Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

10;

park dohyeon đứng nhìn kí túc xá của geng hơn 15 phút rồi nhưng vẫn chưa nhấc bước chân tiến vào, hắn đang nghĩ nên phải đối mặt thế nào với những ánh mắt dò xét hắn khi hắn xuất hiện ở đây. dohyeon thở ra một hơi rồi quyết định nhấn chuông, không để hắn chờ quá lâu, cánh cửa trước mặt mở ra và như nằm trong mọi trường hợp xảy ra mà hắn đã nghĩ đến, jeong jihoon là người mở cửa.

nó nhìn hắn không rời, hoàn toàn bị hắn làm cho ngây ngốc, dohyeon thì không nhìn jihoon lâu như vậy, hắn gật đầu với nó xem như lời chào hỏi rồi lách người đi vào bên trong, con mèo ngơ ngác vội đóng cửa ú ớ theo sau. có mơ jeong jihoon cũng không dám mơ một ngày kì diệu nào đó park dohyeon lại có mặt ở đây, cả hai không còn tương tác với nhau nhiều như xưa nhưng dù sao hắn vẫn là người anh nó quý trọng và nó vẫn là đứa trẻ hắn luôn để mắt đến.

"à"

"anh có hẹn với siwoo hiong hả?"

con mèo đang hoang mang bỗng à một tiếng, ngoài nó ra thì đương nhiên lí do park dohyeon tới đây là vì son siwoo rồi. hắn không trả lời nó, chung thuỷ giữ im lặng đợi người cần gặp khiến jihoon bắt đầu không vui, bình thường ở mấy trận đấu đã không thèm nói gì với nó rồi mà bây giờ còn bủn xỉn kiệm lời như vậy, con mèo hừ một tiếng rồi quay phắt đi, park dohyeon là đồ xấu tính!

hắn buồn cười nhẹ lắc đầu, hắn từng nghe siwoo kể jeong jihoon bây giờ trưởng thành hơn xưa nhiều lắm, nhưng sao hắn thấy con mèo này vẫn trẻ con chẳng khác gì năm 17 tuổi, chính là không có được sự chú ý liền xù lông giận dỗi cả ngày. park dohyeon cũng không phải loại người tuyệt tình đến độ làm lơ như thể chưa từng quen, chỉ là lâu ngày mới có dịp trêu chọc con mèo này nên hắn muốn gợi lại cảm giác đó xem sao.

jeong jihoon đứng khoanh tay không ngừng liếc ngang liếc dọc, liếc trên liếc xuống không chừa chỗ nào trên người park dohyeon. nó là đang nghi hoặc hắn, với tính cách của hắn thì việc tự thân tới đây nghe quá là miễn cưỡng đi.

son siwoo thấy đường đi của mình bị con mèo chắn hết một nửa thì khó hiểu đẩy nó ra, mà đẩy hoài đẩy mãi cũng không thấy xê dịch tí nào khiến anh nổi khùng đánh cái bốp vào mông nó.

đằng sau còn có kim geonboo và kim kiin đang nóng lòng muốn di chuyển nhưng lại bị ùn tắc giao thông làm cả đám nháo nhào lên than thở. jeong jihoon không quan tâm, mắt cứ dán chặt vào người park dohyeon, mặc kệ phía sau như cái chợ vỡ. một mình son siwoo không làm được thì kéo thêm con gấu trắng và chú ếch xanh, ba người bọn họ cùng nhau góp sức đẩy con mèo kia cuối cùng cũng được.

park dohyeon chớp chớp mắt nhìn mọi người té sõng soài ra sàn vì jeong jihoon đã dịch người đi đúng lúc cả đám chồm lên đẩy nó, son siwoo đau muốn tắt thở vì bị hai anh em kia đè lên người không thể nhúc nhích, đôi mắt cử động được thì lại dính ngay dohyeon đang ngồi bên kia. trong khoảnh khắc ngặt nghèo nhất, siwoo nhìn về phía đường giữa của mình và thấy nó đang chăm chăm vào park dohyeon thay vì cứu anh.

