Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

One shot

Dọc con đường dài chạy bên bờ biển, cứ cách mười mét lại có một cột đèn soi chiếu ánh sáng vàng nhạt mờ mờ ảo ảo. Giữa không gian ấy, một dáng người cao ráo lặng lẽ khuất khỏi ánh đèn đường, chậm rãi sải bước về phía bãi cát trắng phau, bỏ lại sau lưng tiếng xe cộ inh ỏi đến chói tai của thành phố biển về đêm.

Gió biển ban đêm lành lạnh, nhưng vào mùa hè oi ả này, từng làn gió như đang dịu dàng ôm lấy biết bao nỗi nhọc nhằn khó chịu, xoa dịu rồi rời đi, để lại sự bình yên và thư thái len lỏi trong từng nhịp thở. Cái hương mằn mặn đặc trưng của biển cả hòa cùng thanh âm sóng vỗ như món quà mẹ thiên nhiên dành tặng cho những kẻ độc hành dưới bầu trời sao, thật khiến lòng người nhẹ bẫng đến lạ kỳ.

Có lẽ tối nay phố thị đang mở hội, người ta mải mê với những ánh đèn màu rực rỡ trong trung tâm nên bờ biển lúc này chẳng mấy ai ghé lại. Hoặc nói đúng hơn, chỉ có mình Jeon Wonwoo cô độc giữa mênh mông cát trắng.

Kể từ những năm trung học xa xưa đến giờ, Wonwoo vẫn luôn theo đuổi sở thích nhiếp ảnh. Anh luôn chụp lại bất cứ thứ gì anh thích, từ con mèo, con cún bác hàng xóm nơi thôn quê bình dị đến các tòa nhà chọc trời chốn thành thị lộng lẫy xa hoa. Suốt mười mấy năm nay, chiếc máy ảnh như một người bạn đồng hành ghi lại những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của Wonwoo.

Nhiếp ảnh đối với Wonwoo không chỉ đơn thuần là sở thích, mà còn là cách để anh lưu trữ thời gian vào trong từng tấm ảnh. Những tấm hình thời còn là học sinh đối với Wonwoo lại quý giá hơn bao giờ hết, cái thời mà anh có khát khao đến nhường nào thì cũng chẳng còn cơ hội để quay lại tỏ bày những lời còn chôn vùi tận sâu đáy lòng, để rồi mang trong mình nỗi canh cánh suốt ngần ấy năm về sau.

Bây giờ anh sắp thành một ông chú ba mươi hai, ngày ngày chỉ biết vùi đầu vào công việc văn phòng mà chẳng còn mấy thời gian cho bản thân nữa. Dù lịch trình công tác liên miên là vậy, nhưng vào những ngày nghỉ hiếm hoi, Wonwoo vẫn luôn duy trì thói quen đi du lịch đó đây như một cách để tự thưởng cho bản thân sau biết bao tháng ngày làm việc vất vả, là khoảng thời gian quý giá để anh gác lại bộn bề lo toan và tận hưởng bầu không khí thoải mái đúng nghĩa.

Hôm nay cũng là một dịp như vậy, nhưng có lẽ lại khác với mọi lần đôi chút khi chuyến đi lần này anh quyết định trở về chính nơi mình từng sinh sống sau tận mười lăm năm xa cách. Gia đình anh cũng chẳng còn ở đây. Người bố thì hạnh phúc với gia đình mới cùng người vợ và hai đứa con riêng. Còn mẹ anh thì vẫn đang ở bên Mỹ, cùng gia đình dì tất bật chuẩn bị cho quán ăn của gia đình nên chẳng còn mấy thời gian bận tâm đến cuộc sống đứa con trai già đầu của mình.

[...]

Gia đình Wonwoo ngày trước từng là một biểu tượng của sự đủ đầy trong mắt người ngoài, vốn xuất phát khá giả, không đến nỗi giàu nứt đố đổ vách nhưng cũng thuộc dạng có của ăn của để. Bố mẹ anh đều có công việc làm ăn kinh doanh khá ổn định, họ cũng mong muốn đứa con trai đích tôn sau này có thể thừa hưởng sản nghiệp của gia đình mà nuôi chí làm ăn.

Khi đó anh cũng có ý định nối nghiệp bố mình, nhưng anh nào ngờ người bố mà anh hằng tôn trọng kính nể hết mực lại mèo mả gà đồng với mụ quản lý trẻ đẹp của ông ta. Để rồi một chàng trai - năm ấy chỉ vừa bước sang tuổi mười bảy hai ngày - phải đưa ra quyết định giữa việc theo bố hay mẹ trước phiên toà ly dị thay vì phân vân lựa chọn trường đại học cho năm sau.

Và đương nhiên Wonwoo đã lựa chọn theo mẹ mình. Ngay sau khi kết thúc phiên toà, anh và mẹ phải tức tốc soạn hành lý để bay sang đất Mỹ định cư với gia đình người dì. Wonwoo cũng đã lường trước được việc mình phải sang một đất nước xa lạ, sống một cuộc đời hoàn toàn mới sau khi bố mẹ ly hôn, nhưng anh không ngờ mọi chuyện lại chóng vánh đến nhường này.

