chap 5
Chap 5.
Sang ngày hôm sau, Dahyun hoạt động bình thường, và trong lúc nghỉ ngơi giữa giờ làm việc, cô bật điện thoại lên, xem tình trạng của Minatozaki Sana.
Yes, cô đã bí mật lắp một chiếc camera ở trước cửa nhà mình, xoay hướng sang phía đối diện, chiếc camera kết nối với điện thoại của cô, nên Sana về giờ nào, đi ra khỏi nhà giờ nào, là cô biết hết.
Và Dahyun ngạc nhiên khi không thấy Sana ra khỏi nhà cả ngày hôm nay. Hôm nay không phải cuối tuần, sao không đi làm nhỉ???
Giờ là tối rồi, cũng không thấy dấu hiệu đóng mở của cái cửa kia...
Dahyun đắn đo rồi nhắn cho Sana một tin nhắn
"Hôm nay chị không đi làm hả?"
Sau vài phút Sana trả lời lại, một câu trả lời rất tích cực làm Dahyun ngạc nhiên..
"Ừ, ăn tối chưa? Qua đây ăn tối với chị"
Con tim bên trong Kim Dahyun bỗng dưng muốn nhảy cẫng, nhưng cô làm giá và bình tĩnh nhắn lại một tin.
"1 giờ nữa em mới xong việc, chờ em nhé"
Dahyun ngồi trong nhà, rung chân chờ cho hết một tiếng, tối nay cô có bận rộn gì đâu chứ, nhưng cô muốn cho Minatozaki Sana phải chờ cô, cô thích thế đấy.
Sau một tiếng, Dahyun đã bấm chuông vào nhà của Sana...
Sana đã nấu một bữa ăn cực kỳ thịnh soạn, bào ngư, bánh, teokbokki....
Trời ơi, teokbokki, món ăn này là đam mê của Dahyun, cô có thể ăn teokbokki cả đời...
Trong bữa ăn, Sana không ăn được nhiều, khuôn mặt trông điềm tĩnh, và tay thỉnh thoảng ôm má.
- Chị bị đau răng hả?
- Ừ, hôm qua chị đi nhổ răng khôn, nên không ăn được nhiều, thừa đồ ăn nên mới gọi em qua ăn hộ đó – Sana bịa một lý do hợp lý, nguyên nhân chính cô mời Dahyun đến đây, là do muốn đền bù, nhưng cô không thích thừa nhận.
Cô đã dội gáo nước lạnh vào Dahyun vào ngày hôm đó, thỉnh thoảng cô thấy áy náy nên muốn tìm một cơ hội chuộc lỗi, và thật hay rằng Dahyun chủ động nhắn tin hỏi han cô.
Người ta nói con đường nhanh nhất để lấy lòng người khác là con đường bao tử, cho nên qua bữa ăn này, Dahyun đã bớt ghét cô nàng giám đốc kia một chút. Công nhận một điều rằng, Minatozaki Sana nấu ăn ngon thiệt đó...
Nếu không làm giám đốc, thì làm bếp trưởng cũng sẽ rất xuất sắc luôn.
Kể ra thì...chị ta tài năng phết nhỉ, chắc ngoài kia có nhiều người ngưỡng mộ lắm đây...
Hirai Momo, đúng là có phúc mà không biết hưởng.
- Đau lắm đúng không, hóa ra đây là lý do chị không đi làm hả?
- Ừ, chắc chị sẽ nghỉ vài ngày.
- Dù em không hay ở nhà buổi tối lắm đâu, nhưng nếu chị cần người rửa chén dọn dẹp, thì cứ gọi em qua ăn nhé, em không biết nấu ăn, nên chuyên ăn ngoài hàng với bạn bè, và em giỏi rửa chén.
Minatozaki Sana không nói gì chỉ mỉm cười, một nụ cười rất hiền, Dahyun chờ một phản hồi, nhưng lại không có.
Sana không muốn nói để đỡ làm Dahyun thất vọng, rằng cô không muốn Dahyun gần gũi với cô hơn, bữa ăn này là duy nhất để chuộc lỗi, không có gì hơn.
Chuyện tình cảm, công việc, và cái việc nhổ răng khôn này, làm cho tinh thần của cô đi xuống dạo gần đây, và cô không muốn lộ ra với bất cứ ai. Kim Dahyun tỏ ra thân thiện như muốn kết bạn với cô, nhưng thực sự không phải lúc này.