"kiin ah...boo ah...help me..."

"soohwanie...em đâu rồi..."

son siwoo nằm bẹp dí thì thào mấy câu, kiin và geonboo đứng hai bên kéo siwoo dậy nhưng vì vừa đau vừa quê nên anh không còn sức sống nữa rồi. siwoo cần kim soohwan chữa lành cho anh ngay lúc này bằng sự ngoan ngoãn của em, đứa nhỏ họ kim giống như nghe được lời thỉnh cầu ấy mà ngay giây sau liền xuất hiện.

chú khỉ con chưa kịp mừng rỡ thì soohwan đã vội vã chạy về phía bên kia, không để ý tới siwoo bên này đang khổ sở thế nào.

"em xin lỗi, anh đợi em lâu không ạ..?"

jeong jihoon giật mình quay sang soohwan, còn siwoo thì quên cả cơn đau mà hai mắt tròn xoe nhìn em lẫn dohyeon.

có thể là một vụ nổ lớn tại kí túc xá của geng.

"anh không, chúng ta đi thôi"

kim soohwan áy náy bao nhiêu thì park dohyeon thoải mái bấy nhiêu, thật ra mục đích hắn tới đây là vì em chứ không phải jihoon hay siwoo, hắn biết phản ứng của bọn họ sẽ rất ngạc nhiên nhưng thế này thì có hơi quá rồi không? jeong jihoon đứng im như pho tượng còn son siwoo thì trông sắp khờ tới nơi vậy.

đường trên và đi rừng nhà geng cũng hiểu sơ sơ tình hình đang diễn ra, kim kiin lôi siwoo lên ghế sô pha vì sợ anh ngồi nghệt ra sàn tới sáng mai mất, còn kim geonboo tốt bụng vẫy vẫy tay trước mặt con mèo đánh thức nó, cho tới khi nó nhận ra thì kim soohwan cùng park dohyeon đã đi khuất dạng.

"này khoan đã sao soohwanie lại đi với anh ấy?!"

"son siwoo anh mau giải thích cho em ngay!!!!"

"không phải anh mới là người có hẹn với anh dohyeon sao???"

"anh giỡn với em đó hả??!!"

"SON SIWOOOOOOOOOOO!!!!!!!!!!!!!!!!!!"

con gấu trắng tốt bụng rồi thì tốt bụng cho trót, cậu bụm miệng con mèo đem nó vào phòng đóng cửa lại để bảo vệ hai người anh kim kiin và son siwoo. còn anh bây giờ có ai chửi mắng thì cũng chẳng ảnh hưởng tới anh được nữa rồi, thế nào thằng nhóc họ park kia cũng sẽ lấy chuyện này trêu chọc anh cho xem, son siwoo tức giận giãy giụa múa tay múa chân lung tung, có gan thì tới đây lần nữa đi, xem anh làm gì hắn!

jeong jihoon điện thoại cho soohwan nhưng em không bắt máy, gọi tiếp cho park dohyeon cũng không nhận được câu trả lời khiến nó bắt đầu không vui, bao nhiêu sự khó hiểu lẫn bực bội viết rõ trên gương mặt nó.

"soohwanie chỉ là đi chơi thôi mà, cậu vì sao lại khó chịu như vậy?"

jihoon ngẩng đầu nhìn geonboo, không hề biết bản thân trong vô thức lại có phản ứng như lời bạn đồng niên nói.

đúng nhỉ, vì sao nó lại khó chịu?

