Chương 6
Đến đầu giờ thìn, theo gia pháp Ngọc Trà phải thực thi cũng thành thói quen, đồng thời cũng tránh tai mắt. Mợ uể oải đứng trước thư trai¹ riêng của cậu hai cung kính gọi "chồng" như mọi khi:
- Cậu hai.
Lợi Sa đẩy cửa bước ra, lúc này quần áo tóc tai đã chỉnh tề hơn ban nãy. Cô vừa chỉnh dây đai quần kiểu chữ Y vừa nhướng một bên mày ý hỏi mợ hai gọi có chuyện chi.
- Cậu ra ăn sáng với cha má, với tui...
Ngọc Trà nhẹ giọng, cô nghe xong thì cũng gật đầu thay cho lời đáp, coi bộ hai người dường như đã quen miệng. Mợ hai thấy Lợi Sa có vẻ đang suy tư, rồi bình thản lên tiếng:
- Sau này không cần thất công tục lệ làm chi cho rườm rà, tui tự liệu được.
- Nhưng...
- Dầu sao tui cũng đâu phải chồng mợ. Mợ nhọc công làm chi ?
Nghe cô chêm xen vào, mợ nhứt thời không nói lại, cũng không thiết phiền họ nữa. Chỉ có thể gật đầu.
Mà lúc đứng đợi cô, mợ mới để ý sao người trước mắt này tuy xuất thân hèn mọn nhưng cớ sao lại sở hữu được phong thái giống cha chồng mợ lung quá, mà đã là phong thái thì làm sao mà bắt chước được ? Mợ nhớ chồng mợ có phần mềm mỏng hơn cô, chồng mợ tánh tình giống má chồng mợ hơn...
- Để tui.
Không biết là do cô rề quá hay do mợ chưa vừa mắt, Ngọc Trà bước thẳng tới đương tính nâng tay chỉnh áo cho cô thì cô bất giác lùi lại một bước. Bị khước từ mợ hai liền hụt hẫng.
"Không cần" nói xong cô bỏ đi, mợ hai lủi thủi theo sau.
- Đứa nhỏ hành mợ đa ?
Ngọc Trà thoáng chốc bất ngờ khi được "chồng" hỏi thăm liền ngước lên, từ tốn đáp:
- À, hơi hơi thôi.
- Mơi mốt có mệt cứ nghỉ trước không cần đợi, tui tự biết lo liệu... Sẽ không mần luyên luỵ đến mợ và đứa nhỏ.
Rồi cô nói tiếp: "Để ý bản thân nhiều hơn đi".
Nói đoạn, cô bước lên nhà trên. Mợ hai ở lại nhìn cô, nhìn lâu lắm, dầu cô có hơi cứng ngắc nhưng vẫn luôn để ý quan tâm mợ từng chút. Nhưng cái tình cô dành cho mợ nào có phải cái kiểu tình như mợ nghĩ ?
Trên bàn ăn bữa sáng, tiếng muỗng sành chén sứ va chạm vào nhau đều đều...
Cô hai Tú lúc mới hừng đông đã dậy, hầu cưng tức là nhỏ Du của cô còn thuật lại hết chuyện trong nhà sáng nay cho cô hai nghe không sót một chữ. Ngồi trên bàn ăn, Trí Tú nhìn chếch về hướng của con bé tên Thái Anh đang đứng xới cơm. Trí Tú nhớ lại chuyện ban nãy hay được cộng dồn chuyện những lần bà ba hiếp đáp sắp nhỏ trong nhà kể cả hầu cưng của Trí Tú cũng phải bầm mình bẩm mẩy thì Trí Tú để bụng, Trí Tú ấm ức, Trí Tú liếc bà ba, rồi Trí Tú ngáp.
