một
Nắng chiều len lỏi qua khung cửa sổ của một căn phòng rộng lớn được lấp đầy không gian bằng từng hàng kệ gỗ dày đặc, chồng chất vừa sách vừa tài liệu vừa hồ sơ đủ loại. Ở giữa căn phòng là một chiếc bàn lớn được chừng hơn hai mươi cái ghế bao quanh, trên mỗi ghế đều có người ngồi và gương mặt ai nấy đều hiện lên nét căng thẳng vì cuộc họp cứ kéo dài mãi chưa có dấu hiệu kết thúc.
Bỗng một người đàn ông trung niên với kiểu tóc sắp hói đỉnh đầu đứng lên trình bày nội dung tiếp theo của cuộc họp, ai nấy đều phải chăm chú nhìn theo, mắt tròn mắt dẹt lắng nghe chất giọng có phần tự cao tự đại nhưng cũng phải ráng vểnh lỗ tai ra tập trung nếu không muốn bị lão nhắm đến làm khó.
"Tôi đã gặp gỡ một số bộ phận sinh viên có điểm kém sau kì thi kết thúc học phần học kì I, nhiều em than thở rằng nhiều học phần có lượng kiến thức quá tải, đề thi thì lại quá đánh đố, nhất là ở các môn chuyên ngành của khoa mình. Các thầy cô có cảm thấy vấn đề nằm ở chỗ chương trình dạy học của mình quá nặng, phương pháp dạy học cho sinh viên của chúng ta có phần quá tay hay chưa rõ ràng hay không?"
Ting!
Tiếng tin nhắn lạc quẻ từ điện thoại của người ngồi phía trong cùng khiến những người còn lại đều đồng loạt quay sang đổ dồn sự chú ý vào gã. Gã đảo mắt liếc ngang tin nhắn vừa mới nhảy trên màn hình, trong vô thức bật cười tủm tỉm làm nơi đồng điếu sâu hiện lên trông thấy. Sau khi đã ổn định lại tâm trạng, gã cũng rất nhanh bình tĩnh bấm tắt thông báo điện thoại đi để quay về với cuộc họp.
"Thầy Bách, ý của thầy thì sao?"
Y như rằng gã được lão trưởng khoa nhắm đến. Chỉ khi nghe gọi, Xuân Bách mới ngầng mặt lên, gã không vội trả lời mà ngồi lặng thinh suy nghĩ gì đó một lúc lâu dưới ánh mắt bồn chồn của các thầy cô khác trong phòng họp.
Tay áo sơ mi trắng được xăn lên tới khuỷu tay, cánh tay săn chắc thong thả đặt hờ trên mặt bàn, gõ nhẹ vài ngón cân nhắc, một hồi sau cuối cùng gã mới chịu nghiêm túc lên tiếng bằng chất giọng trầm ổn.
"Thưa thầy, theo thống kê thì pass rate ở các học phần tôi phụ trách vẫn duy trì ở mức 90%. Số liệu này cho thấy khung chương trình và phương pháp truyền tải hiện tại hoàn toàn nằm trong khả năng tiếp thu của sinh viên."
"Vậy thầy giải thích thế nào về 10% còn lại?"
"Tôi đã xem xét qua về 10% đó, vấn đề không nằm ở độ khó của chương trình dạy học hay kì thi kết thúc học phần mà đa phần là do thái độ và ý thức học tập của sinh viên."
Gã vẫn đều giọng, hướng ánh mắt sắc lẹm về phía người đàn ông đang đứng ở vị trí chủ trì.
"Đa phần rơi vào các trường hợp vi phạm quy chế chuyên cần hoặc hoàn toàn thiếu hụt kỹ năng tự nghiên cứu. Không thể hạ thấp tiêu chuẩn của cả một hệ thống chỉ để chiều lòng những cá nhân không nỗ lực."
Lão trưởng khoa có chút khựng đi, hao hụt phần nào khí thế ban nãy, nhưng lão vẫn tiếp tục vặn hỏi gã giảng viên trẻ trong khi tay thì liên tục lật dở các xấp báo cáo.
"Tôi cũng có xem qua bảng khảo sát ý kiến phản hồi của sinh viên về hoạt động giảng dạy của giảng viên, tôi thấy đa phần sinh viên đánh giá thầy ở mức độ ba là phân vân, không ý kiến."
"Vậy tức là sinh viên không có ý kiến gì về việc giảng dạy của tôi, có gì lạ sao thưa thầy?"
