Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 62

Ý hắn là nguyền ấn mà tu ma nhân đã yểm vào người hắn từ khi còn là một thai nhỉ? Sao có thể mở nó ra được? Hà Anh còn đang tự hỏi, bỗng nàng thấy một luồng áp lực khủng khiếp từ đâu đè lên người mình, lớn tới độ khiến tai nàng ù đi, toàn thân nặng trĩu, ngay cả đứng cũng không vững, đầu gối nàng lập tức khụy xuống, Hà Anh bất giác ôm ngực thở dốc. Đây là tác dụng của lời nguyền phục tùng, nhưng so với trước đây, kể cả trong lần bị ngũ thủ phái tập kích nàng cũng không cảm thấy khủng hoảng như vậy, thứ năng lực thật khiến người ta phải tê tâm liệt phách, bất tri bất giác run rẩy, giống như sợ hãi mà chết lặng.

Tử Phàm quả thật không nói đùa, hắn đúng là ở bách tùng miếu tu ma, suốt quá trình có rất nhiều thứ đã luyện thành công, trong đó phải kể đến việc mở nguyền ấn này. Nhân nói về nguyền ấn, dựa theo những phần của long mẫu được tách ra mà tu ma nhân chia làm ba loại ấn: Linh Ấn, Huyết Ấn và Thể Ấn.

Tương ứng với đó là hỏa long thiên thủ nắm giữ phần hồn, thủy long tàng hải nắm giữ phần máu, địa long vãn sơn nắm giữ phần xác. Nguyền ấn mà Tử Phàm mang trên người chính là Linh Ấn, hiểu một cách nôm na thì nguyền ấn đó phong bế linh hồn của mẹ rồng, lý thuyết là thế, còn thực tế hắn cũng không rõ thứ mà nguyền ấn tạo ra là cái gì.

Chỉ biết là rất lâu trước kia, Tử Phàm từng một lần gây ra chuyện, ngày đó sư phụ và hắn vẫn còn ở cùng nhau. Trong lúc dạy hắn cách khu trừ tà khí, vô tình sư phụ mở được nguyền ấn, bản thân hắn không nhớ mình đã làm gì, lúc tỉnh lại thì sư phụ đã trọng thương, may chưa bị hắn hại chết. Về sau sư phụ đã dạy Tử Phàm cách áp chế tà khí nhằm che giấu thân phận cho hắn, vì thế mà bọn Hà Anh đó giờ đi bên cạnh không thấy áp lực dù Tử Phàm là tu ma nhân.

Nhưng đó là trước khi hắn quay lại Bách Tùng miếu, bấy giờ vì giúp Đình Thiên mà Tử Phàm bị trọng thương một bên cánh tay. Nếu không tìm được cách hóa giải âm khí, nhẹ thì hắn sẽ phải phế cánh tay này đi, nặng thì âm khí sẽ xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng, giết chết hắn từ bên trong. Suy đi tính lại, cuối cùng hắn đành chọn cách mở nguyền ấn, gọi là lấy độc trị độc, nhưng việc này vốn dĩ không hề đơn giản.

Tử Phàm lúc đó coi như cũng có chút thành tựu rồi, mà phải sau bảy bảy bốn chín lần thử nghiệm, hắn mới có thể khu trừ được hết âm khí trong người. Quá trình rất gian nan, nguyền ấn không phải là bùa chú thông thường, càng không phải thứ gì cầm nắm được, nếu không vì đã hết cách thì cả đời này Tử Phàm cũng chẳng muốn động đến nó. Ông trời lại khéo trêu ngươi, khiến hắn mở nguyền ấn thì cũng thôi đi, nhưng lại không cho hắn chế ngự được nguyền ấn. Dù Tử Phàm có tu ma bao nhiêu năm, núi Tùng chỗ hắn ở có bị tà khí bao vây tới đen kịt một mảnh, bất cứ loài nào cũng không sống nổi, thì nguyền ấn vẫn cứ nằm ngoài khả năng của hắn.