Tính Wonwoo vốn hướng nội lại còn ít nói nên anh cũng có ít bạn lắm, nếu không muốn nói là không có ai. Một phần vì anh lười đi kết bạn, phần khác vì anh ghét việc phải cố gắng kéo dài cuộc hội thoại trong vô vọng bằng những câu "À, Ừ, Thế hả" lặp lại đến lần thứ năm. Cũng chính vì vậy nên việc anh sang nước ngoài chỉ cần thông qua lời thầy giáo chủ nhiệm là đủ, chẳng cần phải vác thân lên trường khóc lóc ôm ấp làm gì mấy người chỉ mới chào hỏi xã giao. Hoặc có khi bọn họ cũng chẳng thèm để tâm đến thằng mọt sách khó gần như anh.

Chỉ có duy nhất một người thực sự khiến Wonwoo muốn kết bạn. Hai gia đình ở sát cạnh nhau trong một khu dân cư tấp nập toạ lạc tại một thành phố biển sầm uất, nơi khách du lịch còn dễ dàng bắt gặp hơn cả dân địa phương.

Ngày Wonwoo vừa chuyển tới, không biết từ đâu một cậu nhóc hớn hở chạy đến trước cổng nhà anh, tay phải ôm chặt quả bóng, chân nhón vừa đủ để phóng tầm mắt lọt qua những khe hở trên hàng rào, hướng thẳng đến anh lúc đó đương ngồi nghịch hồ cá trong sân nhà.

- Cậu tên gì đó?

- Jeon Wonwoo.

Tâm trí Wonwoo thoáng bối rối. Anh vốn chẳng thích cái tình huống này một chút nào. Chắc cái tên nhóc này sẽ lại rủ anh đi chơi đá banh rồi luyên thuyên về tập mới ra mắt của bộ truyện siêu nhân gì gì đó nữa thôi...

- Tớ vào nhà được không Wonwoo? Hồ cá nhà cậu đẹp quá!

Mắt Wonwoo mở to. Chuyện này không giống kịch bản anh đang nghĩ trong đầu chút nào.

- Bố mẹ tớ giờ không có nhà. Chắc tí nữa...

Thằng nhóc lạ hoắc từ nãy đến giờ đứng ngó tới ngó lui ngoài hàng rào bỗng thả trái banh xuống đất, dốc sức lấy đà bật nhảy một cái phốc vào sân nhà cậu. Nó đứng lên, phủi phủi quần áo vài cái rồi chạy lại bể cá, nơi có một con người chứng kiến từ đầu đến cuối vẫn ngồi cứng đờ không chút phản ứng.

- Woa. Cậu nuôi cá bảy màu hả?

- Cậu tên gì vậy?

Trong thoáng chốc, Wonwoo cảm thấy bản thân thật kì cục khi lại hỏi một câu khiến đối phương cụt hứng đến vây.

- À không, ý tớ là...

- Kim Mingyu. Tớ ở nhà kế bên nè.

Cậu nhóc đó, bây giờ là Mingyu, không những không cảm thấy khó chịu mà lại càng hào hứng hơn về người bạn mới chuyển đến sát bên nhà mình.

- Wonwoo năm nay lớp mấy?

- Tớ lớp tám.

Khuôn mặt Mingyu thoáng biến sắc một chút. Không rõ cậu nhóc nghĩ gì, chỉ thấy cậu khẽ ngượng ngùng gãi đầu rồi e thẹn cất lời:

- M... Mingyu lớp bảy, vậy phải xưng em rồi. Em xin lỗi vì nãy giờ nói chuyện cộc lốc với anh ạ.

Wonwoo bật cười trước sự ngô nghê của cậu em hàng xóm mới quen trước mặt, đành vỗ vỗ vai cậu như một lời tha thứ.

- Không sao đâu, Mingyu cứ nói chuyện bình thường là được rồi, không cần phải dùng kính ngữ làm gì cho mệt.

Đôi mắt Mingyu mở to trông đáng yêu hệt như một chú cún con, môi khẽ mỉm cười. Bỗng cậu đảo mắt quét một vòng căn nhà rồi cất tiếng hỏi:

- Sao anh Wonwoo lại chuyển đến đây vậy?

- Anh không biết, chắc để bố mẹ làm ăn thôi.

Định mở lời hỏi thêm một vài câu thì từ phía nhà bên cạnh vang lên tiếng gọi chói tai. Mingyu biết đó là tiếng mẹ mình gọi về ăn cơm chiều, bèn vội chào tạm biệt Wonwoo rồi bật trèo qua lại hàng rào để về nhà.

Không may lúc nhảy xuống, Mingyu bị mất thăng bằng nên té ngã sõng soài. Cậu vội đứng dậy, một cảm giác đau rát từ phía dưới đầu gối khiến cậu nhóc khẽ nhăn mặt. Wonwoo thấy thế liền vội chạy vào nhà, lục tìm trong mớ hành lý hỗn độn chưa được sắp xếp xong một hộp sơ cứu y tế bị chồng đồ đè bóp méo, may sao bên trong vẫn còn một miếng băng cá nhân và chai thuốc đỏ nguyên vẹn. Anh liền vội vã chạy ra phía cổng, luồn tay qua khe hở trên hàng rào, sơ cứu vết trầy đang rỉ máu trên đầu gối của Mingyu.

