"Nhà là nơi những bức bối, giận hờn dừng lại sau cánh cửa. Nhà là nhà, là nơi để chúng ta trở về và vun đắp yêu thương." Đã từng là một cô gái với cái "tôi" ngông cuồng, đầy khát khao nhưng cũng đầy sắc sảo. Đã từng thành danh với những trang văn dằn vặt, phẫn nộ với cuộc đời. Bạn sẽ gặp lại nữ văn sĩ Gào với những thủ thỉ nhẹ nhàng dịu êm và ngọt ngào đến vô cùng. Đó là cảm xúc bất ngờ xen lẫn hạnh phúc đến chẳng thốt lên lời khi "bố mẹ" biết "bố mẹ" đã có em bé Bìn và sau đó là anh ku Min. Đó là khoảnh khắc Bìn cất tiếng khóc chào đời, là những bước chân chập chững dưới bàn tay nắm chặt dìu dắt của bố. Mỗi lần lật mở một trang sách trong "Mẹ, em bé và bố" là mỗi lần bạn thấy tim mình chậm lại. Hạnh phúc đôi khi giản đơn đến vậy chỉ là ta tìm mãi không thấy. Bạn sẽ mỉm cười bởi những lúng túng của Gào trong lần đầu làm mẹ, mỉm cười bởi thấy lòng mình ấm áp, mỉm cười bởi sau cùng bạn sẽ nhận ra: "Tình yêu của cha, của mẹ hóa ra vẫn luôn bao dung đến mức chúng ta không bao giờ có thể hình dung cho trọn vẹn." Và cũng giống như những người làm cha, làm mẹ khác, Gào cũng có những kì vọng các con của mình. Nhưng thay vì ép các con trở thành những "người phi thường", Gào chỉ mong những thiên thần của mình trở thành những người tốt, những người biết ước mơ, biết sống nhân hậu với tình yêu và lòng bao dung chan chứa. "Mẹ, em bé và bố" là cuốn sách về gia đình và các em bé của Gào. Nhưng từ những chia sẻ, những trải lòng chân thật đến xúc động mà Gào viết, bạn sẽ thấy cuộc đời ngoài k
Tên gốc: Xuyên Nhanh Chi Đoạt Lấy Bàn Tay VàngTác giả: Lục Bì.Convert: WikiDichEdit: Bạch Điệp Gia TrangSố chương: 148 Chương - HoànTình trạng edit: Hoàn __________________Vai chính là gì?Sau khi xuyên không thì hô mưa gọi gió! Sau khi trọng sinh lại đại sát tứ phương!Mang theo hệ thống chơi đùa với cuộc đời! Nắm lấy không gian ngạo thị quần hùng!Tham gia vào nhóm lì xì để bước đến đỉnh cao!. . .Cuộc đời không có vướng mắc gì sao có thể gọi là vai chính?Nhưng mà --Sau lưng một vai chính thành công luôn có bóng dáng của vật hi sinh. Bọn họ không cam lòng chỉ là một cục đá kê chân - bọn họ muốn trở thành vai chính của chính đời mình! Có thể không loá mắt nhưng phải sống một cuộc đời độc nhất vô nhị.Công việc của Văn Khanh chính là giúp những vật hi sinh này hoàn thành tâm nguyện, tiêu trừ chấp niệm để bọn họ có thể đầu thai thuận lợi. Còn phần thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ ấy hả - nàng có thể cướp lấy bàn tay vàng của vai chính!…
❤️ BẢN EDIT KHÔNG SỬ DỤNG XƯNG HÔ PHỤ THÂN CA CA TỶ TỶ MÀ DÙNG CHA, ANH, EM, CHỊ. KHÔNG ĐỌC ĐƯỢC VUI LÒNG NHẤN THOÁT, XIN ĐỪNG CÔNG KÍCH EDITOR ❤️Tên truyện: Cục cưng bé nhỏ ăn no chưaTác giả: Phân Phân Hoà QuangThể loại: Đam mỹ, cổ đại, ngọt sủng, niên thượng (cách nhau 11 tuổi), cung đình hầu tước, thanh thủy văn, HE.Lạnh lùng ngang ngược Nhiếp chính vương công × Nhóc đáng thương tham ăn thụEdit: Huyên, Gạo, Liễu 13 | Beta: AndyĐộ dài: 69 chính văn + 3 ngoại truyệnTình trạng: HoànBìa: Trạch nữ giá đáoEDIT PHI THƯƠNG MẠI VÀ CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ - KHÔNG ĐĂNG LẠI BẤT CỨ ĐÂU.⚠️ ĐỌC KỸ DÒNG NÀY TRƯỚC KHI VÀO TRUYỆN ⚠- Bản edit sử dụng các xưng hô như cha, mẹ, anh, em, chú, bác,...- Bản edit không tốt, nhiều lỗi, hoan nghênh các bạn góp ý. - Vừa edit vừa beta, hoàn rồi cũng còn beta, sẽ có vài chỗ không đồng nhất do chưa beta xong.- Cần liên hệ với mình vui lòng tìm page "Fan não tàn của ba Thiệu", mình không có thời gian check cmt, có thể sẽ sót mấy câu hỏi của các bạn.- Đọc trên WP sẽ ít lỗi hơn, vì bản wattpad mình chưa kịp sửa.- Không KY, không KY, không KY.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Sau Group Chat U23, tui lại viết về bọn nó, vẫn là tiếp tục với bình là mới và rượu thì đã cũ, mong mọi người vẫn sẽ ủng hộ tui.Với những bạn là độc giả mới, lần đầu tiên đến với Chanh thì xin lưu ý, đây là season 2 của "Group Chat U23", nên nếu chưa đọc "Group Chat U23" thì nhiệt liệt đề cử đọc nó trước rồi hãy đọc "Something Just Like U23" nha :3…