Đối với Tử Phàm mà nói, mở nguyền ấn đồng nghĩa với đại khai sát giới, đánh đổi trong ý hắn không phải là đổi mạng lấy mạng, mà hoặc là một mình hắn chết, hoặc là tất cả cùng chết. Nhưng nguyền ấn là cái gì mà đáng sợ như vậy?

Trong lúc đó, áp lực vẫn không ngừng tăng lên, Hà Anh như cá mắc cạn, hít thở không thông, nàng gục xuống quằn quại, tới một tia kháng cự cũng không còn. Từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ Hà Anh chưa từng phải khiếp sợ như vậy, sợ mà tim đập thình thình trong lồng ngực, sợ mà toàn thân vô lực, chân tay rụng rời, sợ mà muốn ngất đi được. Đương lúc phải vật lộn với luồng áp lực vô hình, nàng vẫn gắng gượng ngước lên nhìn Tử Phàm để xem hắn đang làm gì, đập vào mắt nàng là một cảnh ngoài sức tưởng tượng.

Bàn tay bị dao cứa của Tử Phàm đầm đìa máu, nàng thấy nó chảy thành dòng xuống đầm lầy, nhìn hắn có gì đó rất khác, sắc mặt tối sầm lại, nhãn quan sắc lạnh, biểu cảm thập phần hung ác, ngay cả không khí xung quanh cũng bị tà khí nhuộm đen. Cảm quan mà nói thì Tử Phàm đang lộ nguyên hình. Hỏa long thiên thủ hóa ra là có hình dạng như vậy! Gượm đã, Hà Anh chột dạ, thứ đang chảy xuống từ tay hắn không phải máu, ngược lại hắn đang hút từ dưới đầm lầy lên, là cái gì thì nàng không rõ, chỉ thấy đen như hắc ín. Rất nhanh thứ vật chất màu đen đã theo máu chạy khắp người Tử Phàm, huyết mạch dưới da hắn nổi lên, nhìn rõ từng đường chỉ lớn nhỏ dần đổi màu, từ cánh tay tới bả vai, rồi từ bả vai lan ra toàn thân.

Giống như trong người hắn có một cái cây đang sinh trưởng, rễ của nó bao phủ lấy cơ thể hắn, chỉ trong khoảnh khắc từ đầu đến chân Tử Phàm đã chằng chịt những đường chỉ đen. Nó còn xâm lấn cả tròng mắt hắn, chưa đầy một khắc đã nuốt trọn toàn bộ con ngươi, biến mắt hắn thành một khối đen tuyền, chỉ là vô tình thấy hắn liếc về phía mình cũng đủ để Hà Anh phải giật thót. Tử Phàm lẩm nhẩm khẩu quyết, tay còn lại vẽ hình chú trong không khí, bỗng hắn đột ngột nâng giọng lên, nàng nghe mà đầu đau như búa bổ, dù có cố gắng bịt chặt hai tai nhưng thanh âm của hắn vẫn vang lên trong óc nàng, ví như Ngộ Không bị Sư phụ niệm thần chú vậy, thiếu điều khiến nàng thổ huyết.

Rốt cuộc thì hắn muốn làm gì? Cứ tình hình này có khi chưa cứu được Thu Oanh nàng đã bị hắn bức chết, vẫn biết rằng Tử Phàm không phải hạng tầm thường, ẩn sâu bên trong vẻ ngoài vô hại là thứ năng lực nếu tranh bá cũng phải đứng nhất nhì trong thiên hạ. Nhưng, nàng tuyệt đối không nghĩ tới khi hắn là tu ma nhân sẽ là đáng sợ thế này. May mà cuối cùng Tử Phàm cũng chịu dừng lại, có vẻ như hắn đã hoàn toàn mở được linh ấn, Hà Anh chật vật mở mắt, sẽ không quá nếu nói những thứ diễn ra trước mắt nàng giống như dưới địa ngục.