Trên bàn ăn, ông Bá hộ tay trái mân mê chiếc nhẫn cẩm thạch trắng phong thuỷ trên ngón cái theo thói quen, tay phải múc từng muỗng súp nóng cho vào miệng. Ông để ý bữa nay Trí Tú thức sớm hơn mọi khi, trên bàn ăn thì cứ ngáp ngắn ngáp dài miết. Ông hất cằm, trầm giọng hỏi:
- Tú.
- Dạ ?
- Bộ ngủ hỏng được hay sao mà ngáp quài vậy ?
Nhận được câu hỏi đúng ý, Trí Tú nghịch ngợm che miệng ngáp ráng rặn cho ra hai hàng nước mắt rồi hít mũi trả lời:
- Dạ tại hồi sớm có tiếng gì chói tai lắm á cậu. Con nghe con giựt mình dậy cái hết ngủ lại được luôn.
Trí Tú méc xong thì cúi xuống khuấy chén súp, liếc bà ba, nói nhí nhí nhưng cố tình để ông Hộ nghe:
- Hỏng biết hồi thức nỗi để học bài hong nữa.
Lợi Sa nghe tới đó thì nhếch môi cười, có vẻ cô cũng nhã hứng với trò vui của người chị họ kém tuổi. Bất giác nghĩ tới Thái Anh, cô giở trò với tay ra sau gượng gạo vuốt lưng cho Ngọc Trà. Mọi hành động của cô đều được Thái Anh để vào mắt.
- Sao nhìn mợ đừ quá...
Bà cả hay được thì sốt ruột, bỏ chén súp qua một bên mà gấp rút rặn hỏi: "Sao vậy con ? Bầu hành hay sao ?".
Mợ hai đương không hiểu ý, mợ nghĩ bụng là cô đang quan tâm mợ thôi nên mợ ngại ngùng cười bẽn lẽn. Tính đáp bà thì đã bị Lợi Sa nhảy vào trước.
- Chắc là con của con đày má nó á má. Mới canh năm đã hành má nó khó ngủ giựt mình dậy...
- Dữ hôn ? Quậy hơn thằng cha nó hồi đó luôn rồi hen.
Cô nghe bà chọc ghẹo thì chỉ biết giả bộ gãi đầu cười cười. Phần mợ thì xoa bụng vui vẻ cười lộ cả má lúm đồng tiền, nhưng nào hay ánh mắt khinh rẻ của bà hai đang dành cho mợ không khắc nào dời đi. Hình như bà đang toan tính điều mà chẳng ai hay ai biết ?
Gầm !!!
- Mai !!
Ông Hộ tự dưng nổi trận lôi đình gọi ngay chánh danh của bà ba, nộ khí bừng bừng dường như đã kìm nén nãy giờ mà đập bàn làm tất cả mọi người trên bàn vừa giật mình hết thảy vừa hoang mang đến tột độ, nhứt là mấy đứa người làm quỳ gần đó sợ xanh mặt mày, tim muốn thòng tới rún.
"D...Dạ ông gọi em" bà ba tỏ có điềm dữ, tay run rẩy không cầm nổi muỗng súp. Tưởng chừng như nhỡ có ai vô tình đụng một miếng da thịt của bà ngay lúc này thì lập tức bà sẽ hoảng đến độ xĩu cái đùng ngay.
Bà còn lạ gì sự kinh khủng từ những cơn thịnh nộ của gia chủ nhà họ Lạp. Mấy cái bạt tai chí mạng không màng bà là người đầu ấp tay gối hay bất kể bà có sanh cho ông thằng con trai đi chăng nữa, chỉ cần làm ông phật lòng thì bất cứ thứ gì trong tay ông ấy lúc đó lập tức đều có thể phi thẳng tới đầu bà mà không ngần ngại.
Ông trừng mắt nhìn, làm sao ông không tường tận được chuyện nhà cửa, chỉ là ông không màng nhắc tới, ai mà có dè... Nghĩ bụng trời đánh tránh bữa ăn nên chỉ đành nuốt cục tức xuống, lạnh giọng:
- Ăn riết, vô phòng tôi nói chuyện.
