Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 11

Ngày sau, Thái Anh vẫn tránh mặt cậu hai khiến cho tâm tình mong ngóng của Lợi Sa dường như được mài giũa bén hơn từng ngày.

Như dạo xế bóng bữa rày, Thái Anh đang sắp chén dĩa cho bữa cơm xế chiều. Khi đang bước gần đến chỗ cậu hai, Thái Anh liền lóng ngóng đùn đẩy qua cho chị Nữ mần thay rồi lui đi. Lợi Sa phía trên bàn ăn tuy không ngó ngàng nhưng cô rành người kia một bụng, tức thời cô dằn chung rượu gạo xuống bàn.

- Ở lại. Còn đi thim một bước tao đập gãy một chi.

Lời lẽ thốt ra tuy bình thản lại khiến cho tụi gia đinh mốt phen thót vía. Các bà lẫn cô cậu an tọa trên bàn lớn cũng phải đá mắt nhìn nhau, dạo từ khi trên Gia Định trở về tánh khí cậu hai coi bộ chướng khí hơn trước, ngó chừng vợ chồng kiêng cữ đâm ra cậu hai nóng nảy đây mà. Rồi Nữ đành xê ra cho Thái Anh tiếp tục công việc dang dở.

Chỉ khi ngửi thấy hương ngọt thoang thoảng quen thuộc đang dần cận kề sát vai Lợi Sa mới thôi chau mày.

Đoạn gia chủ bước ra an toạ dùng cơm chiều, ông Bá hộ đảo mắt về hướng con cháu, vừa in thấy Trí Tú đang dẻ xương cá cho Trân Ni ông liền nhíu hờ bọng mắt nhìn tụi nhỏ chăm chắm.

Lúc ông nốc cạn chung rượu một hơi, đặt cái cạch xuống bàn rồi thì giọng ồm ồm gọi:

- Hai Sa à.

- Thưa cha biểu con...

- Ở trển báo xuống cho cha hay, đồn điền hổm rày mần ăn trễ nải. Con coi đi thay cha một chuyến đi. Đặng mai mốt còn biết đường mà lần, giúp cha quán xuyến công chuyện.

"Sở điền ngoài Ban Mê Thuột (Buôn Ma Thuột ngày nay) lận hả mình ?" Bà cả hay con đi xa thì xót, bèn rót rượu hỏi han chồng.

- Không, trên Thủ Dầu Một (Bình Dương ngày nay) thôi. Ở trển chơi ít bữa rồi thủng thỉnh về lại cũng được, giao ba cái chuyện vặt vãnh cho thằng Sỹ đi, sổ sách thì để Tú lo.

- Thưa, vậy còn em Trà...

- Nó đờn bà chửa tháng non, con đèo bòng theo may rủi sanh thim chuyện rồi sao ? Để ở nhà cho má bây lo.

"Dạ, cha biểu thì con nghe" Lợi Sa thưa đáp rồi day mắt sang nhìn Ngọc Trà, hai người đều thấp thỏm lén nhìn nhau.

Bà hai ngó con trai không được ông để ý bằng cậu hai thì sanh sự:

- Ông này, em ngó con dâu không nỡ cho chồng đi đó, dẫu sao bầu bì vẫn cần gần hơi chồng, ông để thằng Hai đi khơi khơi vậy thất công vợ nó trông ngóng rồi rầu bụng dạ. Hỏng ấy ông để thằng Ba đi cho ông đi, nó sáng dạ rồi thì còn biết đỡ đần ông với thằng Hai.

- Thôi thôi dẹp dùm một cái. Để nó đi cho tôi mắc cỡ với người ta chứ được cái giống chi. Để ông già này với anh hai ảnh nai lưng ra mần là được rồi, đặng còn đem tiền về cho ảnh đốt.

Ông Bá hộ vừa xỏ xiên mẹ con Phú Sỹ vừa gắp miếng cá nạt cho vào chén Lợi Sa. Khiến cho Phú Sỹ từ đầu chí cuối không nói được gì mà còn phải gục mặt xuống bàn tủi hổ.

...

Cơm nước xong xuôi, Trí Tú Trân Ni rị nhau ra xích đu bên sân hiên hứng gió.