Tất thảy những đốm lửa ma trơi trên đầm lầy đang tụ về một điểm, màu sắc u linh hôn ám, phải mất một lúc Hà Anh mới nhìn ra kia là hình một con rồng. Linh ấn được cho là phong bế phần hồn của long mẫu, Tử Phàm mở linh ấn đồng nghĩa với việc hắn đã giải thoát cho linh hồn mẹ rồng, hình thái của nó cũng là hỏa long nhưng không giống với lửa của nhân gian, hỏa long mà linh ấn tạo ra dùng lam hỏa của địa ngục. So với đèn đuốc nhân gian thì lam hỏa không chói lọi bằng, cũng không tỏa ra nhiệt lượng, ngược lại nó tạo cảm giác lạnh lẽo, âm u, đượm màu tang thương. Đầm lầy lập tức được lam hỏa long thắp sáng, ma trơi từ dưới đầm bay lên không ngớt, có thể thấy âm khí ở đây vô cùng dồi dào. Tử Phàm nhờ hấp thụ số âm khí đó mới khởi động được linh ấn, đây là cơ chế mà hắn dùng để khu trừ âm khí tích tụ trong người.

Cũng giống như cách mà hắn tạo thành hỏa long thiên thủ, lam hỏa long được sinh ra từ oán linh, có nghĩa là càng nhiều oán linh thì nó càng mạnh. Khiến cho Tử Phàm bất an là bởi thứ ma pháp này hắn không thể kiểm soát được, nó thực sự rất mạnh! Suốt quá trình linh ấn khởi động, hắn sẽ phải chịu đựng một sự đau đớn dữ dội, Tử Phàm nhanh chóng nhận ra thay đổi từ thể xác đến linh hồn, không nói quá nếu gọi đó là quá trình tử vong.

Khắp các mạch máu trên người hắn bị âm khí xâm nhập, một cảm giác giống như sinh lực toàn thân đột ngột bị rút cạn, hơi lạnh từ trong xương tủy toát ra. Lồng ngực hắn thắt lại, không thở được, tim phổi đồng loạt đình chỉ, cảm nhận duy nhất là âm khí lan tới đâu ở đó liền nhức nhối như bị cả ngàn mũi kim châm chích. Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhưng lại khiến hắn đau tới chết đi sống lại, một khi thể xác bị âm khí nuốt trọn, ví như chìa đã tra vào ổ, linh ấn sẽ được mở ra.

Dù không phải lần đầu nhưng Tử Phàm vẫn lấy làm kinh hãi lắm, khi mà đôi con mắt bị âm khí xâm lấn, chính lúc đó hắn đã không kiềm chế được mà lớn giọng niệm chú. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy đồng tử hắn là một khối đen vô hồn, còn đối với Tử Phàm, hắn cảm thấy như mình vừa bước thẳng xuống địa phủ rồi. Bắt đầu từ việc mất đi ánh sáng, trước mắt hắn mọi thứ lập tức tối thui, nhưng không phải là không thấy gì, ngược lại hắn thấy rất rõ, có vô số vong linh đang hiện hữu xung quanh. Nhiều đến mức hắn không đếm xuể!

Thay vì một đầm lầy trơ trọi, Tử Phàm lại nhìn thấy cơ man nào hồn ma đang dồn về phía mình. Trong mắt hắn bây giờ, cảnh tượng đơn giản chỉ có hai màu đen trắng, để dễ hình dung thì như là âm bản, trên cái nền tối tăm thì ngoại trừ những linh hồn trắng nhờ nhờ kia, hắn không còn thấy gì khác. Tuyệt đối không thấy dấu hiệu của sự sống, hắc thủy hiện ra là một con sông oan hồn, hắn đứng trên đò, những cánh tay bám lấy xung quanh, vừa muốn kéo cho đò chìm xuống, vừa muốn vươn mình trèo lên.

