Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 35: Song điêu

Cái tên Vân Song được nói ra từ trong miệng Khương Lê làm ai nấy cũng kinh ngạc.

Đang đứng trong đám người, Vân Song thình lình bị điểm danh, thời điểm nàng nghe Khương Lê nhắc đến tên mình, ý niệm đầu tiên chính là nhìn xem biểu cảm của Quý Thục Nhiên.

Cách đám người, Vân Song vẫn có thể cảm thấy cái nhìn không tốt của Quý Thục Nhiên, phảng phất hờ hững như nhìn người chết.

Nàng theo bản năng muốn lắc đầu phủ nhận những gì Khương Lê nói, Khương Lê lại chuyển hướng nàng, cúi đầu cảm tạ "Nhờ có Vân Song luôn luôn nhắc nhở ta phải đề cao cảnh giác với Hương Xảo, khi đó ta cũng chưa tin tưởng vào lời nói của nàng nói cho lắm. Bây giờ nghĩ đến, là ta quá mức tự phụ, đa tạ Vân Song." Lại đối với Quý Thục Nhiên nói "Mẫu thân mặc dù nhìn lầm Hương Xảo, nhưng bù lại ban cho con một Vân Song tận tụy, Khương Lê đa tạ mẫu thân."

Quý Thục Nhiên gạt ra một cái cười, trong lòng bây giờ là cái tư vị gì, không ai biết được.

Vân Song lúc này muốn nói cái gì cũng đã chậm, huống hồ ngay trước mặt các chư vị khách quý, nàng thực sự không có cách nào phản bác. Hương Xảo đích thật là có đem Hồng Bảo Thạch giấu kỹ, thế nhưng lúc đi lại kéo theo Vân Song, Vân Song lại đem nó moi ra, rồi len lén đặt lại trong phòng Hương Xảo.

Trên đời này, chuyện ghen tị giữa người với người đều quá dỗi bình thường. Nàng cùng Hương Xảo đều là tai mắt của Quý Thục Nhiên cài cắm bên Khương Lê. Hương Xảo chỉ cần há miệng, cứ thế từ trong tay Khương Lê thu được tài bảo nhiều vô số. Mà những thứ trang sức đẹp đẽ đó, dù các nàng có đi bên cạnh Quý Thục Nhiên mười năm cũng chưa chắc có được.

Vân Song đỏ mắt, nhìn Hương Xảo càng ngày càng không vừa mắt. Nàng biết Quý Thục Nhiên sai họ đi phá lễ vật của Khương Lê, cũng biết Hương Xảo tham tài, tự ý tráo lễ vật giả, nàng ta còn dẫn nàng đi chôn bộ Hồng Bảo Thạch, hứa hẹn chuyện thành sẽ chia cho nàng một nửa. Lúc đó bị váng đầu, nàng nghĩ ai cần một nửa đồ đó của người, trong cơn tức giận liền lặng lẽ đem bộ trang sức kia đào ra ném trở lại phòng Hương Xảo, dự định chỉ để khi Hương Xảo trở về phòng, nhìn thấy bộ trang sức vốn đã giấu kĩ đột nhiên xuất hiện sẽ bị hù dọa một chút. Có ai ngờ.

Cho dù dạng nào, Quý Thục Nhiên kế hoạch cũng đã nát bét. Nếu Hương Xảo đem kế hoạch của mình nói cho Quý Thục Nhiên biết, Quý Thục Nhiên một lần nữa sắp đặt lại, nàng phần lớn sẽ toàn mạng. Thế nhưng nếu nàng ta không nói, vậy thì theo kế hoạch của Khương Lê, Hương Xảo chắc chắn phải chết.

Một nha hoàn tay chân không sạch sẽ, mưu đồ hãm hại chủ tử, dù làm nô tỳ ở bất cứ phủ nào cũng không còn đường sống, huống hồ còn làm hỏng kế hoạch của Quý Thục Nhiên, Hương Xảo làm sao có một kết cục yên ổn được?

