí ngay cả một bộ phim cũng chưa diễn qua sao?”
Bất quá vừa ngẩng đầu, ông lại thay đổi khuôn mặt, bắt đầu trêu chọc, “Tuy rằng diễn không sai, bất quá cậu có phải là không biết bơi?”
“Đúng rồi, ” Tôn Hoài Quân đánh gãy lời của mình, liền suy nghĩ một hồi, “Cậu, bao lâu chưa hề nói chuyện.”
Tạ Nhan phải cúi đầu, mới có thể nhìn thẳng Tôn Hoài Quân, “Ba ngày không lên tiếng. Hiện tại không biết bơi, bất quá có thể học.”
Giám chế suy nghĩ Tôn Hoài Quân là cái vận khí gì, tùy tiện đi thử vai liền gặp Tạ Nhan, tựa như muốn cùng Tạ Nhan lập tức ký kết, sợ cậu chạy mất.
Tôn Hoài Quân tính khí không tốt, người hợp tác lâu với ông đều biết. Ông làm phim rất táo bạo, nhưng phẩm hạnh đoan chính, còn nói nhiều một câu, “Quay bộ phim này, nhất định không kiếm được tiền gì, chịu khổ đóng phim cũng không nhất định có thể chiếu, đến tiếng tăm cũng kiếm không được. Cậu phải nghĩ kỹ, thật sự ký kết, cũng đừng đổi ý.”
Giám chế bên cạnh bị mấy câu nói của ông làm cho lớn đầu rồi, thật vất vả tìm được người thích hợp, cũng đừng có giữ không được người ta.
Tạ Nhan suy nghĩ một hồi, cân nhắc đến kế sinh nhai ở đoàn phim gian nan, rất nghiêm túc mà nói: “Tôi đóng quần chúng một ngày có thể kiếm hai trăm, các người cho tôi cái giá này là đủ rồi. Nếu như không đủ tiền, chỉ cần bao ăn bao ở, chờ lúc nào đó có tiền lại đưa là được.”
Cậu rất khó mới được quay một bộ phim, hơn nữa kịch bản rất tốt, cậu rất thích, cho dù chỉ quay thử cũng có thể cảm giác được vô cùng hạnh phúc.
Tôn Hoài Quân nghe vậy trên mặt không khỏi có chút ngượng ngùng: “Cậu là nghe ai nói, đoàn phim chúng tôi cũng không nghèo tới vậy đâu.”
Cuối cùng ký kết giá tiền mười vạn (100.000). Để tỏ lòng đoàn phim không có nghèo đến mức giam lương vai nam chính, giám chế trước tiên đưa Tạ Nhan năm mươi ngàn.
Đoàn phim đang trong giai đoạn chuẩn bị, chưa chính thức quay, mà Tạ Nhan phải học bơi lội, xem kịch bản, sau đó tiến vào đoàn phim, có thể rất lâu cũng không ra được.
Tạ Nhan đi trên đường suy nghĩ một hồi, mở Wechat nhắn cho Phó Thanh: “Phó ca, tôi tìm được công việc, qua một thời gian có thể phải vào đoàn phim, muốn mời anh ăn cơm trước.”
Có lẽ là cách đường mạng hai chữ “Phó ca” này cũng dễ nói hơn.
Cậu trước đây chưa hề kêu ai là “Ca”.
Tai Tạ Nhan đỏ một chút, tim đập nhanh hơn chút.
Liền, liền hơi sốt sắng.
Phó Thanh nhận được Wechat là lúc mới ký hợp đồng xong, Mạc Phục tìm anh uống rượu, Phó Thanh để điệnthoại di động lên bàn, rung đến mấy lần, màn hình hiện lên hai chữ “Hổ con”.
Sở Phục “Chậc” một tiếng, quay đầu hỏi Phó Thanh: “Hổ con? Chu Ngọc lại đổi tên? Sao lại ấu trĩ như vậy, đã bao lớn rồi? Anh nó cũng không quản nó hả?”
Phó Thanh cầm hai chai rượu quay lại, liếc Mạc Phục một cái: “Mới quen biết một bạn nhỏ”
Anh chưa nói đây là anh tự đặt cho Tạ Nhan, vố định ghi là “Mèo con”, sau đó ngẫm lại liền thôi. Tính cách Tạ Nhan như vậy, có thể không thích xưng hô như thế.
Sở Phục hừ một tiếng, dường như trêu chọc nói: “Cậu cuồng công tác như vậy, còn có thời gian quen bạn nhỏ nào chứ?”
Tạ Nhan nói với Phó Thanh tìm được công việc mới, Phó Thanh hỏi nhiều một câu mới biêt cậu là diễn viên, mới nhận một bộ phim. Tạ Nhan nhân sinh lần đầu được đóng chính, lại không có ai để kể, liền nói cho Phó Thanh nghe.
Chuyện này trùng hợp toàn là do vận may, bất quá Tạ Nhan không để ý. Nghĩ giống như lúc đó cùng Phó Thanh về nhà, cậu đã hai mươi tuổi cũng không thể bị bắt cóc.
Nhưng Phó Thanh không tin tưởng, anh bỗng ngẩng đầu nói: “Giúp tôi điều tra một người.”
Sở Phục ngẩng đầu: “Cái gì, cậu còn cần tôi điều tra người?”
Phó Thanh ngữ điệu không nhanh không chậm: “Cần, là một đạo diễn tên Tôn Hoài Quân, còn có hắn mới khởi động bộ 《Cá voi trắng》. Cậu tra một chút có vấn đề gì hay không, người xung quanh như thế nào.”
Đây là chuyện trong giới, Phó Thanh muốn điều tra tỉ mỉ phải phí chút công phu, không bằng Sở Phục, trong nhà mở rạp chiếu phim, đầu tư điện ảnh, thường thường tham dự sự kiện này nọ, tin tức linh thông.
Sở Phục để ly rượu xuống, có chút hứng thú, “Này cùng cậu có quan hệ gì? Nha, bé hổ con kia, muốn đi đâu đóng phim? Cậu vì người này điều tra. Không đúng, cậu từ đâu quen biết tiểu minh tinh?”
Phó Thanh nghĩ tới Tạ Nhan, như chuyện đương nhiên trả lời, “Em ấy chỉ là một đứa nhỏ, có chút ngây thơ , sợ em ấy bị lừa gạt.”
Sở Phục hoài nghi Phó Thanh bị váng đầu, trong vòng giải trí cũng có thể có tiểu bằng hữu ngây thơ? Nằm mơ đi!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com