Tiếng khóc ai oán bít kín hai tai hắn, khóc mà như rít lên, nghiến răng bật ra từng hồi rên xiết, khóc mà như có ai bóp nát yết hầu, nấc nghẹn không lên lời, khóc mà như xé họng, hận không thể kéo người chết chung với mình. Bao chấp niệm theo tiếng khóc thống thiết vang lên, oan hồn trôi dạt từ bốn phương tám hướng nhất tề tụ lại, bày ra muôn hình vạn trạng của địa ngục nơi trần gian. Xung quanh đò mỗi lúc một đông, những hồn ma nhung nhúc đè đầu cưỡi cổ nhau, cả trăm bàn tay bấu víu lấy mạn đò, khiến cho đò chòng chành không yên.

Tử Phàm nhiều lần mở nguyền ấn, nhưng chưa từng thấy tình trạng này trước kia, ở Bách Tùng miếu của hắn không có nhiều oán linh như vậy!

Rốt cục thì những hồn ma dưới đầm cũng leo được lên đò, thân trần trắng toát, người gầy quắt, thoạt tiên còn tưởng con nhện vì trên thân mọc ra tới tám chi, sau khi lên được đò rồi tự nhiên tách ra làm hai, ngũ quan cũng vì thế mà biến dạng đến méo mó. Chúng dùng cả tứ chi để bò lên người Tử Phàm, quấn chặt lấy chân tay hắn, trông đáng sợ nhưng bằng cách này thì lam hỏa long mới có thể lớn mạnh được.

Diễn biến rất nhanh, hắn vừa mở xong linh ấn thì cả người liền bị vây chặt, nhìn đâu cũng thấy những diện mạo ma quái hiện ra, hoặc là trợn mắt hoặc là ngoác miệng, từ xa đến gần không ngừng chồm tới trước mặt hắn. Nhiều như vậy sao có thể xoay xở được đây? Trong đầu Tử Phàm bị lấp đầy bởi vô vàn chấp niệm, oán hận cùng thống khổ, khiến cho thần trí rơi vào mơ hồ, hắn không còn phân biệt được giữa trần gian và địa phủ nữa.

Dù trải qua bao nhiêu lần thì Tử Phàm vẫn không thể quen được, cảm giác sống mà như đã chết, những gì hắn thấy còn khủng bố hơn cả tưởng tượng nhiều lần. Âm dương trong nháy mắt hóa thành một, đáng sợ nhất chính là linh hồn hắn sẽ không thể thoát ra khỏi chúng, tới cùng là bị những oán linh này kéo xuống chết chung.

- Ta ...còn sống sao?

Ai đang nói? Bỗng Tử Phàm nghe tiếng người, hắn như được cứu vớt, lập tức ngoái lại nơi thanh âm vừa truyền tới. Khốn nỗi trong mắt hắn chỉ là những hình ảnh âm bản, Hà Anh hay vong hồn giống nhau, đều mờ mờ trăng trắng. Khó mà nhận ra nàng ấy giữa vô vàn những cái bóng ở đây, song sự thu hút của hắn đã đánh động những vong hồn kia, chúng lập tức mò đến. Tử Phàm chỉ có thể tạo ra một lam hỏa long bằng việc hấp thụ những oán linh, nhưng hắn lại không sai khiến được nó. Thực ra Lam Hỏa long cũng không thần thông quảng đại gì, thậm chí nó còn chẳng thể thiêu cháy hay khiến kẻ thù trọng thương, nhìn chung chỉ có một việc mà nó làm được. Đó là Đoạt Hồn.

Thời điểm Hà Anh trông thấy lam hoả long sà xuống trước mặt, nàng cảm giác được hồn mình sắp lìa khỏi xác. Nếu không vì một tiếng động lớn sau đó khiến nó phân tâm, hẳn là nàng đã bị đoạt hồn, kiểu như đột nhiên thành ma, ngay tới một chút chuẩn bị nàng cũng chưa kịp làm! Hà Anh cảm tưởng người mình vừa bị nhấc bổng lên, sau đó lại rơi đánh hẫng một cái xuống, không phải nói quá nhưng ông bà ông vải nàng cũng thấy cả rồi!