Suốt cả quá trình Mingyu chẳng cần động tay đến bất cứ thứ gì, để yên cho một mình Wonwoo sơ cứu vết thương cho cậu. Dáng vẻ làm việc tỉ mỉ của người kia khiến Mingyu khá bất ngờ. Từ đó đến giờ cậu chưa từng gặp được người con trai nào cẩn thận, chăm chút đến từng chi tiết nhỏ như anh Wonwoo. Điều này tạo nên ấn tượng rất sâu đậm trong trí nhớ Mingyu về một người anh hàng xóm mới chuyển đến ân cần, chu đáo; trong trí nhớ Wonwoo về một người em nhà bên đáng yêu, còn có phần hơi ngốc nghếch nữa.

Họ quen nhau từ những ngày còn ngây ngô cho đến năm Wonwoo mười bảy tuổi thì chuyện bố anh ngoại tình bị phát hiện, gia đình tan vỡ nên cũng chẳng còn ở nơi cũ nữa.

Hai ngày trước phiên tòa là sinh nhật anh. Bao lâu nay Wonwoo chỉ đón sinh nhật đơn giản với chiếc bánh kem nhỏ anh tự trích tiền tiêu vặt ra mua, khi ngọn nến được thổi tắt đồng nghĩa với việc anh đã thêm một tuổi. Tiệc sinh nhật còn là thứ xa xỉ hơn bao giờ hết. Do tính chất công việc bận rộn nên có khi bố mẹ còn chẳng nhớ đến sinh nhật anh, huống chi là việc cả gia đình ngồi lại quây quần cùng nhau thổi nến cắt bánh mừng đứa con trai họ bước sang tuổi mới. Nghe có vẻ khá đau lòng nhưng dù sao Wonwoo cũng quen rồi.

Hôm đó cũng như mọi năm, ông trời phù hộ cho anh được tan học sớm nên Wonwoo hớn hở phóng ngay đến tiệm bánh nhỏ nằm ven biển nổi tiếng trong vùng. Cái hơi ấm của những chiếc bánh vàng ươm giòn rụm mới ra lò hoà quyện cùng mùi vani thơm ngát đặc trưng của những tiệm bánh khiến bất cứ ai vừa bước vào cũng bị choáng ngợp bởi không gian ấm cúng mà nó mang lại.

Thế nhưng sự chú ý của Wonwoo không phải ở những chiếc bánh được xếp trưng bày ngay ngắn trước mặt, mà là một dáng người cao to quen thuộc đang cúi người quan sát tỉ mỉ từng chiếc bánh kem lạnh cỡ nhỏ trong tủ kính ở một góc trong tiệm. Trông cậu ta có vẻ thực sự rất khắt khe trong việc lựa chọn một chiếc bánh hoàn hảo để dành tặng cho ai đó chăng?

- Mingyu?

Wonwoo bất giác cất tiếng hỏi. Người kia theo phản xạ liền quay đầu về phía anh. Đúng thật là Mingyu rồi.

- Em đang làm gì ở đây?

Sự xuất hiện bất ngờ của Mingyu nằm ngoài dự tính của Wonwoo. Cái người đáng lẽ giờ này phải la cà đâu đó đi đá banh với bạn bè tại sao lại ở đây được?

- Anh ra ngoài đợi em chút đi. Anh nhớ phải ra ngoài đứng đợi em đó.

Cái dáng vẻ che giấu vụng về của Mingyu khiến Wonwoo không kiềm được mà khẽ bật cười. Anh liền chiều theo ý Mingyu, quay người đẩy cửa bước ra ngoài, không quên nói vọng vào:

- Được rồi, em nhanh lên đó nha.

Không lâu sau, Mingyu cũng bước ra ngoài, trên tay cầm một chiếc bánh kem nhỏ xinh được đặt gọn gàng trong một chiếc hộp màu tím, ở phía trên hộp còn có vài ba cây nến được gói cố định bằng cái thắt nơ trông vừa tinh tế lại vừa đáng yêu.

- Em mua cho ai vậy?

Dù đã biết rõ câu trả lời nhưng Wonwoo vẫn muốn hỏi lại lần nữa để xác định xem có đúng thật là cậu em này muốn tổ chức sinh nhật cho mình không. Mingyu không nói không rằng, treo hộp bánh lên chiếc xe moto cũ bố cậu để lại rồi đưa một chiếc mũ bảo hiểm cho Wonwoo.

- Anh lên xe đi.

Anh nhìn chiếc xe, rồi nhìn lại Mingyu đang thong thả gài nón bảo hiểm mà gương mặt hiện lên vẻ vô cùng quan ngại.

- Này, em đủ tuổi chưa mà lái xe moto vậy? Bị cảnh sát hốt là anh không liên can nhé!

