Chương 7: Con khỉ
Người bán hàng rong họ Trương nhìn Khương Lê có chút ngẩn ngơ.
Hắn quen biết hai tiểu cô nương này, từ mấy năm trước đã biết, nghe nói là tiểu thư nhà giàu phạm phải sai lầm nghiêm trọng bị đưa đến am ni cô tu tâm dưỡng tính. Chỉ là nhìn qua cách ăn mặc của hai người họ, thật sự rất khó để người ta tin tưởng bọn họ xuất thân từ một hộ gia đình giàu có trên kinh. Nha hoàn kia còn có chút hoạt bát, còn vị tiểu thư này lại hơi có chút nóng tánh, động một chút liền phát hỏa. Người bán hàng rong họ Trương mỗi lần bán xong đồ liền vội vàng rời đi. Đây là lần đầu tiên nhìn thấy một Khương Lê ôn hoà như vậy đứng nói chuyện với hắn.
Âm điệu nói chuyện nhẹ nhàng, âm sắc dễ nghe, dáng vẻ ôn ôn nhu nhu, làm hắn có vài phần tin thật nàng là một tiểu thư khuê các, chỉ là nói sốc lên tới làm tiểu thư nhà Thủ phụ gia luôn, đây không khỏi... có hơi chút khoa trương rồi.
Tuy rằng trong lòng có nghi vấn, nhưng người bán hàng rong họ Trương còn phải vội chạy sang chỗ khác, hắn vốn tưởng rằng Khương Lê nói đùa, sẽ không thật sự dùng toàn bộ tiền tích góp để mua bánh ngọt. Hai chủ tớ ở chỗ này sinh hoạt, thiếu đầu thiếu đuôi, người sáng suốt đều có thể nhìn ra tuyệt đối không hề dư dả, nhà giàu bình thường lấy bốn mươi xâu tiền mua bánh ngọt đương nhiên không sao, nhưng đối với hai đứa nhỏ mặc không đủ ấm mà nói, hoàn toàn không hợp lý chút nào.
"Ngài mua nhiều bánh ngọt như vậy, ăn không hết sẽ hỏng đấy." Người bán hàng rong họ Trương nhịn không được nhắc nhở.
"Không sao," Khương Lê nói: "Sẽ ăn hết."
Đã nói đến nước này, người bán hàng rong họ Trương cũng không tiện khuyên thêm, tiền là tiền của họ, muốn tiêu sao là quyền của họ. Khương Lê dường như mua hết phân nửa gánh bánh ngọt của hắn. Hắn hết hàng sớm tranh thủ được về nhà sớm, cao hứng còn không kịp, có gì không tốt mà lo lắng?
Ngược lại Đồng Nhi, tuy rằng không hiểu lời Khương Lê, nhưng đại khái chắc có lẽ là chưa bao giờ trái lời nàng, chỉ đành kiềm chế nôn nóng trong lòng xuống, chờ khi ôm một đống lớn bánh ngọt trở về, chọc đến mấy ni cô áo xám đi ngang qua thỉnh thoảng liếc trộm vào trong rổ, Đồng Nhi sợ bọn họ tới cướp đoạt, ôm chặt bánh ngọt hơn chút nữa.
Đợi khi trở về đến gian phòng ẩm ướt kia, Đồng Nhi đặt rổ đựng bánh ngọt lên bàn, đóng cửa lại, rốt cuộc nhịn không được hỏi: "Sao cô nương lại mua nhiều bánh như vậy...... Cô Nương?"
Khương Lê không nhìn nàng ấy, nàng đẩy cửa sổ ra, đối diện ngoài cửa sổ là đồi núi Thanh Thành chạy dài, đỉnh núi nhấp nhô, tuyết đọng ngày đông đã sớm tan, hoa đào nở đầy khắp núi đồi, đem ngọn núi tiêu điều xơ xác bao bọc thành tầng tầng lớp phấn hồng, giống như một mỹ nhân ôn nhu tuyệt sắc.
"Ngươi xem." Nàng chỉ vào nơi xa để Đồng Nhi nhìn.
Đồng Nhi đến gần vừa nhìn, thấy nơi xa trên một gốc cây đào, có một con khỉ đuôi cong to bằng bàn tay đang ngồi xổm, hai tay ôm trái cây gặm đến cao hứng phấn chấn.