Vì quá kinh hãi nên Hà Anh lập tức thoái lui, tay cắp theo Khả Uyên, mà đò cũng chỉ có vậy, lùi nữa sẽ rơi xuống đầm, thành thử nàng đành đứng yên nhìn về phía Tử Phàm. Tiếng động lớn cũng khiến Khả Uyên giật mình tỉnh dậy, Hà Anh liền ra hiệu cho nàng ấy im lặng, đợi tiểu thư định thần lại rồi, hai người cùng nhìn xem phía đằng kia xảy ra chuyện gì.

Không ngoài dự liệu của Tử Phàm, con kỳ mãng đã ngoi lên, trong mắt hắn linh hồn nó liền trở nên biến dạng, trên thân hình nhẵn nhụi của kỳ mãng mọc ra tua tủa những cánh tay, nhìn kỹ mới thấy là đó là cả nửa thân người, dày đặc như lông tóc, trông nó xù xì như một con sâu róm khổng lồ. Đây là bởi kỳ mãng đã ăn quá nhiều người, linh hồn của họ phần nào đã hòa làm một với nó, hoặc cũng có thể nói là bị mắc kẹt lại. Trạng thái tử vong của tất cả những người đó vô cùng thê thảm, đều là bị nghiền nát từ trong ra ngoài, dù trở thành oán linh cũng không thể tách ra để siêu thoát, tạo ra thứ hình thù gớm ghiếc mà người thường không thể nhìn thấy.

Muốn đoạt hồn của con quái này xem chừng không đơn giản, ví như mỗi linh hồn là một cây cỏ, nhổ một cây thì dễ, nhưng kia là một siêu cây, để mà nhổ e sẽ cần rất nhiều sức lực. Chưa kể ngay khi ngoi lên nó đã nhận ra điểm bất thường, ở lam hỏa long toát ra một thứ uy lực khiến quỷ thần phải kiêng rè. Nghĩa là ai cũng tưởng kỳ mãng biết khó mà lui, nhưng ngược lại, thấy thế nó liền phấn khích lắm, ngay lập tức giương nanh bổ nhào về phía Tử Phàm.

"SÚC SINH!"

Uỳnh! uỳnh!

Tới khi cách đò chưa đầy một sải tay, con quái lập tức bị đè nghiến xuống bùn, dù bị lam hỏa long khóa chặt nhưng nó vẫn quẫy rất mạnh, cả đầm lầy bị nó làm cho rung chuyển. Quả nhiên không thể dùng cách thông thường để đoạt hồn của kỳ mãng, phải biết rằng chỉ cần bị lam hỏa long cắn trúng một cái là hồn lìa khỏi xác ngay, đây giằng co một hồi vẫn trơ ra, con quái này ăn sâu bám rễ trong đầm này khéo thành hà bá luôn rồi. Tử Phàm liền gia tăng âm khí, nếu phải đánh đổi linh hồn cho những oán linh ở đây, hắn cũng quyết ăn thua bằng được với con quái kia!

Hà Anh bám vào mạn đò, lam hỏa long đang nghiến lấy hồn kỳ mãng, nhưng Thu Oanh vẫn còn ở trong người nó, muội ấy liệu có thể bị đoạt hồn luôn không? Nàng toan hỏi Tử Phàm, nhưng nhớ ra chuyện vừa rồi liền im lặng. Trước đó hắn khẳng định là sẽ cứu được người, nhưng đấy là vì hắn nghĩ lam hỏa long sẽ đoạt hồn kỳ mãng trong một nốt nhạc, không ngờ con quái ấy lại khó nhằn như vậy. Hai bên cứ giằng co kịch liệt thế kia cũng đủ giết chết Thu Oanh rồi, nghĩ mà nàng nóng hết ruột gan, không thể trơ mắt nhìn được nữa. Hà Onh lấy áo phủ lên người Khả Uyên, dặn rằng:

- Tiểu thư ở yên đây, dù có chuyện gì cũng không được lên tiếng, ta phải đi cứu Thu Oanh, tiểu thư nếu thương thì hãy nghe lời ta, nhất định phải ở yên đây.