Mingyu không những không sợ, ngược lại gương mặt còn ẩn hiện một nụ cười với chiếc răng cún ngông ngênh. Cậu nháy mắt:

- Ở quê vắng vẻ thế này chẳng ai để tâm đến hai đứa mình đâu anh. Với lại... anh nhìn tướng tá em đi, ai mà tin được em mới học cấp ba chứ?

Wonwoo thở dài chịu thua. Cái tên này hành động chẳng bao giờ khớp với suy nghĩ của Wonwoo cả. Anh ngại ngùng nhận lấy chiếc mũ bảo hiểm full face đặc trưng của dân lái xe moto, loay hoay tìm cách gài khoá mãi vì anh chưa từng đội loại này bao giờ.

Cạch.

Chiếc mũ được gài vào trong tích tắc trước sự ngỡ ngàng của Wonwoo, người vừa phải đấu tranh đến toát cả mồ hôi hột. Dáng vẻ thư sinh của Wonwoo khi đội chiếc mũ ấy thật chẳng ăn khớp với nhau chút nào, trông anh vừa ngốc nghếch lại vừa đáng yêu làm sao.

Mingyu nghĩ như vậy.

- Bám vào em cho chắc nhé!

Khi xác nhận Wonwoo đã ngồi ổn định phía sau xe, Mingyu rồ ga phóng đi khiến người đằng sau chưa kịp phòng bị thoáng giật mình mà theo phản xạ níu chặt lấy chiếc áo khoác ngoài của cậu. Không biết Mingyu định đưa Wonwoo đi đâu, chỉ thấy thằng nhóc chạy dọc theo đường bờ biển tuyệt đẹp. Ánh nắng mặt trời ban chiều lại rực rỡ hơn bao giờ hết. Từng tia nắng dịu dàng soi thẳng xuống mặt biển mênh mông gợn sóng nhấp nhô, nhìn từ xa chẳng khác nào những viên kim cương chói loá lênh đênh trôi vào bờ.

Wonwoo chẳng còn xa lạ gì cung đường dọc theo bờ biển này, nhưng hôm nay lại có đôi chút gì đó khác lạ khiến lòng anh dâng trào một cảm xúc khó tả. Cảm giác ấy vừa là sự bình yên, thư thái mà biển cả mang lại; vừa là chút rung động vang lên khẽ khàng nơi trái tim.

Nhẹ nhàng và kín đáo, đủ để hai con người cùng lắng nghe.

Chạy một lúc thì Mingyu dừng xe lại ở ven đường, cả hai đi theo lối cầu thang nhỏ bên cạnh có để bảng chỉ dẫn xuống một quán cà phê nhỏ nằm khuất sau đường lớn. Mặc dù sống ở đây gần bốn năm trời nhưng quả thật vẫn còn nhiều địa điểm Wonwoo vẫn chưa khám phá hết. Quán cà phê này là một ví dụ. Không gian quán được bao trùm bởi tông màu nâu trầm ấm cúng và kín đáo, thoang thoảng mùi gỗ rừng xen lẫn hương cà phê thơm lừng, giống một nơi lý tưởng cho những buổi trò chuyện tâm sự thân mật hơn là bàn bạc công việc làm ăn. Khách du lịch dường như cũng rất ít, như thể nơi đây là một căn cứ bí mật của cư dân địa phương vậy.

Điều khiến Wonwoo cảm thấy vô cùng thích thú đó là khoảng không gian ngoài trời lộng gió, chiếc chuông gió bằng vỏ sò cứ đong đưa kêu lạch cạch liên hồi tạo nên chút ồn ào giữa những bài nhạc piano không lời vang lên đều đều.

Hai người họ chọn một chỗ ngồi hoàn hảo ở phía bên ngoài, phóng tầm mắt bao quát cả một vùng biển rộng lớn ngoài xa.

Wonwoo mải mê thu trọn vào tầm mắt vẻ đẹp của biển cả mà không biết rằng có một người nãy giờ đang nín thở, loay hoay che chắn những ngọn nến nhỏ mong manh trước cơn gió dữ dội để thắp lên tia hy vọng cho tuổi mới của anh.

- Chúc mừng sinh nhật anh Wonwoo!

Đến giờ Wonwoo mới thấy rõ diện mạo chiếc bánh. Kiểu bánh bento nhỏ nhắn được trang trí bởi hình một chú mèo đen mỉm cười, xung quanh là những quả dâu và nho xanh được xếp xen kẽ thành vòng tròn, bên dưới khay bánh còn có dòng chữ nắn nót "Happy Birthday Wonwoo ^^" trông dễ thương vô cùng.

- Anh thổi nến đi! Nhanh nhanh kẻo gió thổi tắt mất!

Đến Wonwoo cũng chẳng thể ngờ trên đời này anh lại gặp được một người hào hứng tổ chức sinh nhật cho anh hơn cả chính bản thân mình.

- Từ từ để anh ước đã.

Cái cảm xúc ấy lại bắt đầu xuất hiện. Wonwoo cảm giác tim mình đập nhanh hơn, khuôn mặt bỗng trở nên nóng bừng. Anh mặc kệ, đan hai tay vào nhau, nhắm mắt và bắt đầu cầu nguyện điều ước cho năm mười bảy tuổi.