"Là con khỉ mà." Đồng Nhi khó hiểu, "Con khỉ có cái gì đáng xem chứ?"
Khỉ trên núi Thanh Thành rất nhiều, ngày thường tương đối ôn hòa. Khỉ ở nơi này cùng người ở chung cũng không tồi, đặc biệt là bên đầu Hạc Lâm tự kia. Bởi vì ngày thường khách hành hương lui tới nối liền không dứt, có đôi khi thấy những con khỉ này ngồi xổm trên cây, cũng sẽ ném chút đậu phộng hoặc kẹo ngọt về phía chúng. Vào mùa đông, thức ăn khan hiếm, tính khỉ thay đổi một chút, bạo dạn hơn nhiều, thường xuyên đoạt đồ ăn trong tay khách hành hương. Mùa xuân và mùa hạ đám khỉ không thiếu đồ ăn, nên trở nên ôn hòa trở lại, ăn no rồi ngủ, không có hứng thú quấy rầy khách hành hương nữa, tự mình chơi đùa với nhau.
Trái ngược với Am ni cô bên này, bởi vì vốn dĩ đã quạnh quẽ, khỉ cũng hiếm tới —— chỗ không lấy được đồ ăn, bao giờ cũng không có lạc thú gì có thể hấp dẫn.
"Ngươi đi lấy chút bánh ngọt tới." Khương Lê nói.
Đồng Nhi theo lời đi lấy mấy miếng bánh hạch đào lại.
Khương Lê bẻ bánh hạch đào thành miếng nhỏ, từ xa xa đứng vẫy con khỉ trên cây, có lẽ là bánh ngọt của nhà người bán hàng rong họ Trương thật sự thơm ngọt, mùi hương hạch đào rất nhanh hấp dẫn nó làm đuôi nhỏ cong hẳn lên, một hồi đã gọi được đến phía trước cửa sổ, nó cảnh giác nhìn chằm chằm bánh hạnh đào trong tay Khương Lê, muốn thử lại gần, lại ngại ngần thu chân.
Khương Lê duỗi tay về phía trước, con khỉ kia rốt cuộc nhịn không được dụ hoặc của bánh hạch đào, vươn móng vuốt chộp một miếng rồi xoay người bỏ chạy, chạy đến một tảng đá không xa ngồi xuống, đưa lưng về phía Khương Lê chằm chậm nhai bánh. Ăn xong rồi, lại quay đầu nhìn Khương Lê, thấy Khương Lê vẫn cười tủm tỉm đứng trước cửa sổ, trong tay cầm một ít bánh xốp, lá gan càng lớn thêm, lại quay lại tìm Khương Lê lấy đồ ăn.
Thường xuyên qua lại, đợi sau khi con khỉ lấy hết đồ ăn trong tay Khương Lê, nàng xòe hai bàn tay trống không với con khỉ bạo dạn này, ý bảo mình cũng hết rồi. Con khỉ lưu luyến nhìn lòng bàn tay của nàng trong chốc lát, mới vểnh cái đuôi lên rời đi.
Đồng Nhi vẫn luôn thấy tất cả quá trình hỏi: "Cô nương muốn cho khỉ ăn sao? Vì sao phải cho nó ăn bánh? Không bằng dùng quả dại hái được trong núi, bánh ngọt này quá quý giá, không hợp lý."
Đừng nói là nha hoàn của tiểu thư nhà thủ phụ ở kinh thành, cho dù có là Khương Lê hay là Tiết Phương Phỉ, hay nha hoàn chăm nàng hồi còn nhỏ ở Đồng Hương, cũng sẽ không đến nỗi vì tiếc mấy cái bánh ngọt mà tính toán tiết kiệm dè xẻn, nếu để người khác thấy cảnh này, không biết có bao nhiêu chê cười. Khương Lê duỗi tay xoa xoa đầu Đồng Nhi, cười nói: "Nhưng mà so với quả dại, khỉ càng thích ăn bánh ngọt hơn."
Đồng Nhi còn muốn nói gì nữa, đã thấy Khương Lê xoay người đi đến trước bàn ngồi xuống. Trong phòng chỉ có một cái ghế, là Đồng Nhi từ bên ngoài nhặt gỗ về tự tay làm, làm không khéo nên chân ghế chân cao chân thấp, Khương Lê nói: "Đồng Nhi, bắt đầu từ ngày mai, ngươi cầm chỗ bánh ngọt này hằng ngày đem cho khỉ ăn nhé."