Khả Uyên gật đầu. Chỉ đợi có thế, Hà Anh lập tức nhảy vào tham chiến, với chút sức lực của bản thân, nàng không nghĩ sẽ hỗ trợ gì nhiều, càng không hy vọng mình thay đổi được cục diện rối ren kia. Nhưng, nàng nhất định phải cứu được Thu Oanh!

Con kỳ mãng bắt đầu có dấu hiệu đuối sức, nó oằn mình một hồi cũng không thoát được, đang đờ người ra thì ngay cổ bỗng đau nhói lên. Hóa ra là Hà Anh đang dùng tam hộ giáp đào một cái hố trên cổ nó, một tay nàng dùng chủy thủ làm trụ, một tay thoăn thoắt vừa xuyên vừa móc từng tảng thịt vứt đi. Da thịt của kỳ mãng nói dày thì có dày, nhưng so với đất đá thì không bằng, tam hộ giáp của nàng bóp đá như bùn, tới quan quách dày cả gang còn phá vỡ được. Không cần biết là nó đã nuốt Thu Oanh bao lâu, cứ xé họng nó ra trước rồi tính.

Hà Anh thấy toàn thân con quái co quắp, giống như con tôm bị rút chỉ sống trên lưng, người nó run lên bần bật, sức kháng cự không còn, nàng liền gia tăng tốc độ, vừa dùng tam hộ giáp đào móc vừa dùng chủy thủ xẻ thịt nó ra. Máu nó đen sánh, phun cao cả trượng, đào tới đâu máu tuôn xối xả tới đó, mùi vị tanh hôi lợm giọng. mặc kệ kinh tởm, Hà Anh hai tay thoăn thoắt, loáng một cái đã được một cái hố xuyên vào tận họng.

Thoạt nhìn thì không thấy Thu Oanh đâu, nàng lại dùng chủy thủ xẻ một đường xuống bên dưới, da thịt nó bị nàng vần cho nát tươm, nơi miệng vết thương thì nham nhở, đương lúc gấp như điên, nếu có trì đao ở đây chắc con quái đã bị bằm thành cám luôn rồi. lam hỏa long kéo được một phần hồn kỳ mãng ra ngoài, tiếp theo không còn gì khó khăn, nếu cứ cái đà này thì chỉ qua một lúc nữa hồn nó sẽ lìa khỏi xác. Sau một hồi giằng co quyết liệt thì cuối cùng nó đã đoạt được hồn kỳ mãng, Hà Anh ở gần đó chứng kiến hết thảy, đại loại là con kỳ mãng chỉ kịp rùng mình một cái, cả người đang co quắp lập tức duỗi thẳng, nếu không tính đến việc nàng xé họng nó thì chết vậy cũng xem như là nhẹ nhàng.

Đấy là người khác nghĩ thế, chứ thực chất trong lòng Hà Anh sợ hãi vô cùng, bao nhiêu câu hỏi hiện ra, lam hỏa long kia có thấy nàng ở ngay đây không, hoặc nhỡ đâu nó tiện thể đoạt thêm hồn của nàng hoặc của Thu Oanh thì sao, vân vân. Nhưng vì tính mạng của Thu Oanh đang nguy kịch nên không quản được nhiều như thế, Hà Anh dồn hết sức lực vào việc cứu người, vừa hay lúc tìm thấy Thu Oanh thì lam hỏa long mới đoạt được hồn kỳ mãng, trường hợp xấu nhất là muội ấy bị kéo theo không xảy ra.