- Bộ cậu Tú phân biệt con dòng chánh dòng thứ hay sao ? Chớ em thấy cậu ba mặt mũi cũng sáng láng nói năng nhã nhặn mà bị cậu chị ghẻ lạnh quá...

- Chị cũng không tỏ nữa. Dạo trước chị trông cậu o bế¹ Ba Sỹ lắm đa, lắm khi còn dồn sự thương dành cho Phú Sỹ nhỉnh hơn phần Lợi Sa nữa là.

- ...

- Mà không biết bị cái giống chi mà dạo năm trở lại đây ngó bộ cậu coi trọng Lợi Sa lung quá. Cực điểm là bữa rày cậu như muốn để Lợi Sa lãnh hết quyền hành vậy...

- Âu cũng là cái số. Có lẽ cậu giỏi giắn tháo vát nên thầy cậu ưng bụng đa.

- Nhưng có mấy hồi Tú ngó Hai Sa lóng rày lạ quá.

- Lạ cái chi ?

- Giờ em hỏi chị tại sao như vậy thì chị cũng không biết sao mà nói cho ngọn ngành được. Túm lại, bụng dạ Tú thấy hổm rày hắn là lạ sao sao ớ !

- Trời đất ! Sao Tú ăn nói lãng gian thế ?

Trân Ni cười xởi lởi vì tưởng Trí Tú nói chơi. Lúc đang lộn xộn trong trí mà ngó thấy Trân Ni cười hoà nhã quá nên Trí Tú cũng vui lây.

- Cha chả ! Em học ai mà nói hỗn đó. Muốn leo lên đầu Tú ngồi luôn rồi hở ?

Trân Ni nghe Trí Tú giở giọng mắng yêu thì cười khúc khích, thỏ thẻ:

- Tù mặt chị em còn ngồi được thì huống chi là đầu.

- Trời đất cơi !

Trí Tú thất kinh bịt miệng Trân Ni lại dẫu lời lẽ em thốt ra chỉ đủ cho hai người nghe.

Đôi uyên ương nhỏ tò te tú tí ngoài sân hiên. Đoạn Trí Tú cưng chiều ngắt mũi Trân Ni thì có sắc giọng đằng sau truyền tới làm hai nàng thiếu nữ hoảng hốt tách nhau ra.

- Chị Tú.

- Hả... Ủa ? Hai Sa, có chuyện chi hở em ?

Lợi Sa sắc mặt bình chưn, tư thế hiên ngang chắp tay ra sau, thoáng nhìn cử chỉ Trí Tú Trân Ni rồi nói:

- À không, em chỉ định hỏi mượn Tú vài quyển sách đọc chơi thôi. Tú học ở trển, sách sổ trên tỉnh chắc cũng toàn đồ xịn.

- Ờ, Sa muốn mượn quyển nào ?

Lợi Sa cúi nhìn Trí Tú, cười cười gãi đầu rồi nói lí nhí: "Em cũng không rành tên tác gia² nữa đa...".

- Vậy để Tú dắt em đi lựa...

- Ơ thôi chi cho thất công. Tú ở lại tán gẫu với bạn, để em tự kiếm là được rồi.

- Ừ ờ vậy thôi em cứ đủng đỉnh mà lựa đi nà.

Lợi Sa gật gù thay lời cám ơn rồi tiện mắt nhìn Trân Ni cười khách sáo. Xong cô cũng thư thả quay gót bước đi, vừa lúc rãnh cười cũng hạ xuống.

Khuê phòng của trưởng nữ được dựng thêm ngăn vách gỗ và rèm lụa chia ra một bên buồng đọc một bên buồng ngủ. Cô hai được đặc cách cho bày trí dựng thêm thư phòng nho nhỏ, phước phần bì hơn những thanh nữ khác chỉ có trơ chọi cái giá sách mục nát hay phải nhét vào cái rương cũ kĩ.

Lợi Sa sải bước tới hàng tủ kê chật ních sách sổ. Dò tay lên từng gáy sách mỏng dày đủ loại, chiếm hơn phân nửa giá sách thì đều là ấn phẩm từ phương Tây bởi Trí Tú được gởi học trường Tây, ưa chuộng cũng ít nhiều văn hóa phương Tây. Số còn lại đương thuộc văn học hóa An Nam: Sử thi, tiểu thuyết, ký, ngụ ngôn,...