- Dạ...
Không khí bữa sáng nhanh chóng trở nên ảm đạm. Có ai đần mới không nhận ra cô hai Tú và cậu hai Sa đang cảnh cáo bà ba, phiền tới cô hai và cái thai của mợ hai chính là điều tối kị của gia môn. Lần này bà ba khốn đốn rồi...
...
- Con đờn bà khốn nạn ! Mày sanh chuyện đủ chưa !! Mày ghen bóng gió hay mày có ý để cho cháu tao mất dạy như mày ? Mày muốn xáo trộn gia cang của tao sao ? Mày tỉnh ngộ ra chưa? Hả !!!...
Tiếng nạt nộ, bộp tai đau điếng tới tấp, tiếng ném chọi đồ tứ tung, cả tiếng đổ vỡ chói tai được phát ra từ căn phòng cuối dãy hành lang của bà ba. Ai có nghe thì phải giả điếc, có thấy cũng phải giả đui. Trí Tú với Lợi Sa biết mình giỡn ác hơi lố những cũng chỉ có thể làm ngơ. Ai nấy cũng làm thinh không màng ra mặt, nhứt là mấy đứa đầy tớ, coi bộ cũng hả dạ lung lắm.
Duy chỉ có cậu ba Sỹ lại đứng ngồi không yên, xót ruột đi đi lại lại nhà trên. Coi bộ tình cảm mẫu tử của con trai thứ nhà này dành cho má nhỏ, dầu không liên can huyết thống vẫn rất có hiếu. Cậu ba vốn có tiếng hiếu kính với cha má đa. Hắn nghĩ ngợi gì đó rồi bước lại nôi tre treo ở nhà trên nơi cậu tư Sơn đang ngon giấc, hắn rình như rình trộm rồi lấy sức mà nhéo bàn tay nhỏ xíu của cậu tư. Chừng tiếng khóc ré của đứa bé vang lên dữ dội, mặt mũi thằng nhỏ như ấm ức mà khóc đến đỏ mày đỏ mặt, vú Thân từ nhà dưới chạy lên tính dỗ cậu tư lại bị Phú Sỹ phất tay ra hiệu không cho rồi hắn quay qua biểu con Bông:
- Bông, mày đi kêu bà ba lên dỗ cậu tư cho tao. Nói ông cho bà ba lên dỗ cậu tư, cậu khóc khan tiếng rồi.
- D... Dạ hoi cậu, con hỏng dám. Nhỡ ông lôi con dô quýnh chung chắc con chết.
- Mày !
Phú Sỹ tức đỏ mặt nói không thành lời. Lợi Sa nghe vậy, từ hàng ba đi vào, trên tay còn kẹp giữ lấy điếu thuốc khói đắng nghi ngút. Nhớ ra lúc sớm ông Hộ có dặn cô lát đi thu nợ bọn tá điền. Cô nhíu mắt lên tiếng:
- Mày cứ kêu. Sẵn nói ông, cậu hai nhắc ông đi công chuyện với cậu. Riết đi, ổng quýnh mày tao chịu.
- Dạ.
Con Bông nghe lời, chạy cái vèo vô phòng bà ba. Sau đó đúng thực là không còn nghe tiếng chửi rủa đánh đập nữa. Cậu hai Sa giỏi nhứt là vừa đấm vừa xoa.
Phú Sỹ không nhận ra Lợi Sa nói giúp mình, hắn chỉ nhìn nhận rằng thấy lời nói của bản thân không được coi trọng bằng Lợi Sa thì hầm hầm không phục, hắn nhíu mày nhìn cô chăm chắm.
Nửa canh giờ sau, xe chở ông Bá hộ với cậu hai cũng nổ máy lăn bánh rời khỏi biệt phủ...
___________
(1) Thư trai: phòng sách.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com