"tớ—"

"tớ hiểu cậu thương em ấy thế nào, nhưng soohwanie cũng cần có những mối quan hệ tốt đẹp mà"

con mèo khựng lại, nó khẽ mím môi, chợt nhận ra trong suốt khoảng thời gian kim soohwan đồng hành cùng nó dường như em rất ít khi ra ngoài giao du với mọi người, tính tình em hướng nội không nói, nhưng sự bao bọc quá mức cần thiết này của jeong jihoon là lí do lớn nhất khiến soohwan cảm thấy đã quen với việc ở gần jihoon hơn bất cứ một ai khác và chuyện gì cũng đều có tính hai mặt.

jihoon luôn nghĩ tới mặt tốt đầu tiên cho em, rằng nó hoàn toàn có thể bảo vệ và chăm sóc cho đứa nhỏ họ kim nếu nó luôn đặt em trong tầm quan sát của nó, để rồi khi em rời đi một chút thôi liền không kịp thích ứng mà nảy sinh xúc cảm có phần cáu gắt như vậy. kim geonboo nói đúng, soohwan cần có thêm những mối quan hệ tốt đẹp hơn thay vì suốt ngày chỉ làm một cái đuôi nhỏ tíu tít bên cạnh jihoon.

nó không làm loạn nữa, mấy dòng tin nhắn muốn gửi cho soohwan cũng xoá hết đi. với jeong jihoon, một kim soohwan vui vẻ và hạnh phúc mới luôn là ưu tiên hàng đầu của nó, có thể thấy em làm được điều em thích thì jihoon cũng sẽ không đòi hỏi gì hơn.

lúc kim soohwan quay trở về đã là nửa đêm, dù tửu lượng của em khá tốt nhưng vẫn có chút ngà ngà say, soohwan không vội vào kí túc xá ngay mà đứng bên ngoài hóng gió một chút. tưởng chừng như hôm nay là một buổi đi chơi tẻ nhạt và buồn chán vì soohwan không giỏi ăn nói lại còn nhút nhát nhưng may rằng mọi thứ diễn ra tốt đẹp hơn em nghĩ.

em ngồi xổm xuống dưới bóng đèn đường, soohwan đang nghĩ nếu anh siwoo mà biết được em uống rượu sẽ mắng em cho mà xem, sau đó là một bài ca cằn nhằn từ anh kiin, tiếp đến là lời bênh vực em của anh geonboo và cuối cùng là jeong jihoon.

jihoon...jihoon sẽ làm gì nhỉ..?

kim soohwan khẽ bật cười, quanh đi quẩn lại vẫn là jeong jihoon, vẫn là cái tên đó in sâu trong đầu em. nếu là jihoon, nó sẽ luôn đứng về phía em, không để ai bắt nạt em, dù cho chính nó cũng không hài lòng.

em cứ ngồi cuộn một cục như vậy, đem viên đá nằm lăn lóc vẽ vời lên mặt đường mấy hình thù vô nghĩa. vẽ chán rồi thì lôi điện thoại ra, giờ em mới để ý cuộc gọi nhỡ của jihoon từ mấy tiếng trước, nhưng sau cuộc gọi đó lại chẳng có tin nhắn nào cả. thói quen của con mèo khi không điện được cho em sẽ gửi một loạt tin nhắn, vậy mà kì lạ làm sao khi khung chat lại không hiện lên gì hết.

soohwan chần chừ vài giây rồi cất điện thoại đi, cũng không nên làm phiền jihoon nữa.

"nhưng mà.."

"muốn gặp anh ấy quá.."

đứa nhỏ họ kim gục đầu vào giữa hai đầu gối lẩm bẩm, cả con đường vắng không một bóng người, ngay cả mấy con mèo trên nóc nhà cũng chẳng thấy đâu, chỉ có ánh đèn vàng bầu bạn cùng soohwan lúc này. mấy đường vẽ nguệch ngoạc tưởng như không ý nghĩa gì, giờ nhìn kĩ lại mới thấy là jeong jihoon, là jihoon hiện diện trong mắt em, là jihoon đang nhìn em cười rất tươi.

"ngốc soohwan"

kim soohwan nghe giọng nói quen thuộc liền ngẩng đầu lên nhìn, con mèo đang ở trước mặt em, người mà em muốn gặp nhất đang ở trước mặt em. soohwan mỉm cười vui vẻ đứng dậy, gương mặt phiếm hồng tràn đầy ý cười không thôi, cả người cứ đung đưa theo từng nhịp nom y như một em bé vậy.

jeong jihoon không ngủ được, quay sang giường bên thấy em vẫn chưa về nên nó quyết định ra ngoài đợi em. vừa bước chân ra khỏi cửa thì bắt gặp cục cơm nắm tròn xoe đang ở một góc nghịch ngợm gì đó, đến gần hơn mới biết em ngồi vẽ mình rồi tự cười ngốc.