Ngón trỏ của cô dừng lại, hóc mắt của Lợi Sa liếc tới quyển sách cỡ vừa được bọc bằng túi lưới dây rút màu đen tuyền, được tỉ mỉ đặt ở góc khuất tầm nhìn trên giá sách. Cô chậm rãi phạch túi lưới ra, bìa sách được giữ kỹ trông còn mới cóng, nhưng khi cô nheo mắt nhìn mặt chữ thì lại tặc lưỡi, sách Tây rồi...

Lợi Sa đương tính đặt nó vào nơi cũ, bất chợt hồi tâm chuyển ý nghĩ ngợi sao đó mà cầm lấy túi vải bước ra khỏi thư phòng của Trí Tú.

...

Đêm xuống, ngoài bìa bờ sông gió thổi lồng lộng. Lợi Sa ngồi ở bến đò hút thuốc thả chưn xuống dòng nước, lâu lâu có đợt sóng nhẹ phủi vào thì lại nhấc chưn lên rồi buông thõng xuống vọc nước tiếp.

Đoạn dụi điếu thuốc, vừa mòi tức thì điếu mới thì có tiếng ho sặc sụa ở nép phía sau bỗng dội tới, làm cô điếng người giật nảy mình quay đầu rọi đèn nhìn ra.

Té ra là Thái Anh, vừa thoáng ngó bóng dáng trong làn sương mờ mịt người ta cô đã chắc bụng đinh ninh. Thoáng nhìn, cô cũng tỏ người ta đã trộm nhìn cô tự bao giờ chỉ là chưa rành vì chủ tâm gì thôi.

"Sao vậy" cô hắng giọng lên tiếng.

Thái Anh chần chừ đôi chút nhưng rồi cũng bước tới gần cậu hai hơn.

- Cậu hai...

Mùi giọng non nớt cất lên khiến cho tâm tư thổn thức của Lợi Sa những ngày qua càng được mòi bén, như sắp bị nao núng đến nơi. Liếc thấy thân ảnh mảnh khảnh của thiếu nữ càng đến gần, cô kiếm cớ nhìn ra sông, giữ dáng vẻ cứng nhắc mà liệng đi điếu thuốc.

- Có chuyện chi ? Cậu tưởng mày né cậu cả đời rồi chớ ?

Thái Anh tức thời rối bời trong trí, loạn xạ trong tâm. Lời lẽ của cậu hai vô tình nói ra, thoáng nghe như đang giận lẫy Thái Anh. Thái Anh miễn cưỡng cười cười, chậm rãi giơ ra chiếc áo khoác lẻ từ bộ âu phục của cậu hai.

- Cậu hai, con không có. Con chỉ là ngó thấy hôm nay trời gió lớn lung quá nên mới đem áo ra cho cậu hai bận thim...

Lợi Sa không gấp nhận, cũng không gấp trả lời. Cô tức mình Thái Anh không thừa nhận đã tránh mặt cô. Đoạn cô dời người, hai chưn đột ngột bị tê rần như kim châm vào. Cô khổ sở xuýt xoa ôm dò, tay trái chìa ra.

- Ui da, ngồi lâu tê chưn quá. Đỡ cậu cái...

Thái Anh liền lật đật nắm lấy bàn tay cậu hai rị lên. Chờ cậu hai đứng vững mới giựt mình rụt lại.

Nam nữ thọ thọ bất tương thân đa !

Lợi Sa ắt cũng tỏ, nhưng cô là cố tình đa ! Nhỡ có ai cắc cớ³ hồi đó hỏi cô sao cố ý ra vậy thì cô cũng khó thạo mà cắt nghĩa ra, vì chính cô cũng tối dạ không hiểu bản thân đang bị cái giống gì.

"Cậu... Cậu hai bận đi, cậu bận thim áo..." Thái Anh nóng hai bên má, ửng hồng hai bên tai. Bối rối hối thúc cậu hai.

- Thây kệ cậu.

- Trời phia đa, cậu hai ngoài này dầm sương vọc nước không khéo ngã bịnh. Ông bà hay được sẽ trách mợ hai, rày tụi con...

- Té ra là mày lo cho tụi nó với mợ hai, hứm ?

"Con..." Thái Anh lúng túng, day mặt sang hướng khác.