"Mong rằng tuổi mới Wonwoo sẽ mạnh mẽ hơn, gia đình hạnh phúc...

Và mong Mingyu có thể ở bên Wonwoo thật lâu."

Phù.

Năm cây nến được thổi vụt tắt, cả hai người nhìn nhau cười ngây ngô như thể họ được quay về ngày đầu tiên gặp nhau. Wonwoo vội rút ra từ trong chiếc balo chiếc máy ảnh kỹ thuật số yêu thích của anh, canh góc thật đẹp rồi chụp lại chiếc bánh kem lần đầu tiên anh được nhận trong đời.

Bỗng Mingyu nhanh nhẹn bưng chiếc bánh kem nhỏ xíu lên ngang tầm mắt, hướng về phía ống kính. Cậu nghiêng đầu, tay kia còn giơ ngón like đầy tự hào như muốn khoe với cả thế giới rằng: "Nhìn xem, chiếc bánh Mingyu tặng cho Wonwoo là đẹp nhất thế giới đấy nhé!"

Tách.

Wonwoo hạ máy xuống nhưng nụ cười trên môi vẫn chưa kịp tắt. Anh xoay ngang chiếc máy ảnh, khẽ ra hiệu:

- Mingyu xích lại đây một chút. Cười lên nhé!

Chỉ đợi có thế, Mingyu hớn hở xích lại gần. Khoảng cách giữa hai người bỗng chốc thu hẹp lại, gần đến mức Wonwoo có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cánh tay vững chãi của đối phương đang chạm nhẹ vào vai mình. Mingyu một tay vẫn giữ chiếc bánh bento có hình chú mèo đen, tay kia vòng qua vai Wonwoo tạo thành một tư thế bao bọc đầy tự nhiên.

- Chuẩn bị nhé! Một... hai...

Trong khoảnh khắc ống kính chớp nháy, Mingyu bất ngờ nghiêng đầu về phía Wonwoo, ghé sát vào tai anh thì thầm: "Tuổi mới mong anh hạnh phúc. Em..."

Cậu ngập ngừng rồi lại bỏ câu nói dở dang.

Wonwoo thoáng giật mình, tim đập lệch đi một nhịp, nhưng đôi mắt anh đã kịp cong lên thành hình bán nguyệt. Trong khung hình ấy, dưới ánh nắng của buổi chiều tà, có một Mingyu rạng rỡ như mặt trời đang khoe chiếc bánh kem mà cậu vô cùng tâm đắc dành riêng cho anh, và một Wonwoo dịu dàng với đôi mắt lấp lánh tràn ngập niềm vui nhân ngày sinh nhật lần thứ mười bảy.

Hai gương mặt sát cạnh nhau, nụ cười của họ thuần khiết và chân thành đến mức dường như thời gian cũng muốn ngừng trôi để vỗ về hai tâm hồn trẻ thơ đầy vết xước.

Tách.

Tấm hình ấy, sau này trở thành kỷ vật quý giá nhất mà Wonwoo mang theo sang bên kia bán cầu. Một khoảnh khắc mà sự hạnh phúc vỡ oà dường như đã lấp đầy mọi khoảng trống trong tim anh.

- Anh cảm ơn Mingyu nhé. Không ngờ có người lại tổ chức sinh nhật cho anh.

Mingyu trưng ra vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn khó hiểu.

- Vậy từ đó đến giờ... không ai tổ chức cho anh Wonwoo hả?

Wonwoo ngậm ngùi gật đầu.

- Chưa từng. Anh toàn tự mua bánh, tự thổi nến rồi tự chúc mừng mình thôi. Lúc nãy anh vào tiệm cũng là định mua một chiếc bánh nhỏ để mang về nhà ăn một mình. Ai mà ngờ lại gặp em đâu chứ.

Đến đây, cổ họng Wonwoo nghẹn đắng. Sự tử tế của Mingyu giống như một mồi lửa thiêu rụi toàn bộ lớp vỏ bọc mạnh mẽ mà anh đã dày công xây dựng trước mặt gia đình. Wonwoo vội quay mặt đi, nhìn về phía chân trời. Ánh tà dương nhuộm đỏ mặt biển như một tấm dải lụa rực cháy, quấn chặt lấy nỗi xúc động đang trực trào trong lòng. Những giọt nước mắt nóng hổi của sự hạnh phúc pha lẫn tủi hờn cứ thế lăn dài trên đôi gò má.

Bỗng Wonwoo thấy thấp thoáng bên khóe mắt có chuyển động, bèn quay về phía Mingyu mà quên cả việc phải lau nước mắt.

- Lại đây với em.

Chẳng thể đợi thêm một giây nào nữa, Wonwoo vùi mặt vào hõm cổ Mingyu, vỡ oà thành tiếng khóc nức nở.

Có lẽ lúc đó trong thâm tâm anh thực sự cảm thấy yên tâm khi có thể thoải mái trưng ra cái dáng vẻ yếu đuối này trước mặt Kim Mingyu mà không sợ bị chỉ trích thậm tệ như cách bố anh hay làm mỗi khi con trai ông ta khóc.