"Thì đúng là vậy, việc dạy học của thầy thì ổn, nhưng rất nhiều sinh viên để lại phản hồi rằng thầy chấm điểm quá khó, điểm quá trình dù có cố gắng cũng khó chạm tới ngưỡng xuất sắc. Có phải thầy chấm điểm hơi khắt khe quá không?"
Xuân Bách im lặng lắng nghe, đợi cho lão nói hết liền gật đầu, suy nghĩ, và thở ra khi đã có cho lão trưởng khoa khoa ngoại ngữ một câu trả lời. Phong thái ung dung điềm đạm trong việc giáo dục là thứ đã luôn ăn sâu vào người giảng viên, gã ngồi thẳng lưng hơn, vô hình tạo nên sức áp lực đến lạ.
"Tôi không nghĩ mình khắt khe, tôi chấm điểm dựa trên năng lực thực tế của sinh viên lớp mình. Điểm trung bình đó có thật sự quan trọng không? Theo tôi thì, một điểm B phản ánh đúng tư duy phản biện và khả năng ứng dụng thực tế để sinh viên hiểu năng lực của mình đến đâu, từ đó rút được kinh nghiệm sẽ có giá trị hơn rất nhiều so với một điểm A có được từ việc học vẹt hoặc chỉ để làm đẹp bảng điểm, đương nhiên tôi không nói đến các em thật sự đạt điểm A bằng thực lực."
Không để cho bất kì thứ gì có thể xen vào cắt ngang lời của gã giảng viên, gã lại tiếp lời.
"Khi ra trường các em còn đối mặt thực tế với các vấn đề liên quan đến chuyên ngành của mình. Vừa rồi tôi cũng có tiếp xúc với vài sinh viên, kể cả là sinh viên năm tư có học lực được đánh giá là giỏi, nhưng khi chạm đến các tình huống nghiệp vụ thực tế lại rất lúng túng. Đó là hệ quả của việc chúng ta quá nương tay, tạo ra những con số ảo thay vì những nhân sự thực."
"Tôi có để tâm đến vấn đề này rất nhiều nên tôi mới quyết định chấm điểm dựa trên năng lực thật sự. Tôi không bới móc ra để hạ điểm các sinh viên của mình, nhưng tôi cũng không bao giờ chọn nâng đỡ để đổi lấy một bảng khảo sát hài lòng đẹp mắt."
"Nếu các em muốn điểm cao, các em phải chứng minh kiến thức của mình ngoài những gì vốn có trong giáo trình. Đó là cũng là một cách để sinh viên trang bị đầy đủ kiến thức và kĩ năng để không bị đào thải khi bước ra thị trường lao động. Tôi xin hết."
Lập luận không một kẽ hở của Xuân Bách khiến căn phòng như rơi vào im lặng. Nhưng sau đó, một giảng viên kỳ cựu ngồi ở phía đối diện gã cũng hắng giọng và góp ý.
"Thầy Bách nói đúng, nhưng theo tôi nếu để các lớp tuy chung một học phần nhưng do các giảng viên khác nhau phụ trách mà số điểm quá chệnh lệch nhau thì có thể gây bất lợi cho các em sinh viên khi muốn xét học bổng hoặc xếp loại tốt nghiệp, tôi nghĩ thầy cũng cần phải xem xét lại và có một sự đồng bộ nhất định hơn."
Xuân Bách nghiêng đầu suy tư, ngón tay lại vô thức chạm vài nhịp lên mặt bàn trong lúc tập trung tiếp nhận, dù sao gã cũng chỉ mới công tác giảng dạy cho trường được vài năm nên vẫn cần phải lắng nghe những lời nhận xét từ người đi trước. Xuân Bách liếc nhìn đồng hồ đeo tay, thấy đã đến lúc phải kết thúc nhanh màn tranh luận này, không thể nấn ná lâu hơn, gã gật đầu nhẹ nhàng, dáng vẻ đúng mực của một người trẻ.
"Được, tôi sẽ ghi nhận và cân nhắc. Nếu khoa có đề xuất một bảng tiêu chuẩn đánh giá chung, tôi sẵn sàng điều chỉnh lại phương pháp của mình để đảm bảo tính công bằng giữa các lớp, nhưng tôi vẫn giữ một phần quan điểm của mình. Cảm ơn các thầy cô."
Lão trưởng khoa gật gù, dù có chút không thoải mái với cái tôi của gã giảng viên trẻ nhưng cũng đành tiến đến vỗ vai Xuân Bách, đó là một sự công nhận ngầm dành cho gã.