- Ủa Anh !

Chợt có tiếng con Miên nói vọng từ nhà dội ra, làm Thái Anh liệu mà day gót lùi ra giữ khoảng cách cho đúng mực. Lợi Sa bị cắt ngang mạch cảm xúc liền hậm hực nảy mày.

"Dạ cậu hai" Miên nó chạy cái ọt ra chỗ Thái Anh đứng, chừng thấy có thim cậu hai thì xá.

- Sao vậy chị ?

- Ờ mợ hai có bầu cử nhọc. Thành thử ra bà lớn biểu chị với em đi xếp đồ bỏ rương cho cậu hai đặng mơi đi sớm.

- Dạ... Dạ.

Nói xong Miên quay ra thưa gởi cậu hai rồi cũng bỏ vào trong.

- Thôi cậu hai hỏng bận thì để con cất, đặng con còn đi xếp đồ cho cậu nữa...

Thái Anh day mặt nhưng cũng chỉ cụp mắt buồn hiu nói. Lợi Sa vừa nghe thì quýnh quáng giựt áo khoác trên tay Thái Anh, loáng hai đầu ngón tay cả hai chạm nhẹ nhau nhưng ai cũng vờ như không hay gì.

- Bận ! Nãy không lạnh giờ lạnh...

- Vậy cậu hai nghỉ sớm đa.

- Ờ ừ.

Đoạn gót son ngoảnh vào nhà trong. Thái Anh điệu bộ mân mê hai bàn tay rồi nâng lên mũi ngửi lấy nhè nhẹ, vành tai liền nóng hổi nhuộm màu đào mà hồi hộp: "Tay cậu mềm mà còn thơm nữa, y như tay con gái...".

Lợi Sa ở lại cười chúm chúm, miết lấy bàn tay của mình, vò vò tấm áo khoác chừng lâu mới thủng thẳng bước về phòng.

...

Chấp chóa canh năm, nhà chánh đã thấp sáng đèn rọi dạt ra sân trước. Thằng Phi tranh thủ vác rương của cậu hai cất ra sau xe, thằng Hào thì nổ máy mở cửa sẵn chờ cậu.

"Cậu đi..." Ngọc Trà bịn rịn gậy ba-toong của Lợi Sa mà mãi chẳng yên lòng, vì mợ lo nhỡ nhiều chuyện bất trắc.

- Mợ hãy yên lòng, chớ nghĩ ngợi chi cho bất an mà quấy tới cái thai đa... Tôi tự liệu được.

Nghe đến Ngọc Trà liền đưa tay lên bụng mà sờ, cái thai đã sắp sửa ngưỡng tháng thứ tư, bụng dưới dường như cũng đã nhô cao hơn.

- Tui sợ lại có người hãm hại mẹ con tui thì tui phải biết bấu víu vào ai...

- Chớ nói gở !

- ...

- Thứ lỗi. Nhưng tui đảm bảo với mợ, má con mợ nhứt định sẽ bình an vô sự...

- Vâng...

Đoạn mợ cười nhẹ đưa gậy cho cô, Lợi Sa liền nhịp gậy bước vào xe. Chừng cô thấy má đang đứng đằng hàng ba trông cô thì cô mỉm cười gật đầu thưa gởi. Khi mà liếc nhẹ sang Thái Anh mắc hầu quạt cho bà, cô tỏ mắt thấu đáo rằng Thái Anh cũng dòm cô... Nhưng chẳng có tư cách hay cớ sự chi để nói cho những ngày không ở gần, nên chỉ có thể thở dài man mác.

Bởi có thằng Hào thằng Phi trên xe nên cô cố ý biểu Ngọc Trà:

- Tôi sẽ tranh thủ về. Mợ vào nhà đi, ngoài này sương gió còn đặc lắm đa !

- Dạ, cậu đi mạnh giỏi...

- Ừ. Thằng Nhựt dìu mợ hai vào trong đi.

- Dạ cậu.

Cửa xe đóng lại, bánh xe lăn đi. Chốc lát chiếc xe đã khuất bóng sau làn sương chạng vạng.

___________
(1) O bế: Nâng niu, chiều chuộng.

(2) Tác gia: Nhà văn.

(3) Cắc cớ: Trớ trêu, thình lình, đột ngột

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com