Sau khi ăn uống xong xuôi, Dahyun chủ động dọn dẹp rửa chén, rửa xong đi ra thì thấy Sana đang nói chuyện với ai đó.
- Căn nhà đó em rao bán cho chị nhé.
"Ủa, vừa mua mà đã rao bán là sao Sana?"
- Chị không cần căn đó nữa, cả chiếc dây chuyền bạc nữa, em mang bán lại cho bên shop giúp chị.
"Quà chị định tặng Momo đúng không? Rút kinh nghiệm nhé Sana, lần sau đừng phung phí cho người như vậy nữa, khi bán chắc chắn sẽ không cao bằng giá mua"
- Ừ, biết rồi – Sana cúp máy trong mệt mỏi, quay sang thấy Dahyun nhìn chằm chằm mình.
- ........... – Hai người đã đứng nhìn nhau gần 5 phút. Sana như muốn lạc vào đôi mắt nâu đầy mê đắm của Dahyun.
Đầu cô chợt gợi nhớ lại cái tối hôm đó, ngoại hình của Dahyun, rồi lưỡi của cô ta mơn trớn trên người cô, rồi ngón tay.....
Minatozaki Sana chớp chớp mắt, rồi cố lấy lại tỉnh táo.
- Em đi về thì đóng cửa dùm chị nhé, chị vào phòng đây.
Dahyun đứng đó, nhìn bóng dáng Sana mất dần trên quãng đường vào phòng ngủ, cô cảm thấy hơi tiếc nuối vì mọi thứ kết thúc hơi lãng xẹt, nhưng rồi cũng không nghĩ gì nhiều, cô về nhà của mình.
---
Vài ngày sau, Sana đi ra ngoài vào một buổi tối, vì có hẹn đi ăn với Eunha, người bạn của mình. Vừa bước ra khỏi nhà, thì lại vô tình bắt gặp Dahyun ở hành lang...
Nhưng lần này khác một chút, Dahyun có đi cùng với một cô gái...
- Chào Sana-sshi – Dahyun tươi cười, tay đột nhiên khoác tay cô gái bên cạnh, làm cô nàng tóc nâu cao cao bên cạnh hơi ngạc nhiên.
- Chào em, Dahyun – Sana cố nặn một nụ cười xã giao, cảm thấy cảnh tượng trước mặt không hay cho lắm.
- Đây là người yêu của em, cô ấy tên Chou Tzuyu – Dahyun cười rạng rỡ, không bị hỏi mà tự giới thiệu, và Chou Tzuyu, cô nàng với mái tóc nâu dài, với chiều cao như một người mẫu, vẫn đứng như trời trồng, không nói được câu nào.
- Ừ, chào Tzuyu – Sana vẫn cố cười, rồi bước đi thật nhanh ra thang máy để tránh tình trạng bối rối này.
---
Dahyun và Tzuyu vào trong nhà của Dahyun.
- Dahyun, sao chị lại nói thế? – Tzuyu hoảng hốt hỏi, tự dưng bị gán cho cái mác người yêu của Kim Dahyun, cô không thích tý nào.
- À thì, thử phản ứng của chị ta xem thế nào – Dahyun thản nhiên, đi vào bếp mở tủ lạnh, lấy ít đồ uống ra mời Tzuyu. Thỉnh thoảng cô rủ bạn bè đến nhà, order vài món ăn, rồi xem phim cho đỡ buồn, hôm nay rủ mọi người nhưng ai cũng bận, có mỗi Tzuyu là rảnh.
- Chị thích cô ấy hả? – Tzuyu nhướng mày thích thú.
- Không, em nói gì kỳ vậy – Dahyun vừa cười vừa chối.
- Chaeyoung kể hết với em rồi, lý do chị chuyển đến đây sống không phải vì Sana hay sao? – Tzuyu cố gắng bóc mẽ tâm tư của người đối diện.
- Đâu, nhà này đẹp, thì thuê ở thôi à – Dahyun giả trân.
Cô có thật sự thích Sana hay không, cô không biết. Lý do cô muốn giúp Sana vào ngày lễ tình nhân là gì, lẫn việc cố nói chuyện để làm bạn với Sana, lý do là gì, thực sự cô không biết.
Và lý do cô lại có ham muốn với Sana vào cái tối hôm đó là gì, cô cũng không biết.
- Nhưng hôm nay mới được nhìn gần, công nhận Minatozaki Sana đẹp thiệt đó, nếu chị không thích cô ấy, thì nhường cho em đi – Tzuyu vui vẻ uống một ngụm bia.