"Được rồi, chúng ta sẽ xem xét đề xuất này trong buổi họp sau. Cảm ơn thầy đã chia sẻ thẳng thắn. Cuộc họp kết thúc, các thầy cô về được rồi."
"Cảm ơn thầy."
Cuộc họp khoa kết thúc, trong khi mọi người vẫn đang dọn dẹp sổ sách của mình để chuẩn bị ra về thì gã giảng viên đã mau chóng đứng dậy khỏi vị trí, vội vội vàng vàng bước ra khỏi phòng họp nằm trên lầu ba của tòa nhà B2 như sợ sẽ không kịp và để lỡ mất chuyện gì đó.
Xuân Bách rời đi cũng đã lâu, vậy mà ở sau lưng, vẫn là trong văn phòng khoa vừa mới diễn ra một cuộc họp căng thẳng, tiếng của các cô giảng viên bàn tán xôn xao, rì rầm về gã vẫn chưa dứt.
"Cô có nghĩ thầy Bách đang có người yêu không? Trông sắc mặt thầy ấy vui vẻ rồi rời đi vội vàng chưa kìa."
"Ôi thầy mà có người yêu chắc em thất tình quá chị ơi."
"Giảng viên bảnh trai với trẻ nhất khoa ngoại ngữ mà, chắc người yêu thầy ấy cũng phải một chín một mười mới xứng cơ."
Sự ngưỡng mộ mà mọi người dành cho gã thật sự là không thể che giấu, hiếm lắm mới có một người nổi trội cả về học vấn lẫn ngoại hình đến vậy trong cái môi trường đại học khô khan này. Danh tiếng của Xuân Bách không phải chỉ là mới đây, thật ra gã chính là sinh viên ưu tú của trường, sau khi tốt nghiệp thì ngay lập tức được giữ lại để làm việc cho trường.
"Nghe nói thầy ấy mới quay lại giảng dạy được một năm nay phải không?"
"Trước đó thầy Bách đã được giữ lại làm việc cho trường được khoảng hai năm rồi, sau đó thầy ấy đi học cao học ngoài Hà Nội, tốt nghiệp Thạc sĩ xong liền trở về trường giảng dạy tiếp đấy."
"Đúng là tuổi trẻ tài cao thật nhỉ?"
"Không những giỏi đâu, nghe nói gia thế cũng không tầm thường."
"Ai nói mà nãy giờ cứ nghe nói nghe nói hoài vậy hửm các cô?"
Lão trưởng khoa chui đầu vào giữa cuộc trò chuyện của các giảng viên nữ, gương mặt già nua cau có dọa bọn họ giải tán ra về ngay lập tức, loáng cái, văn phòng khoa đã không còn bóng người.
...
Hành lang nhộn nhịp tiếng cười nói của sinh viên sau khi tiết học kết thúc, giảng đường rộng lớn mới ban nãy còn đông nghẹt bây giờ chỉ còn le que vài người lúi húi dọn sách vở.
Cậu cũng không khác bọn họ là bao, mọi người về gần hết mà cậu vẫn chưa cất xong đồ đạc của mình, cất xong thứ này lại đến thứ kia, rồi đến tháo dây kết nối laptop với màn hình lớn, ti tỉ các bước.
"Thưa thầy em về."
Âm thanh lảnh lót từ khắp phía vang lên, cậu nhẹ nhàng gật đầu, mỉm cười với các cô nàng sinh viên trong lớp như một lời hồi đáp. Sau mỗi tiết học mệt mỏi mà được nhìn ngắm nụ cười tựa nắng kia khiến ai nấy đều như được nạp thêm sức sống, tràn đầy năng lượng tung tăng bước ra khỏi giảng đường.
Bây giờ thật sự chỉ còn mỗi một mình vóc dáng mảnh khảnh đứng trên bục giảng, cậu bắt đầu thấy có chút lành lạnh, thêm vào đó là cái không khí im phăng phắc của những buổi chiều thứ Sáu. Cậu giảng viên nuốt nước bọt, bắt đầu tưởng tượng ra vài cảnh đáng sợ tự dọa mình nên tay chân lại càng luống cuống bỏ đồ vào cặp xách.
Cho đến khi dây khóa kéo cuối cùng được kéo lại, cậu mừng rơn tính quay người tắt đèn phòng học thì bất chợt vùng eo lại bị một cánh tay lạnh ngắt ôm lấy khiến cậu giật thót mình, cả người suýt thì bật ngã ra sau.