Một bàn tay to lớn bao trọn lấy gáy anh, bàn tay còn lại nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng, nhịp nhàng và kiên nhẫn như cách sóng biển vỗ về bờ cát.

- Không sao đâu mà, có em ở đây rồi.

Dưới bầu trời hoàng hôn năm ấy, có một người bật khóc nức nở trong vòng tay của một người, không chút dè chừng.

Sau một hồi lâu, tiếng nấc cũng thưa dần, Wonwoo bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng. Anh khẽ động đậy, định rời khỏi bờ vai vững chãi kia thì bàn tay Mingyu lại siết nhẹ hơn một chút, như thể muốn anh nín hẳn mới thôi.

- Từ nay về sau, sinh nhật nào chúng ta cũng sẽ có nhau. Hứa nhé?

Wonwoo sụt sịt, đưa tay quệt ngang mắt, giọng vẫn còn khàn khàn:

- Xin lỗi... anh làm ướt hết áo em rồi.

Mingyu lúc này mới chịu buông anh ra, nhưng đôi bàn tay vẫn đặt hờ trên vai Wonwoo. Cậu nghiêng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt còn đỏ hoe và chóp mũi hồng hồng của anh, rồi bỗng nhiên bật cười thành tiếng.

- Kìa, sao mèo nhỏ biến thành mèo mướp lem nhem hết rồi này!

Vừa nói, Mingyu vừa thản nhiên dùng vạt áo sạch của mình lau đi vệt nước mắt còn sót lại trên má Wonwoo. Hành động thân thiết đến mức tự nhiên ấy làm Wonwoo thoáng đỏ mặt. Cậu nhóc còn bồi thêm một câu trêu chọc:

- Thôi, nín rồi thì ăn bánh đi, không là em ăn hết phần dâu tây của anh đấy nhé!

Wonwoo liếc nhìn cậu em hàng xóm, vừa buồn cười vừa cảm động. Anh khẽ đẩy vai Mingyu một cái nhưng môi lại nở nụ cười:

- Cái thằng nhóc này! Dâu của anh, em dám động vào xem?

Hai người cứ thế cười cười nói nói đến quên cả thời gian.

Nỗi đau trong lòng Wonwoo giờ đây đã vơi đi một nửa. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, không biết sẽ được thổi thêm bao nhiêu chiếc bánh sinh nhật cùng Mingyu. Nhưng ngay lúc này, Wonwoo biết chắc rằng mình đang cảm thấy hạnh phúc khi ở cùng Mingyu.

Thế nhưng, cuộc đời dường như luôn bắt con người ta phải trả giá đắt cho những phút giây bình yên hiếm hoi.

Ngay tối hôm đó, khi bước chân vào nhà, đón chờ anh là tiếng bát đĩa vỡ tan tành và những lời nhục mạ xé lòng của bố mẹ. Phiên tòa ly hôn diễn ra ngay sau đó như một cơn ác mộng kéo dài, nơi anh bị đem ra cân đo đong đếm như một món hàng. Cuối cùng, phán quyết lạnh lùng được đưa ra rằng anh sẽ theo mẹ sang Mỹ định cư. Chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, thế giới của Wonwoo hoàn toàn sụp đổ.

Định mệnh tàn nhẫn đến mức tước đi cả cái cơ hội để anh được nhìn mặt người anh hằng yêu thương lần cuối. Xui xẻo làm sao, ngày mà anh sắp sửa rời khỏi nơi này thì Mingyu cùng gia đình lại có công việc trở về quê nên lời tạm biệt cuối cùng cũng chẳng được nói trực tiếp.

Wonwoo đành xé giấy tập, nắn nót viết vài dòng chia tay. Anh còn gửi tặng tấm hình hai người chụp chung vừa kịp rửa ở tiệm, thêm một chú gấu bông mặc áo xanh lá cây rồi đặt ở một góc kín đáo trong sân nhà Mingyu. Phong bì phía ngoài cậu còn ghi lời nhắn vội vã: "Con chào cô chú, con là Jeon Wonwoo đây ạ. Nếu cô chú thấy được thư cùng chú gấu bông thì gửi lại Mingyu giúp con nhé ạ. Con cảm ơn cô chú rất nhiều." như một bức thư chứa nội dung bí mật mà chỉ mình Kim Mingyu mới được phép đọc.

Và bên trong là lời hứa của một trái tim vụn vỡ:

"Mingyu ơi, anh Wonwoo đây.

Lúc em đọc được những dòng này, có lẽ anh đã ở một nơi rất xa, cách em cả một đại dương thăm thẳm.

Anh xin lỗi, xin lỗi vì đã không giữ được lời hứa "Sinh nhật năm nào cũng có nhau" ngay khi nó vừa mới bắt đầu. Anh phải sang Mỹ định cư cùng mẹ, mọi chuyện ập đến nhanh tới mức anh còn chẳng kịp nhìn mặt em lần cuối để nói một lời tạm biệt tử tế.