- ..... – Dahyun không thể ngăn bản thân mình phóng ra một ánh nhìn đanh thép vào Tzuyu, con bé đó vừa nói cái gì...
- Đừng có lườm em như thế, em đùa thôi mà – Tzuyu trong lòng cảm thấy ái ngại, cười cười.
Dahyun chẹp miệng, chán chường, cầm lon bia uống.
- Thích người ta đến vậy mà còn chối – Tzuyu vui vẻ mỉa mai, Dahyun đáp lại bằng một màn lặng thinh. Cô cần nhiều thời gian hơn để suy nghĩ về điều này...
---
Sana trên đường đến nhà hàng gặp Eunha, trong đầu chưa thoát ra khỏi những ý nghĩ về Dahyun...
Cô đã nghĩ Dahyun thích cô, nhưng hôm nay gặp người yêu của Dahyun, vậy là Dahyun chỉ muốn làm bạn với cô thôi...
Là gì đi chăng nữa...thì có vấn đề gì...nhưng sao...cô cảm thấy hơi khó chịu vậy nhỉ?
Sana khó chịu là vì điều gì?
Dạo gần đây trong lúc làm việc, cô còn lơ đãng đến mức Yeri phải quơ tay kéo cô về thực tại, lúc đó, cô mải nghĩ về bóng dáng của Dahyun....lúc....ở trên giường của cô.
Hình ảnh đó, trông thật sự thu hút.
Sana cứ nghĩ rằng, sau khi chia tay Momo, cô sẽ mất rất nhiều thời gian để quên cô ấy. Vì cô đã từng mất tận 3 năm ròng rã, để quên đi Seulgi, sau đó tiến tới với Momo.
Vậy mà chưa được 3 tháng, giờ này đầu óc cô bị xâm chiếm bởi hình ảnh của một cô gái khác, thậm chí cái hình ảnh đó, còn không thể trong sáng nổi...
Rõ ràng hôm đó cô rất đau đầu, mà sao cô nhớ dai thế nhỉ...
- Sana, chị sao thế, đồ ăn không ngon hả? – Eunha cất tiếng, kéo Sana về với thực tại.
- Không, không có gì.
- Trông chị hơi mất tập trung đó, vẫn buồn chuyện về Momo hả?
- Không, cái gì qua rồi thì cứ để nó qua đi – Sana vừa ăn vừa nói, và cô tự hỏi chính mình rằng, sao cô vẫn chưa thể cho cái hình ảnh khỏa thân của Dahyun qua đi vậy nhỉ...
---
Thời gian trôi qua, hôm nay Sana phải đi gặp vài đối tác của ngân hàng, gặp nhau ở nhà hàng nhưng cuộc nói chuyện chưa đâu vào đâu cả, họ rủ cô đến bar bàn chuyện tiếp, và cô đồng ý.
Vào bar thì đương nhiên phải uống rượu rồi, và cô cũng không phải lần đầu phải tiếp khách ở quán bar, mục đích của Sana, là phải khiến cho người đàn ông vest đen kia, ký vào hợp đồng rót vốn đầu tư vào ngân hàng Seoul...
Anh ta tên là Min Suga.
Nhưng thật buồn cười, cái người đi cạnh anh ta, mới là người có hứng thú với cô, cậu ta tên Kim Jongkook.
Sana uống hơi quá chén, cảm thấy hơi chóng mặt, hôm nay sức chịu đựng của cô kém hơn mọi ngày,cô đứng dậy xin phép vào phòng vệ sinh.
Vì phòng vệ sinh ở trên lầu nên Sana phải vô thang máy để lên trên, khi cô đứng chờ thang máy, Jongkook đã đi theo cô, thậm chí còn đặt tay lên eo cô nữa, tỏ vẻ muốn giúp đỡ.
- Để tôi dìu chị lên trên nhé – Jongkook rất đẹp trai, cậu ta nở một nụ cười ấm áp. Sana không phản ứng, dù rất ngại, cố gắng nương theo, nếu cô từ chối, thì thật là bất lịch sự.
Khi vào trong hẳn thang máy, có người chạy đến làm cho cửa thang máy mở ra.
Và thật ngạc nhiên, lại là Kim Dahyun.
Đúng vậy, lại là cô ta.
- Ôi cục cưng, sao trông mệt vậy? – Dahyun thản nhiên kéo Sana ra khỏi vòng tay của Jongkook, hôn chóc một cái vào môi cô nàng, làm cho chàng trai trẻ đứng cạnh ngạc nhiên.