"Bạn về trễ vậy?"
"Th-Thầy Bách..."
Mặt mày cậu trắng bệch cắt không ra giọt máu, tim nảy loạn xạ tứ tung, cũng may là người cậu được Xuân Bách ôm trọn nên không ngã, không thì xấu hổ lắm.
"Tôi tính về... thầy làm gì ở đây?"
Cậu cố lấy lại bình tĩnh nhưng trong giọng nói thì vẫn còn run run, gì chứ cậu sợ ma nhất trên đời, cũng may người trước mắt cậu là hàng thật giá thật chứ không cậu lên cơn đau tim mất.
Kẻ lớn nhìn cái điệu bộ sợ cong đuôi của cậu mà không thể nhịn cười, một tay gã chống lên mặt bàn, nghiêng đầu ngắm nghía gương mặt trắng hồng đã lã mồ hôi, muốn đưa tay lau giúp người nhỏ.
"Anh chờ bạn về chung."
Ngón tay thô ráp gạt đi vệt nước nhỏ trên trán cho cậu, cậu liền né ra một bên không cho gã chạm vào mặt mình.
"Hôm nay tôi có hẹn, thầy về một mình đi."
"Bạn hẹn với ai?"
Gã cau mày, sao lại lọt ra một cái lịch trình không nằm theo ý muốn của gã như vậy. Cậu không thèm trả lời gã, tay thon xách quai cặp rồi bước ra khỏi giảng đường, không quên tắt đèn bỏ gã còn đứng đơ bên trong.
Xuân Bách không bỏ cuộc, gã liền chạy theo lẽo đẽo một bên như cái đuôi của cậu giảng viên trạc tuổi mình.
"Bạn hẹn với người yêu à?"
"..."
"Im lặng là đúng rồi đúng không?"
Cậu dừng bước đột ngột, chỉ một chút nữa là gã đã nhào cả tấm thân to gấp rưỡi cậu đè chết cậu, cậu bực dọc đẩy gã cách xa mình ra, Xuân Bách lại càng không biết điều mà tiến tới gần hơn không một chút ngần ngại.
"Phụ huynh nhà thầy đẻ con khéo thật, mũi cao đến nỗi chõ luôn vào chuyện của người khác nhỉ?"
"Anh sẽ coi đó là lời khen."
Hai lúm đồng điếu trở nên sâu hơn mỗi khi gã nhoẻn môi cười, nhất là lúc cười với bạn nhỏ. Có gì đâu, được nghe người đẹp đá đểu là một vinh hạnh mà, gã sẵn sàng nhận tất cả miễn là ánh mắt của cậu chịu đặt lên Xuân Bách.
Cậu thở hắt ra bất lực, trao cho gã giảng viên một cái lườm sắc lẹm rồi lại bỏ đi để cho gã phải đuổi theo mình.
"Anh chở bạn về nhá, tối bạn đi đâu anh chở bạn đi."
"Tôi có xe rước rồi."
"Xe gì?"
"Xe buýt rước tôi."
Đôi chân thon thả cố ý sải bước dài ra hơn một chút để gã không bắt kịp thì gã cũng chủ động bước dài theo, mất vài giây liền đuổi kịp cậu, cánh tay nặng trịch lao đến khoác lên vai làm người nhỏ muốn chao đảo.
"Giờ này mà đi xe buýt chật chội lắm, bạn Công lên xe anh chở cho về."
"Không cần."
Cánh tay săn chắc đó bị Thành Công phũ phàng phủi ra khỏi người mình. Giữa sân trường, một lớn một nhỏ tựa như đang chơi trò đuổi bắt, ai nhìn vào mắt cũng sáng rỡ cả ra, hai giảng viên vừa trẻ vừa đẹp nhất trường sánh bước bên nhau thì đúng là gấp đôi visual mà.
"Anh đi theo bạn đến đây rồi mà, bạn không thể vì anh sao?"
"Ai nhờ thầy đi theo rồi kể lể."
"Đanh đá thật."
"Nói tôi nghe lí do tôi phải đi cùng thầy?"
"Thuận đường mà."
"Rồi gì nữa?"
Thành Công quay phắt lại nhìn thẳng vào đối phương, cậu đẩy gọng kính lên, đôi mắt hai mí chớp nhẹ một cái thôi cũng đủ làm tim gã đập hơn đánh trống, người gì mà đẹp quá đáng, đẹp như thiên thần.
"Mình ở chung tầng."