"jihoonie hiong thật này~!"

soohwan vươn tay bẹo má jihoon để chắc chắn rằng đây không phải ảo ảnh do em tưởng tượng ra, jihoon ngửi được mùi rượu trên người em, không nồng nặc nhưng nhìn em thế này thì nó hiểu em cũng say đôi chút rồi.

"em đi được không? hay anh cõng em nhé?"

"ừm ừm em đi được mà~!"

đứa nhỏ họ kim xua xua tay, không sao, không vấn đề gì hết.

"nhưng em thích được jihoonie hiong cõng hơn~!"

con mèo bật cười, bộ dạng dễ thương này là gì đây kim soohwan?

"xem ra em đi chơi rất vui"

tâm trạng em phấn khích hơn bình thường nhiều, jihoon cũng mừng cho em, nó đã dẹp sự lo lắng dư thừa sang một bên khi nhìn em vui vẻ như vậy. còn kim soohwan thì gật đầu không phủ nhận, hôm nay em đi chơi vừa vui vừa có thêm được những mối quan hệ mới.

soohwan choàng hai tay lên cổ jihoon, gió đêm thổi qua đem hương rượu lẫn mùi nước hoa trên người em lởn vởn nơi cánh mũi nó. đứa nhỏ này càng lớn càng điển trai, không những vậy còn rất biết cách ăn mặc, thật sự là trưởng thành rất nhiều rồi. jeong jihoon mải mê ngắm nhìn em, soohwan cũng chớp mắt nhìn nó rồi lại cười tít cả mắt, bầu trời của em luôn thành công đem sự yêu thích mà em dành cho nó cứ ngày một tăng lên thôi.

"các anh ấy đối xử với em rất tốt, em cũng rất vui vì có thêm được những mối quan hệ mới"

đứa nhỏ họ kim kề mặt em sát gần mặt nó, cố gắng giữ tỉnh táo để có thể nói hết những gì em muốn nói trước khi cơn buồn ngủ ập đến.

"vậy mà không hiểu sao, em chỉ muốn về với anh thôi.."

"quả nhiên là em vẫn thích ở cạnh jihoonie hiong nhất hì hì~!"

kim soohwan suốt buổi đi chơi đều vô cùng tận hưởng nhưng em lại không tự chủ được mà luôn nghĩ đến jeong jihoon trong những khoảnh khắc nào đó, em thừa nhận sự tồn tại của jihoon quá đỗi to lớn với em, mới xa con mèo mấy tiếng thôi mà cục cơm nắm đã nhớ nó rồi, cũng vì muốn về với jihoon nhanh nhất có thể nên mới uống nhiều như vậy, rõ ràng là em đã quen ở bên cạnh jihoon, quen với sự nuông chiều vô điều kiện của nó.

jeong jihoon cảm nhận được lòng mình ấm áp nhường nào vì lời nói của em, soohwan tựa đầu vào lồng ngực nó thở đều, jihoon ôm lấy em, giữ em thật chặt trong vòng tay của mình. vài giây sau đó đến lượt jihoon tự cười ngốc, đứa nhỏ họ kim khiến nó phải ích kỷ rất nhiều lần rồi lại khiến nó phải chìm trong sự ngọt ngào hết lần này đến lần khác.

"anh phải kiềm nén bản thân mình bao nhiêu để không gửi tin nhắn cho em.."

"rằng em về sớm nhé.."

"rằng anh nhớ em, muốn gặp em.."

dưới ánh đèn đường chập chờn thoắt ẩn thoắt hiện, jeong jihoon chôn mặt trên vai em, dù biết soohwan sẽ không nghe được nhưng nó vẫn muốn nói.

"kim soohwan, làm sao đây.."

"anh cũng đã quen với việc có em bên cạnh rồi.."

tbc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com