- Cô là....
- Tôi là người yêu của Sana – Dahyun tự tin nói.
- Ồ vậy hả, vậy tôi đi ra nhé – Jongkook lịch sự rời khỏi thang máy.
Cửa thang máy đóng, cánh tay Dahyun đang khoác sẵn trên vai Sana cũng không buông xuống. Cô gái cao hơn dịu mắt nhìn xuống cô gái thấp hơn, những hành động của Dahyun, làm Sana bất ngờ không thôi.
- Sao em lại ở đây? Lại còn nói người yêu nữa.
- Để bảo vệ chị, lỡ cậu ta làm gì chị thì sao, chị có chống cự nổi không? – Dahyun trầm mặc nói, Sana đáy lòng có chút rung động, nhưng rồi cũng cố ngừng lại.
- Được rồi, cám ơn em, dù sao thì em cũng có người yêu rồi, không nên bịa chuyện như vậy – Sana tránh ánh mắt của Dahyun.
- Chị đi gặp khách hàng hả, hay đi gặp bạn bè, mà đến đây? – Dahyun đổi chủ đề
- Đi gặp đối tác.
- Xong việc chưa, để em đưa chị về.
Sana giương mắt nhìn Dahyun vài giây, rồi ra quyết định, có lẽ cô nên về nhà thôi, ở lại lâu cũng chẳng giải quyết được gì, cô sẽ hẹn Min Suga để bàn chuyện làm ăn tiếp sau, hôm nay nhậu với nhau tỏ ra thân tình thế là đủ rồi.
- Ừ, về thôi.
Dahyun lấy moto chờ Sana ở ngoài cổng, Sana quay lại bàn nhậu lấy túi xách rồi xin phép đi về, rồi đi ra với Dahyun.
Vốn dĩ Dahyun gặp được Sana ở đây là vì Chaeyoung đã nhắn tin báo, Chaeyoung dạo gần đây đang tán tỉnh cô nàng quản lý quán bar này, cô ấy tên Mina. Đó là lý do tần suất Chaeyoung xuất hiện ở đây nhiều hơn bình thường, để còn chờ Mina tan làm, còn rủ đi chơi, và Chaeyoung đã bắt gặp Sana đi uống rượu với một nhóm người cả nam lẫn nữ.
Và đây là lần thứ hai, Sana đến quán bar, và được Dahyun chở về bằng moto của cô ấy, và chiếc ô tô của cô lại phải ký túc ở bãi đỗ xe của quán bar một đêm một lần nữa.
Trên đường về, Sana ôm chặt lấy Dahyun, dựa cả cơ thể vào tấm lưng của cô nàng nhỏ hơn, gió mát làm cho cô buồn ngủ cực kỳ, và cô đã ngủ thiếp đi trên quãng đường về.
Về đến nhà, Dahyun không nỡ đánh thức Sana, nên cõng cô nàng vào thang máy, lên tầng 12. Khi đi đến trước cửa nhà, Dahyun thì thầm hỏi.
- Giám đốc Minatozaki, mật khẩu nhà là gì?
- Hmm....122996 – Sana quá mệt mỏi, không suy nghĩ được gì, lẩm bẩm một dòng chữ số, cả cơ thể vẫn đang dựa dẫm hoàn toàn vào Dahyun.
Dahyun vừa bấm mật khẩu vừa cười xảo quyệt, vậy là bây giờ cô muốn vào căn nhà này lúc nào cũng được, có đúng không...
Bế Sana lên giường, và như một thói quen, Dahyun chủ động thay đồ cho cô nàng luôn.
Và có điều không hay rằng, người Sana càng ngày càng tỏa hơi nóng, Sana mắt vẫn nhắm tịt, nhưng bắt đầu run rẩy, tay kéo chăn lên thật cao, miệng lẩm bẩm..
- Hmm...lạnh quá
Dahyun vội điều chỉnh điều hòa cho thật cao, nhưng Sana vẫn kêu lạnh, cô sờ lên trán cô ấy.
- Ốm rồi – Dahyun thở dài.
Không chần chừ, Dahyun chui vào trong chăn với Sana, cởi hết đồ của cô và cô ấy ra, bất chấp ôm chặt lấy cô giám đốc.
Sức nóng lan tỏa gấp đôi vừa nãy, nên Sana không còn nhăn mặt và kêu lạnh nữa, ôm lại Dahyun, vùi mặt vào tấm ngực trần của Dahyun, cọ quậy, như chú shiba nũng nịu.