"Khoan đi, thầy mới dọn nhà à?"
"Anh đổi chung cư, phòng kế bên bạn Công đấy."
"Thầy dư tiền nhỉ?"
"Vừa hay hết hợp đồng với nhà cũ nên anh đổi thôi."
Trông cái mặt tí ta tí tởn của gã làm cậu không thôi lạnh sống lưng, nhìn gã có khác gì thằng biến thái bám đuôi không chứ. Đúng là những người vừa có tiền vừa có quan hệ rộng, cái gì cũng thuận lợi như được trải thảm sẵn chỉ việc ung dung mà bước vào.
"Tôi cảnh báo thầy, thầy mà làm gì mờ ám trước phòng tôi là tôi báo bảo vệ đấy."
"Vậy làm chuyện mờ ám trong phòng thì được đúng không?"
"Đồ điên."
Chọc ghẹo cho cậu xù lông lên đúng là thú vui không gì bằng. Người nhỏ lại vùng vằng bỏ đi, mặc kệ gã, cậu không muốn nói chuyện với cái con người không biết xấu hổ đó.
Cổng trường đại học sừng sững hiện ra trước mắt, con đường dẫn ra cổng khá rộng, nhưng trước khi ra khỏi, ai cũng phải đi ngang qua khu vực nhà xe. Tiếng động cơ xe máy, tiếng bước chân lẫn vào nhau, tạo thành một bầu không khí nhộn nhịp của những buổi tan tầm.
Thành Công vừa định bước qua khỏi nhà xe thì bàn tay gã bất ngờ vươn tới, bắt trọn lấy cổ tay cậu chặt cứng. Cậu còn chưa kịp phản ứng, cả cơ thể đã bị kẻ lớn hơn lôi lôi kéo kéo đi một cách tùy tiện.
"Này! Thầy làm cái gì đấy?"
Thành Công cau mày, cố sức giật tay lại nhưng cũng vô ích. Gã không nói một lời, vẻ mặt vẫn điềm nhiên như thể chuyện này là điều hiển nhiên dẫn cậu thẳng đến nhà xe, cậu cứng đầu thế nào gã biết mà, chỉ có như vậy thì mới ép Thành Công đi cùng mình được. Từng bước của người phía trước đều có chủ đích rõ ràng, hoàn toàn không cho cậu giảng viên một chút cơ hội phản kháng.
Cho đến khi cả hai đứng trước một chiếc Rolls-Royce đen bóng, gã ung dung mở cửa xe, rồi không chút khách sáo đè bạn nhỏ vào ngồi ở ghế phụ, trông không khác gì đang đặt một con búp bê xinh xắn vào rồi lại còn giúp nó cài dây an toàn, ổn định vị trí.
"Thầy Bách!"
Thành Công nghiến răng, vừa có ý định bật người ngồi dậy thì cửa xe đã rầm một tiếng đóng lại ngay trước mắt, thuận lợi giam cậu trong không gian chật hẹp với mùi da thuộc cao cấp và chút hương bạc hà thoang thoảng.
Gã không hề để tâm đến sự chống đối của cậu, chỉ mau chóng vòng sang phía bên kia, mở cửa, ngồi vào ghế lái bắt đầu khởi động cho chiếc xe lăn bánh ra khỏi nhà xe của trường đại học.
Cảnh vật bên ngoài cửa kính bắt đầu chuyển động, cậu hoang mang nhìn theo rồi lại càng tức tối quay sang nhìn cái gương mặt trơ trẽn đang cười tủm tỉm cạnh mình. Cậu hết nói nổi gã rồi, ỉ to con khỏe khoắn hơn cậu một tí là có quyền muốn làm gì thì làm à? Cậu rất ghét gã.
"Bạn nhìn một hồi thủng cả mặt anh bây giờ."
Gã lúc này mới chịu đưa mắt nhìn cậu, nhìn gương mặt tức tối mà không thể làm gì kia, khóe môi gã cong lên một đường đầy ẩn ý.
"Lỡ lên xe rồi thì ngoan ngồi yên đi."
Thành Công không thèm nói với gã lời nào nữa, tay ôm lấy cặp xách nặng trịch đặt đứng trên đùi, hai mắt nhìn chăm chăm vào con đường phía trước. Tiếng thở của cậu nhè nhẹ hết mức nếu không muốn nói là khó thở, lần đầu trong đời cậu được ngồi lên chiếc xe đắt đỏ đến mức này, không khí bên trong thật sự đã bức cậu đến căng thẳng.