Mingyu à, em có biết không? Buổi chiều hôm ấy ở bờ biển, khi em cài khóa mũ bảo hiểm cho anh, khi em thắp nến và ôm anh vào lòng giữa ánh hoàng hôn rực rỡ, đó là lúc anh nhận ra mình đã tìm thấy một bến đỗ bình yên nhất sau bao nhiêu giông bão của gia đình.

Anh định sẽ giữ bí mật này thêm một thời gian nữa, nhưng sự chia ly đột ngột này làm anh sợ hãi. Anh sợ nếu không viết ra, em sẽ chỉ nhớ về anh như một người anh hàng xóm bình thường như bao người khác. Nhưng với anh, em là người duy nhất khiến anh ước rằng thời gian có thể ngừng trôi mãi mãi ở đây. Em là người duy nhất khiến anh muốn gạt bỏ chiếc máy ảnh xuống để dùng đôi mắt này ghi nhớ thật kỹ từng nụ cười, từng ánh mắt của em.

Con gấu bông này, nó mang theo hơi ấm và cả những tâm tư mà anh chưa kịp ngỏ. Anh gửi nó lại cho em, gửi lại cả trái tim của anh ở mảnh đất này.

Anh hứa, nhất định anh sẽ quay trở lại tìm em. Nhưng cho đến lúc đó, làm ơn đừng quên anh nhé. Hãy đợi anh, được không?

Tạm biệt em, Kim Mingyu, người mà anh thương nhiều hơn cả những gì anh có thể nói."

Ngày Mingyu trở về, cậu lao ngay sang nhà Wonwoo với túi quà nhỏ trên tay, miệng tươi cười định kể cho anh nghe về chuyến đi quê của mình. Nhưng đập vào mắt cậu không phải là dáng vẻ cao gầy quen thuộc đứng tưới cây trong vườn và cho cá ăn, mà là một ngôi nhà cửa đóng then cài, biển rao bán treo lơ lửng đầy lạnh lẽo.

Mingyu đứng sững người giữa cái nắng chang chang, cảm giác như có ai đó vừa rút cạn không khí từ phổi mình. Khi tìm thấy chú gấu bông và lá thư ướt đẫm vết mực nhòe nơi góc sân, cậu đổ gục xuống. Đôi mắt vốn luôn lấp lánh như mặt trời giờ đây chỉ còn lại nỗi bàng hoàng tột độ.

Cậu siết chặt chú gấu vào lòng, vùi đầu vào lớp lông mềm mại còn vương chút mùi hương quen thuộc của Wonwoo. Mingyu không khóc thành tiếng, nhưng đôi vai cậu run lên bần bật. Cậu thầm trách mình sao không về sớm hơn một chút, trách ông trời sao lại mang anh đi khi lời hứa vẫn còn dang dở.

Tuổi mời bảy của Wonwoo kết thúc bằng một chuyến bay xuyên đại dương. Tuổi mười sáu của Mingyu kết thúc bằng một lời hứa treo lơ lửng giữa biển cả.

Hai con người, hai phương trời, còn lại chú gấu bông nhỏ bơ vơ và tấm hình duy nhất giữ lấy hơi ấm của một buổi hoàng hôn cuối cùng bên bờ biển.

[...]

Đó cũng chỉ còn là câu chuyện của mười lăm năm trước. So với một cậu nhóc năm ấy chỉ mới mười bảy, Jeon Wonwoo năm ba mươi hai tuổi chắc chắn sẽ cảm thấy chuyện này thật trẻ con. Anh chưa bao giờ quên đi bức thư tạm biệt năm đó, lời hứa quay trở về của anh lại càng không. Giờ đây Wonwoo đã thực hiện được, chỉ có hơi trễ mà thôi. Nhưng Wonwoo không nghĩ người em tên Kim Mingyu năm nào sẽ nhớ lời hứa chờ đợi anh trở về đâu. Có khi bây giờ cậu ta đã yên bề lập thất bên người vợ cùng đứa con thơ rồi.

Dẫu biết là vậy, Wonwoo vẫn luôn nuôi trong lòng một tia hy vọng mong manh rằng cả hai sẽ có ngày tái ngộ. Chẳng lẽ sau mười mấy năm trời, anh không thể hạnh phúc thêm một phút giây nào được sao?

Lang thang một lúc, Wonwoo trông thấy từ xa quán cà phê năm nào anh và Mingyu cùng đón sinh nhật mười bảy tuổi. Tiến lại gần hơn, anh thấy không gian vẫn không có gì thay đổi, vẫn là bộ bàn ghế nâu trầm thoảng mùi gỗ thơm, vẫn là tiếng chuông gió vỏ sò kêu lách ca lách cách vui tai.

Và giữa cái khung cảnh quen thuộc ấy, có một dáng người ngồi một mình lặng lẽ nhâm nhi ly cà phê đen đậm đặc, đầu cúi xuống chăm chú vào màn hình chiếc điện thoại. Nhìn từ góc độ này trông không khác gì bóng hình cậu thiếu niên cúi người áp sát mặt vào chiếc tủ kính lựa bánh kem năm nào.