Dahyun ngẩn người nhìn cô gái trong vòng tay của mình, tim cô đập thình thịch...
Chết thật, hình như....cô thích Minatozaki Sana thật rồi...
---
Một ngày mới đã đến, mặt trới lấp ló qua hàng cây, ánh sáng lấp lánh tỏa sáng cả không gian, đem lại một sức sống tràn đầy...
Nhưng những điều đó chỉ là ngoại cảnh mà thôi, trong căn phòng được đóng rèm kín mít của Sana, ánh sáng không hề lọt vào nổi, chỉ có một màn sáng nhẹ xuất hiện trên một mặt phẳng của phòng.
Sana không nhớ rõ là hôm qua cô đã uống bao nhiêu chén rượu, cô vừa mới hết ê ẩm từ vụ nhổ răng khôn, rồi lại phải uống rượu nữa, cô sẽ bị mắng bởi bác sĩ nha khoa mất thôi.
Và hiện tại, cô thấy mệt và đau đầu lắm, Yeri hôm nay chắc sẽ không gọi cô dậy nữa đâu, em ấy sẽ chủ động hỗ trợ mọi việc cho cô, vì Yeri biết lịch tiếp khách của cô ngày hôm qua. Thậm chí chiều hôm qua Yeri còn nhắc nhở rằng, đừng uống quá chén nhé.
Nhưng Sana đã không hề nghe lời, cô thực sự đã uống nhiều hơn kỳ vọng.
Và cô cũng đã thấy ổn hơn chút, vì ngay sát cô, có một cái máy sưởi tỏa nhiệt, cực kỳ ấm áp và thơm tho. Ai phát minh ra cái máy này, vừa ấm vừa tỏa hương tuyệt vời như vậy, Sana chắc chắn sẽ dành thời gian để viết thư cám ơn người đã phát minh ra nó.
Cô ôm chặt cái máy sưởi, rồi còn cọ mũi liên tục vào nó để hít hà, gọi là máy vậy thôi, nhưng mà mềm lắm, mềm kinh khủng, mềm đến mức mà Sana muốn trơn trượt tay trên đó luôn...
Sao lại có cái máy tốt như vậy, tuyệt vời quá. Sana mê mẩn, cô còn dùng cả cơ thể để ôm chiếc máy sưởi, cô gác chân lên nó.
Thực sự, cô chỉ muốn như này mãi, mong là hôm nay sẽ không có việc gì phát sinh ở cơ quan, để cô có thể nghỉ ngơi, ôm cái máy này cả ngày.
Nhưng cô tò mò lắm, phải tỉnh dậy để còn xem mẫu mã chiếc máy sưởi này, để còn mua tặng cho ba mẹ nữa, vào mùa đông mà dùng nó thì hết sảy...
Và như thế, Minatozaki Sana cuối cùng cũng đã tỉnh dậy....
Cô nhận thức được, rằng cô đang khỏa thân hoàn toàn, và cái máy sưởi mà cô hết lời khen ngợi đó, là Dahyun, cô ta cũng đang khỏa thân hoàn toàn...
Đúng vậy, lại là Kim Dahyun...
Lại là cô ta....
Hóa ra, cả đêm qua, cô úp mặt vào ngực Dahyun mà ngủ....
Ôi thôi chết....
Cái hình ảnh gây ám ảnh này, lại đập vào mắt cô một lần nữa...
Cái mềm mềm và thơm thơm mà Sana đang thích, là ngực của Dahyun....
Có thể, che đậy cái này lại được không, không thì Sana sợ mình sẽ mất kiểm soát mà hé miệng mất.
Bên trong cô, cơn dục vọng sắp bùng lên rồi....chết rồi...
Cơn dục vọng, hoàn toàn không phải đến từ rượu, trải qua cả một đêm và Sana đã tỉnh rượu hoàn toàn, cơn dục vọng này....đến từ sự quyến rũ của Dahyun...
Nhưng....cô ta là hoa có chủ rồi, Sana tuyệt đối không được làm gì vô đạo đức, cô không được tạo nghiệp.
- Sana, chị nghĩ gì vậy? – Dahyun kéo Sana về thực tại, nhìn cô nàng ở dưới đang nhăn trán suy nghĩ mà cô hiếu kỳ chết đi được, chị ta nhìn chằm chằm vào ngực cô, xăm soi không thiếu chỗ nào, rồi nhăn mặt, vậy là sao?
End chap 5.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com