Nếu nói về gia cảnh thì cậu cũng không đến nỗi là khó khăn, cũng có chút đủ ăn đủ mặc, chỉ là chưa đủ dư giả để có thể chi tiền mạnh tay cho một chiếc xe hơi như thế, đúng là cuộc sống của một người giàu sung sướng thật, ngồi ghế êm hết cả mông, đâu giống với cảm giác chen chúc trên xe buýt vào mấy giờ cao điểm.
Xuân Bách lén lút nhìn cậu, vẻ lo lắng của người nhỏ hiện rõ lên qua cái bấu víu từng ngón tay vào chiếc cặp xách trông đáng yêu kinh khủng, khiến gã thấy tất cả những chuyện mà gã làm từ trước đến bây giờ không có gì là vô nghĩa. Từ chuyện gã chuyển nhà mới cho tới sắm xe mới để được đi cùng cậu về chung một con đường, mọi thứ đều rất hợp ý gã.
Nhưng mà mỗi thế thì có vẻ vẫn chưa đủ chinh phục cậu giảng viên xinh xắn này cho lắm.
Bằng chứng là cả hai hiện tại tuy ngồi cùng nhau nhưng chẳng ai nói với ai tiếng nào, không khí ngột ngạt trên xe làm người nhỏ càng thêm bồn chồn khó chịu.
Thế là Xuân Bách liền suy nghĩ, bày trò kiếm chuyện gì đó để trêu Thành Công.
Tay trái gã đặt trên vô lăng điều khiển xe băng băng trên đường về, còn tay phải, tay phải vốn dĩ phải đặt lên cần gạt thì giờ lại được Xuân Bách đặt gọn lên đùi của bạn nhỏ.
Xuân Bách vờ như chẳng hay biết gì, vô tư vuốt nhẹ tay vào má đùi trong, nắn bóp đùi Thành Công vài cái, cách một lớp quần âu mà sức nóng từ lòng bàn tay gã tưởng như đã thiêu cháy cả phần đùi cậu. Báo hại Thành Công đang dần chìm trong thẩn thờ cũng giật bắn mình, ngón tay đang bấu lấy chiếc cặp xách giờ đã chuyển sang tát lên mu bàn tay Xuân Bách một tiếng "chát" giòn tan, cậu trừng mắt với gã, gã liền rút quân về đặt tay lên vô lăng.
"Thầy làm gì đấy? Thầy là biến thái à?"
"Không phải, anh để tay nhầm chỗ mà."
"Vậy là bình thường thầy hay vuốt rồi bóp cần gạt như thế? Khác gì biến thái không? Tôi muốn xuống xe!"
"Thôi mà, anh xin lỗi bạn, anh cho bạn sờ đùi lại xem như chuộc lỗi nhé?"
"Đừng có mà vớ va vớ vẩn! Đồ không biết xấu hổ!"
Lời trách móc dỗi hờn mang theo không biét bao nhiêu sát khí dành cho Xuân Bách, thế mà gã vẫn chỉ trơ trơ mặt ra đó, thậm chí kẻ lớn còn quay mặt sang cửa kính bên cạnh để cười thầm. Gã chỉ thấy Thành Công đáng yêu thôi, giận lên cũng thấy đáng yêu, làm gì cũng thấy yêu.
Bàn tay phải vừa được bóp đùi cậu vẫn còn vương lại chút hơi ấm, hay là gã đóng khung và treo bàn tay đó lên tường để ngắm nó mỗi ngày luôn nhỉ. Đùi đàn ông con trai gì mà mềm tuột, nằm lên đó ngủ thì còn gì bằng.
Xuân Bách có rất nhiều mong muốn, cái gì mà gã muốn có gã đều nghĩ về nó rất nhiều, mỗi ngày, mỗi giờ, với niềm tin rằng một ngày nào đó mọi điều gã mong ước sẽ trở thành sự thật. Hay nói ngắn gọn hơn đó gọi là manifest.
Và manifest mà gã gần đây hay thầm nghĩ đến chính là được về chung đường với người mình thích. Và bây giờ gã đã thực hiện được. Gã không biết mình có nên tham lam hơn nữa không, chỉ nghĩ đến thôi mà gã đã thấy lồng ngực mình nhộn nhịp.