Cả người Thu Oanh nhầy nhụa trong dớt dãi và bùn nhão, toàn thân bất động, Hà Anh vội vã cậy miệng móc hết bùn và dị vật trong miệng nàng ấy, đặt nàng nằm nghiêng, vừa vỗ vào lưng, vừa ghé vào tai nàng gọi. Không được, vẫn không cảm thấy hơi thở, mạch đập rất yếu, có lẽ thứ dịch nhầy này đã bít kín cả đường thở của nàng ấy, phải ép cho nàng ấy nôn hết ra mới hòng sống được. Lại móc họng thêm một lúc, bùn và chất nhầy này còn nguy hiểm hơn cả nước, một khi đã chui vào mũi miệng thì rất khó để nôn nó ra. Đang quýnh quáng hết cả tay chân, bỗng Hà Anh nghe thấy một tiếng gọi:

- Chị ơi!

Giọng này là của Khả Uyên, Hà Anh lập tức dừng tay, nàng vội ngước mắt lên, là tiểu thư đang đứng ở mũi đò hướng về phía nàng mà gọi, chẳng phải đã dặn là không được lên tiếng sao?

Lam hỏa long đoạt hồn kỳ mãng, đồng nghĩa với việc Tử Phàm phải hấp thụ oán linh của nó, đó giống như một thứ kịch độc đối với hắn. Nếu hấp thụ một linh hồn con người, hắn chỉ phải chịu đựng những chấp niệm đeo bám người đó, kỳ mãng là loài vô thức vô thần, nó không có chấp niệm, nhưng ngược lại nó có lượng âm khí rất khủng khiếp, nói một cách dễ hiểu là nó khiến cho lam hỏa long trở lên bất trị. Ngay từ đầu Tử Phàm đã không thể điều khiển được thứ mà nguyền ấn của hắn tạo ra, nhưng khi đó linh hồn vẫn là của hắn, lam hỏa long chính là linh hồn của Tử Phàm, nó có thể lớn mạnh hay không đều là do ý muốn của hắn.

Song có một nghịch lý là, nó càng lớn mạnh thì hắn càng không thể chi phối được nó, hoặc là nói, hắn càng hấp thụ nhiều âm khí thì linh hồn hắn càng khó giữ. Ở dạng linh hồn hắn không thể nhận biết mục tiêu, chỉ có thể dùng âm thanh để phân biệt. Oán linh không biết nói, nghe thấy tiếng nói tức là ở đó có người sống, mà người sống thì lại thu hút oán linh, cũng bởi không kiểm soát được lam hỏa long nên hắn mới lo sợ, mình sẽ đoạt nhầm hồn người sống.

Tử Phàm cũng tiên lượng trước được rằng, sau khi đoạt hồn kỳ mãng hắn sẽ không thể quay đầu lại, lúc đó phải lập tức giết hắn, bằng mọi cách giết hắn đi! Nhưng Hà Anh chưa kịp xuống tay thì chuyện không may đã xảy đến, trong cơn mê man, bỗng Tử Phàm nghe thấy một tiếng gọi, hắn như bừng tỉnh. Là ai đang gọi? Tử Phàm nhìn về nơi âm thanh truyền tới, kỳ quái là, dù đã ở dạng linh hồn, nhưng giọng nói vẫn chạm tới tâm can hắn, khiến cho hắn nhói lòng. Rốt cuộc đó là ai? Tử Phàm lặp đi lặp lại câu hỏi, trong trùng điệp những oán linh trước mắt, hắn cố gắng đào ra một khuôn mặt, nhưng hết thảy đều xa lạ, trong khi cảm giác này rất thân thuộc, là ai mới được?

– Chị Thu Oanh sao rồi?

Tử Phàm ngẩn người. Hắn nhận ra rồi, không chỉ nhận ra mà người đó còn đang đứng ngay trước mặt, diện mạo cùng dáng dấp không chút sai biệt, ngay cả ánh mắt nhìn hắn cũng vẫn như xưa, chính là ánh mắt đã gieo cho hắn một chấp niệm. Tử Phàm vốn chưa từng giữ trong lòng bất cứ điều gì, nhưng vì một người mà hắn cố chấp tin tưởng, biến ý muốn của người đó trở thành chấp niệm cho mình, dù sống hay chết cũng sẽ mang theo. Hắn có thể quên đi hết thảy, chỉ duy nhất một người là hắn không thể quên.

"Đình Thiên."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com