- Lập tức phá thai ....- Cậu chủ...tôi xin cậu ....tha cho chúng tôi ...___- VƯƠNG NHẤT BÁC CẬU RA SOFA MÀ NGỦ ___Au : Huyết Lệ Paiting : Bác Quân Nhất Tiêu - Song Vân Categoty : He, niên hạ.Đa nghi phúc hắc tổng tài công - dễ thương chịu đựng có tài thụ - sinh tử văn .Rating : CN - 17 Disclaimer: Họ không thuộc về tôi. Nhưng fic là của tui.Note : 🚫🚫🚫🚫🚫🚫🚫🚫🚫🚫 Không reup dưới bất kì hình thức nào .Không chuyển ver ____…
Tác giả: namkiraAnh là một tổng tài lạnh lùng kiêu ngạo nhưng không ai biết được đằng sau bộ mặt tưởng chừng thản nhiên đó là một nỗi đau không ai thấu. Anh vì mối thâm thù hơn mười năm trước mà tìm đến cô, ép cô kết hôn với anh. Cứ ngỡ rằng khi đã nắm trong tay người phụ nữ nhỏ bé đó anh sẽ hài lòng mà hết xả hết tức giận. Nhưng ai ngờ nụ cười cô quá trong sáng, quá thánh thiện khiến trái tim băng giá của anh cũng phải tan rã.P/s: truyện đã được tác giả đồng ý khi up lên wattpad…
Một mỹ nam tử sắc có, tài có, gia thế muốn gì cũng được lại bị một tên ngốc để mắt tới. Cậu cái gì cũng không có, thân thể còn không bình thường khiến người khác kinh tởm, nhưng cậu có tấm chân tình mong cảm hóa được hắn.Vương Thiếu Đình hắn cảm thấy cậu phiền phức, miễn cưỡng chấp nhận ở cùng cậu. Hắn ngày ngày đi với nữ nhân khác để dập tắt hy vọng của cậu. Trong lúc phát sinh quan hệ, hắn vô tình làm cậu mang thai, nhưng hắn đối với cậu hoàn toàn không lưu tâm nên không phát hiện ra.Cuối cùng lớp vỏ kiên cường của cậu cũng vỡ tan, cậu không thể chịu đựng được thêm loại đau đớn đó nữa, âm thầm buông tha hắn. Cậu đi rồi hắn mới cảm thấy trống rỗng, cuộc sống vô vị tẻ nhạt. Hắn hoang mang lo sợ, nhưng tự tôn không cho hắn tìm cậu..."Câu chuyện về một mở đầu không mấy tốt đẹp và kết cục *ba trấm*"…
Tags: Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Trọng sinh, Niên hạ, Song // tính, Cung đấu, Cường cường, Cung đình hầu tước, Con của ông trời, Vả mặt, 1v1Độ dài: 65 chương chính truyện - 35 chương ngoại truỵện______________________Tóm tắt nội dung:Quân vương lập quốc khi sống lại bỗng trở thành sủng phi của hôn quân mất nước.Trần Chấp, vị kiêu hùng thời loạn, bình định bốn phương, dẹp yên ngoại bang, sáng lập nghiệp lớn muôn đời, công lao sánh ngang Tần Hoàng, Hán Vũ.Thiên hạ thái bình, tám phương ổn định, tựa như một giấc chiêm bao.Thế mà khi mở mắt ra, lại thấy con cháu đang ấn đầu hắn bắt liếm chỗ đó của y.Trần Liễm Vụ, từ khi Thái Tổ khai sáng cơ nghiệp, trải qua năm đời cũng truyền đến y, cuối cùng trở thành hôn quân mất nước. Đế nghiệp trăm năm tiêu tan, còn nhụ.c nhã hơn cả Hạ Kiệt, Thương Trụ.Thật sự bất tài vô dụng đến cùng cực!"Trời ban cho ta hai kiếp sống, ắt hẳn chưa quên Trần Bang ta." Trần Chấp nằm trên giường, như Bàn Long vừa mới thức tỉnh.Gánh vác cơ đồ, xoay chuyển càn khôn, cứu vớt giang sơn của hắn...Muốn vậy thì trước tiên hãy học làm Bao Tự của U Vương, Đát Kỷ của Trụ Vương đi đã.Vì đứa cháu trai của hắn mặc dù ngang ngược hồ đồ bất tuân đạo lý, nhưng lại rất nghe lời hắn nha.…
Tóm tắt.Xuyên đến đêm tân hôn cùng quân nhân lão công bạch bạch bạch, bị lão công dục cầu bất mãn làm đến ngất xỉu.Vai chính: Mạn Nhu x Cao Nghị-----------------Tác giả: Hoa Chi HạNguồn CV: VespertineTình trạng raw: Đã ngưngSố chương: 55 (full TG1)Editor: boobannana 🍌Bìa: L'ours Mange la Banane-----------------🔞 Truyện lấy thịt làm chủ, cốt truyện chỉ là phụ🔞 Editor mới vào nghề, edit chỉ vì sở thích đọc truyện, còn non tay, bản edit chỉ đúng khoảng 70% - 80% so với CV🔞 Mặc dù là mau xuyên nhưng tác giả đã drop ở nửa chừng thế giới 2 nên mình cũng chỉ edit 1 phần là thế giới 1 này thôi🔞 Edit chưa có sự cho phép của tác giả🔞 Vui lòng không reup bản edit 🔞 Bản edit được thực hiện bởi editor: boobannana 🍌🔞 Truyện chỉ up duy nhất ở wattpad boobannana, Cửa Hàng Chuối Của Boo và WordPress L'ours Mange la Banane-----------------Ngày bóc vỏ chuối: 9/8/2021Ngày ăn xong quả chuối: 11/9/2021…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Em mắng anh cũng được.Khóc lóc ầm ĩ cũng được. Đánh anh lại càng tốt.Chứ đừng tỏ ra mạnh mẽ quật cường trước mặt anh. Anh lo.=> Đọc đi rồi sẽ biết.Đã hoàn : 29 chương - 2 ngoại truyện❌ KHÔNG ĐƯỢC MANG TRUYỆN ĐI ĐÂU DƯỚI MỌI HÌNH THỨC !…