Thấy người bên cạnh vừa nãy còn mới mắng nhiếc gã đủ điều bây giờ tự dưng lại im ắng đến lạ, gã lại len lén đem sự si tình đặt lên xinh đẹp, phát hiện xinh đẹp đã nhắm nghiền hai mắt mất rồi. Chắc có lẽ hôm nay Thành Công phải dạy nhiều tiết nên mới bị vắt kiệt sức lực đến vậy, xót thật, vậy mà cứ cứng đầu đòi đi xe buýt cơ.
Xuân Bách điều khiển xe chạy chậm hơn, vừa để không làm lay động người đẹp ngủ, lại vừa muốn con đường về nhà xa hơn một chút.
Tóc mái của cậu rủ xuống trán, hàng mi dài đổ bóng lên làn da trắng mịn hồng hào, sống mũi thẳng hòa hợp với gương mặt nhỏ nhắn và đôi môi căng mọng trông có vẻ là rất mềm mại. Dáng vẻ của cậu lúc yên tĩnh thế này khiến người ta dễ cảm nắng thật, Xuân Bách cũng vậy, gã cũng không kìm được chính mình mà ngắm nhìn cậu đến mê mẩn. Xuân Bách thấy trái tim mình lại rung động.
Nhưng bất chợt, len lỏi vào giữa cái nhìn say đắm đó, chút sầu não, chút nuối tiếc khôn nguôi và cảm giác đau đớn âm ỉ, tất cả đồng loạt quay trở về rồi làm tâm trạng kẻ lớn chùng xuống.
Xuân Bách khẽ thở ra một mình, đôi mắt và lý trí quay về với quãng đường đi trước mặt.
Ừ thì...
Đáng lẽ ra chúng mình không nên xa nhau như vậy.
Giá mà khi ấy cả hai có thể bình tĩnh hơn, giá mà khi ấy cả hai nhường nhịn nhau một tiếng thì mọi chuyện đã không đi đến mức này. Tất cả cũng chỉ bởi vì cái tôi của tuổi trẻ cao ngất ngưỡng của ngày ấy, thôi thúc để không một ai muốn mình trở thành người thua cuộc.
Để rồi cuối cùng kết thúc lại là mất nhau.
Đúng vậy, gã với cậu là người yêu cũ.
Cuộc cãi vã năm đó Xuân Bách chính là người thắng, nhưng gã cũng chính là người thua cuộc, là một thằng thất bại ngay giây phút gã nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên má người mà gã yêu thương.
"Bạn đừng có mà quá đáng, anh đã nói chỉ là hiểu lầm thôi, sao bạn cứ ép là anh sai cho bằng được vậy!"
"Quá đáng? Bạn bảo em quá đáng à? Ừ em quá đáng đấy, người yêu em lừa dối em cũng tại em quá đáng hết cả!"
"Mẹ nó... bạn phải tin anh, anh đã nói là xe anh hỏng, anh đi sửa xe nên mới đón bạn trễ mà."
"Bạn sửa cái gì mà mất một tiếng đồng hồ? Bạn chở con nhỏ ấy về thì cứ nói thật đi, nói thật chứ sao lại nói dối làm gì? Trên má bạn còn dính son của nó kìa! Đồ khốn!!!"
Khi cơn giận đã chiếm lấy lý trí cũng là lúc mà hành động và lời nói dần dà vượt tầm kiểm soát. Thành Công vung tay, ném balo vào người gã, tròng mắt dần rưng rưng vì cảm xúc dâng trào mà hoe đỏ cả hốc mắt. Tay chân mảnh khảnh trắng trẻo bị cái lạnh của sương đêm phủ lên đến phát run.
Cậu đã ở đây và chờ gã, trong khi gã thì đến đón cậu muộn giữa cái lạnh của một ngày đông, lúc người cậu yêu đến, đi kèm với một vết son lạ hoắc trên mặt, bao nhiêu đó, còn gì để chối cãi?
Xuân Bách bất lực, tay run run đưa lên chùi đi vết son đỏ còn trên má, cảm giác bị đổ oan tất cả mọi thứ lên đầu, bao nhiêu cái sai và bao nhiêu bằng chứng phạm tội đều đổ dồn hết vào mình khiến gã học sinh lớp 12 như bùng nổ trong thời khắc căng thẳng đó.
"Đúng là anh có chở nó, nhưng mà do thuận đường thôi, rồi nó lao tới hôn anh bất ngờ anh không có biết được! Bạn phải nghe anh nói chứ! Yêu nhau mà sao không tin tưởng nhau?"
"Muốn người ta tin thì từ đầu đừng làm, trong trường ai mà không đồn ầm lên bạn qua lại với nó, em đã bỏ qua cho bạn biết bao nhiêu lần rồi mà..."