Vốn hết thảy đến đoạn Hương Xảo bị vạch tội là coi như đã xong, ai biết ngay tại lúc sắp kết thúc, Khương Lê một câu nói, lại đem Vân Song kéo vào vực sâu.

Vân Song hai chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống.

Quý Thục Nhiên là một người đa nghi, một câu nói của Khương Lê đã gieo vào lòng Quý Thục Nhiên sự hoài nghi về Vân Song, tự hỏi liệu nàng ta có đổi phe sang Khương Lê hay không? Kế hoạch của bà ta lập nên quá dỗi kín kẽ, đến đoạn này bỗng nhiên lật thuyền, trừ phi Vân Song đã mật báo cho Khương Lê trước.

Hương Xảo chết, tiếp theo là Vân Song. Để bọn họ tự xử nhau đi, nàng đỡ tốn thêm công sức.

Đến đây mọi chuyện đã quá rõ ràng, Khương lão phu nhân đứng lên hạ màn kết thúc "Còn chờ cái gì nữa, đem con nô tỳ phản trắc này kéo xuống, loạn côn đánh chết!"

Hương Xảo hai mắt trừng to, trong miệng bị niêm phong chỉ biết kêu "ô ô ô" thật lớn, đánh mắt cầu cứu xin sự cứu giúp của Quý Thục Nhiên. Nhưng tại thời điểm nhạy cảm này, Quý Thục Nhiên làm sao có thể vì nàng mà đứng ra, thậm chí còn thúc giục: "Mau mau nhanh lên, không nghe thấy lời mẫu thân nói sao?"

Hương Xảo giẫy giụa bị kéo xuống dưới, các tân khách nhìn theo, trong lòng cũng sinh ra một tầng khí lạnh. Khương phủ phép tắc khắc nghiệt, không hổ là Khương Nguyên Bách, ngày bình thường nhìn ôn hoà, nhưng thủ đoạn không thể khinh thường.

Vân Song nhìn nhìn, lưng cũng nỗi lên từng trận phát lạnh. Nàng mơ hồ phát giác được, chính mình ghen tị đã vô tình hãm hại Hương Xảo, chỉ sợ là một chuyện vô cùng sai lầm.

Khương Lê chắp tay trước ngực, nhẹ giọng niệm một câu "A di đà phật". Đám người nhìn nàng, trung tâm vòng xoáy của toàn bộ sự kiện này đang hơi cúi đầu, dường như không đành lòng nhìn Hương Xảo có kết cục như vậy. Làm mọi người thêm một ấn tượng tốt về nàng.

Khương lão phu nhân suy ngẫm liếc mắt nhìn Khương Lê, rồi quay sang nói với Quý Thục Nhiên "Hương Xảo bên cạnh Lê nhi đã không còn, phải kịp thời bổ sung người mới. Ngày mai kêu bà tử trong thành tới, để Lê nha đầu tự chọn mấy nô tỳ đi."

Đồng Nhi nghe vậy, trong lòng hơi động, lập tức quỳ gối xin "Kính thưa lão phu nhân, toàn bộ nha hoàn quét dọn trong Phương Phỉ Uyển đều do Hương Xảo an bài. Hương Xảo nay đức hạnh đã kém, thỉnh cầu lão phu Nhân đem toàn bộ giải tán, một lần nữa chọn lại. Để làm sạch trong ngoài Phương Phỉ Uyển."

Một lời nói, làm mặt Quý Thục Nhiên nóng rực lên, trong lòng cũng nổi nóng. Một tiểu nha đầu mà cũng dám chỉ trích nàng. Chỉ là trong lòng có như thế nào tức giận, trên mặt vẫn không hiện rõ.

Khương lão phu nhân quất tay về phía Qúy Thục Niên "Theo ý ngươi đi."