Hai mắt Đồng Nhi trừng lớn: "Cô nương, đây là vì sao? Nô tỳ không hiểu."
Người đều ăn không đủ no còn muốn chăm khỉ? Đây là cái đạo lý gì?
"Ta muốn những con khỉ này giúp ta làm một chuyện..." Khương Lê cười cười, "Số bánh ngọt này là tiền công của chúng."
"Nhưng mà......"
"Chỉ là mấy cái bánh thôi," Khương Lê ngắt lời nàng ấy, "Đợi khi trở về, ta sẽ xây hẳn một phòng bếp riêng, mỗi ngày sẽ sai phòng bếp làm đa dạng các món và đủ các thể loại bánh ngọt cho ngươi ăn, không cần để ý mấy cái này."
Đồng Nhi trầm mặc, "hồi kinh", "trở về", đều là những từ xa lạ biết bao, nàng đã không còn hy vọng nữa rồi, chỉ sợ trong lòng Khương Lê còn khổ sở hơn nàng, Đồng Nhi không dám nói thêm lời nào nữa, tránh chọc cho Khương Lê càng thêm thương tâm.
"Chút bánh ngọt này..." Khương Lê duỗi tay gõ gõ cạnh rổ, trong phòng nơi nơi đều tràn ngập mùi hương của bánh ngọt, mỗi ngày hai chủ tớ chỉ có thể ăn cháo loãng và rau muối, hương thơm đã sớm làm bụng đói kêu vang. Khương Lê kiềm chế xuống cơn đói trong bụng, chỉ nói: "Đem chỗ bánh ngọt này chia làm ba mươi phần, mỗi ngày cho những con khỉ này ăn một phần, cứ luôn cho ăn đến khi hết. Sau đó không cần cho ăn nữa."
Đồng Nhi khó hiểu, vẫn đáp lời: "Nô tỳ đã biết."
"Từ nơi này nếu đi đến Hạc Lâm tự có hết nửa canh giờ không?" Khương Lê hỏi "Hàng ngày ta không được ra khỏi cửa lớn am ni cô, chỉ đành nhờ ngươi đi. Mỗi ngày giờ Hợi ngươi ra cửa, đến giờ Tý thì lấy bánh ngọt ra, đi vòng qua cổng sau của Hạc Lâm tự, cho mấy con khỉ trong rừng ăn."
Không biết có phải Tĩnh An sư thái được người khác gợi ý cho hay không, bày ra lệnh cấm không cho Khương Lê bước chân ra khỏi cửa am ni cô, mỗi ngày chỉ có thể quanh quẩn bên trong am, nhất cử nhất động đều bị người người nhìn trong mắt.
Mà Đồng Nhi lại có thể đi lại khắp nơi, ban ngày nàng được giao việc vào núi kiếm củi, nhặt đủ số lượng thì có thể trở về. Đồng Nhi đã ngây người trên núi sáu năm, vô cùng quen thuộc với các con đường trên núi Thanh Thành, cũng sẽ không lạc đường.
Núi Thanh Thành thường xuyên có phu nhân cao quý tới dâng hương, vì để bảo đảm an toàn, trong núi đã dẹp sạch thổ phỉ, thập phần an toàn, nếu không Đồng Nhi ra cửa một mình, Khương Lê cũng sẽ lo lắng.
Đồng Nhi nghe xong Khương Lê một hồi căn dặn, đột nhiên hỏi: "Cô nương làm những việc này, có phải đang tính toán để hồi kinh hay không?"
Khương Lê nhìn nàng cười: "Ngươi sợ rồi ư?"
Đồng Nhi nghe vậy, trong lòng lại tràn ngập hy vọng, không những không có sợ hãi, ngược lại thay đổi một vẻ mặt nóng lòng muốn thử, tiểu nha đầu lá gan ngược lại rất lớn, không biết vì sao cũng nguyện ý mà làm, xắn tay áo lên nói: "Không sợ! Nô tỳ đã sớm muốn làm như vậy rồi!"
"Rất tốt." Khương Lê gật đầu, " Bắt đầu từ tối nay đi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com