"Bạn không tin anh! Bạn cứ suy diễn như anh là một thằng tồi tệ như vậy thì sao mà anh nói chuyện rõ ràng với bạn được! Bạn như vậy ai mà chịu nổi bạn!!"
"Đúng đúng, tôi sai hết! Tôi chờ bạn ở đây như một con chó bị người ta bỏ rơi cũng là tại tôi ngu ngốc thôi... ư hức... sao tôi lại phí thời gian để yêu bạn... bạn tệ lắm..."
Cậu che lấy gương mặt của chính mình, giọng nói từ gào thét trong giận dữ phút chốc chuyển thành vỡ òa trong nước mắt, cậu khóc đến mức lạc cả giọng đi, nỗi bế tắc phủ chằng chịt trong lòng khiến bạn nhỏ tan vỡ.
Trông đợi quá nhiều, hi vọng quá nhiều đến cuối cùng nhận lại chỉ là sự thất vọng và lừa dối.
"Mình... hức... chia tay đi..."
"Bạn điên rồi à Công! CÔNG!!"
Tay gã siết chặt lấy vô lăng đến nổi gân, ngậm ngùi nhớ lại cái ngày cả hai kết thúc trong nước mắt, kí ức xưa cũ hóa ra vẫn sắc nhọn như ngày đầu, tàn nhẫn rạch sâu vào tim gã đến đau đớn.
Suy nghĩ nông nỗi và trẻ con của cái tuổi mười tám vậy mà có thể chia cách cả một thời thanh xuân của nhau trong nuối tiếc dằn vặt. Để bây giờ có hối hận cũng đã là chuyện của quá khứ không thể trở lại.
Kể từ ngày hôm đó, không lúc nào là gã không giày vò chính mình. Vậy mà trước mặt Thành Công, gã lúc nào cũng tỏ ra mình hoàn toàn ổn chỉ vì những cảm xúc non nớt nhu nhược cùng cái tôi ngút trời.
Như bao cặp người yêu cũ khác, sau chia tay ai mà chẳng có giai đoạn thù ghét nhau tới mức ước gì cả hai biến mất khỏi thế giới. Thì gã và cậu là như thế, và sự thù hận đó cũng được kéo dài cho tới khi cả hai học đại học không còn gặp lại nhau.
Mọi thứ đáng lẽ ra phải kết thúc trong êm đẹp, tình cảm một khi đã được cất vào một góc trong tim thì lâu dần cũng sẽ bám bụi rồi chìm vào quên lãng.
Vậy mà ngay lúc Thành Công lại lần nữa xuất hiện trong cuộc đời gã, cả con tim và lý trí, mọi thứ đều tàn nhẫn ép buộc Xuân Bách phải chấp nhận rằng gã còn yêu cậu rất nhiều, hình bóng mà cậu để lại trên tình yêu của gã đã quá sâu đậm, gã không thể nào quên được bạn nhỏ đã đi cùng gã từ những năm tháng ấy.
Những cảm xúc này thì ra vốn chưa bao giờ là nguôi ngoai.
Xuân Bách còn yêu Thành Công nhiều, nhiều và rất nhiều.
Bây giờ cả hai đều đã bước vào giai đoạn trưởng thành của cuộc đời, Xuân Bách muốn dùng sự chín chắn và thành đạt của hiện tại này để bù lại những tổn thương mà cậu đã từng phải chịu đựng vì gã trong quá khứ.
Nhưng chỉ có một vấn đề rằng, Thành Công đã chẳng còn yêu gã nữa. Đến cuối cùng chỉ có thể gọi nhau bằng ba tiếng "người yêu cũ" mà thôi.
Phải đau khổ đến mức nào mới có thể bẽ bàng khiến một người từ yêu sang hận?
Nhưng cũng phải yêu đến mức nào mới có thể khiến một người từ hận thành yêu thêm một lần nữa?
Hơn ai hết, Xuân Bách hiểu rõ cơ hội không thể tự nhiên mà đến rồi chui tọt vào lòng bàn tay mình, gã phải tự chạy theo để nắm bắt từng mảnh vụn một để hàn gắn lại từng chút.
Gã sẽ theo đuổi lại Thành Công, kể cả có là bắt đầu từ một con số 0.
...
_____________________________________
Bonus: ai thấy fic này quen gì giữ trong lòng làm của riêng nhé. 🤰🫶🏻
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com