Quý Thục Nhiên vội vàng xưng vâng, lại hướng Khương Lê nói "Ban đầu là mẫu thân nhìn lầm người, suýt chút nữa gây ra đại họa. Như vậy đi, Vân Song cũng nên trở về bên cạnh ta, Lê Nhi ngày mai liền tự mình chọn lựa, như vậy hết thảy đều tốt rồi chứ?"

Khương Lê lộ ra một chút tiếc nuối thần sắc "Vốn dĩ con thấy Vân Song rất tốt muốn giữ lại, nhưng lời mẫu thân nói cũng có đạo lý, liền toàn bộ nghe theo mẫu thân."

Vân Song nghe Khương Lê nói xong, bị dọa đến hồn phi phách tán, Khương Lê lời này, là đem nàng đẩy vào hố lửa đây mà! Quý Thục Nhiên đã đối với nàng nổi lên lòng nghi ngờ, lưu mình lại bên cạnh, đơn giản chỉ là muốn giày vò, trút giận. Hết lần này tới lần khác Khương Lê còn lửa cháy đổ thêm dầu!

"Hôm nay để chư vị chê cười rồi." Khương lão phu nhân thấy sự việc đã xong, liền nói với các vị quan khách, "Ta quản giáo hạ nhân trong Khương phủ không tốt, để nay làm trò cười cho chư vị, quấy rầy các vị nhã hứng, lão thân thay trên dưới Khương phủ xin khấu đầu tạ tội."

Các tân khách đồng thanh nói không dám, không dám. Khương Nguyên Bách cũng nói: "Ngày khác có dịp lại mời các vị tới chung vui."

Hôm nay lễ cập kê tốt đẹp, lại trở thành một màn hài kịch, nhưng cũng coi như có chút thu hoạch. Chỉ là chủ đề vốn nên là Khương Ấu Dao, nay nói đến lễ cập kê của nàng chỉ toàn kể về Khương Lê.

Thẩm Như Vân cùng Thẩm mẫu được hạ nhân Khương gia dẫn ra về, nhịn không được cùng Thẩm mẫu thấp giọng nghị luận: "Con thấy cái cô Khương Tam tiểu thư bất quá cũng chỉ có như vậy thôi, còn cái cô Khương Nhị tiểu thư kia lại lợi hại hơn chút, nói dăm ba câu liền có thể quay chuyển đại cục, chỉ sợ tâm cơ không nông."

Thẩm Như Vân chán ghét Khương Ấu Dao, bởi vì Vi Khương Ấu Dao là vị hôn thê của Chu Ngạn Bang. Hôm nay Khương Lê biến nguy thành an, mặt ngoài là trách phạt Hương Xảo, kì thực là đang vả mặt Quý Thục Nhiên, cũng làm mất mặt Khương Ấu Dao. Khương Lê làm Khương Ấu Dao thất thố, Thẩm Như Vân vui sướng trong lòng, nhưng cũng không có nghĩa là nàng thích Khương Lê. Đối với Thẩm Như Vân mà nói, nếu Khương Ấu Dao không thay thế Khương Lê, bây giờ vị hôn thê của Chu Ngạn Bang sẽ là Khương Lê.

Đều là tình địch, đều chán ghét như nhau.

Đang nói, đột nhiên nghe thấy có người hô lên một tiếng: "Cô nương, đi chậm thôi." Thẩm Như Vân cùng Thẩm mẫu quay lại nhìn thì thấy ngừơi mình vừa nói xấu, Khương Nhị tiểu thư cùng nha hoàn Đồng Nhi đang đi tới.

Khương Nhị tiểu thư cũng nhìn thấy các nàng, cước bộ hơi dừng, hướng các nàng gật đầu cười chào hỏi, rồi rẽ sang một hướng khác.

Vốn cũng không quen thuộc, cũng không tính là thất lễ.

Chỉ là một khắc này, Thẩm Như Vân bỗng nhiên cảm thấy vị Khương Nhị tiểu thư hướng nàng cười gật đầu bộ dáng, vậy mà có mấy phần quen mắt.

Là ở đâu đó từng gặp sao?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com