Wonwoo không tin được vào mắt mình, tự trấn an chỉ là người giống người, không có chuyện trùng hợp đến thế này được. Nhưng làm sao có thể không tin khi từ ngoại hình đến phong thái người đàn ông đó toát ra khiến Wonwoo có một dự cảm mãnh liệt rằng đây chính xác là Kim Mingyu.

Trong lúc đầu óc Wonwoo đang rối như tơ vò, đấu tranh tư tưởng quyết liệt xem có nên trực tiếp lại hỏi người kia cho ra lẽ hay không. Nếu không phải thì chắc là do mắt nhìn người anh kém, còn nếu đúng là Mingyu thì...

- Jeon Wonwoo?

Tiếng gọi như kéo Wonwoo về với thực tại. Người kia thực sự biết tên anh.

Khi Wonwoo còn chưa kịp phản ứng thì đằng kia lại hỏi:

- Wonwoo? Là anh phải không?

- Mingyu?

Cả hai người đều không tin vào mắt mình, làm sao trên đời lại có chuyện trùng hợp đến như thế này được. Wonwoo còn đang đứng cứng đờ như tượng thì dáng người to lớn kia đứng dậy khỏi ghế, chạy thật nhanh về phía anh.

Cái ôm bất ngờ từ Mingyu khiến Wonwoo đang đứng trên cát có hơi nghiêng ngả nhưng cũng sớm lấy lại được thăng bằng. Anh luồn tay ra phía sau lưng Mingyu, ôm thật chặt vào lòng.

Mười lăm năm sau, dưới ánh trăng mờ ảo, có một người xúc động ôm lấy một người, trong lòng tràn ngập nỗi nhớ nhung.

Tình huống gặp lại này thật nằm ngoài sức tưởng tượng của cả Wonwoo và Mingyu. Nhưng ai mà bận tâm nữa cơ chứ, họ đã gặp lại nhau, thực sự gặp lại thật rồi.

Hai bóng hình dần rời xa ánh đèn của quán cà phê, dạo bước cùng nhau dọc theo bãi cát trắng.

- Em tưởng anh đã quên mất lời hứa năm nào rồi chứ.

- Anh tưởng em mới là người quên.

Vậy là suốt mười lăm năm, niềm hy vọng về một ngày được tái ngộ của hai chàng thiếu niên năm nào đã được hiện thực hóa trong hình hài của hai người đàn ông trưởng thành.

- Gia đình em dạo này sao rồi?

- À, bố mẹ em vẫn khỏe, em dọn ra sống riêng một mình lâu lắm rồi.

- Em không cưới vợ à?

- Không. Em bảo là em đợi anh mà.

Wonwoo chợt khựng lại. Mingyu cảm thấy người kế bên mình không bước tiếp nữa nên mới đứng lại chờ đợi.

- Ý em là?

Mingyu vẫn đứng đó, hướng ánh nhìn lên bầu trời đêm quang đãng, thở dài.

- Lúc đó em thích anh lắm. Em nói thật đó. Hôm trở về biết tin anh chuyển đi đột ngột như vậy em giận lắm, nhưng không phải trong thư anh hứa sẽ quay trở lại sao? Mười lăm năm qua đôi lúc em thấy sự chờ đợi này thật vô ích, nhưng em vẫn tin một ngày nào đó anh và em có thể gặp lại.

Rồi cậu nhìn sang Wonwoo, nở một nụ cười thật hạnh phúc.

- Em mừng vì cả hai ta đều giữ lời.

Chợt trong lòng Wonwoo dấy lên một suy nghĩ.

- Mingyu nè, nếu lúc đó anh không chuyển đi, liệu em có nói những lời này với anh không?

- Em nghĩ là không đâu. Em sợ lắm.

- Em sợ anh từ chối em à?

- Không, em sợ gia đình chúng ta biết. Anh thử nghĩ mà xem, hai người con trai yêu nhau vào khoảng thời gian chục năm về trước thì chẳng phải là điều kì lạ hay sao? Em thì sao cũng được, nhưng em không muốn Wonwoo của em phải chịu những lời cay nghiệt đó. Cho nên suy cho cùng giữ im lặng vẫn là cách tốt nhất để bảo vệ anh.

Wonwoo lộ rõ vẻ trầm tư, môi cứ mấp máy định hỏi rồi lại thôi. Cuối cùng, anh lấy hết dũng khí tiến lại sánh vai với Mingyu. Cả hai cùng phóng tầm mắt ra ngoài khơi xa.

- Vậy bây giờ em còn thích anh không?

Wonwoo không nhận được bất cứ phản hồi nào. Bỗng anh cảm nhận được vài ngón tay thô ráp thẹn thùng len lỏi đan xem vào bàn tay cậu. Bất giác Wonwoo mỉm cười.

Có lẽ anh đã biết câu trả lời rồi.

- Còn anh thì sao?

Đôi mắt Mingyu tròn xoe, lấp lánh như chứa cả bầu trời sao, khuôn mặt cậu hiện rõ mồn một dòng chữ "hãy nói với em là anh vẫn còn thích em đi".

Tấm lòng chân thành và cái dáng vẻ mong đợi lộ liễu ấy khiến Wonwoo bật cười. Anh áp bàn tay lên một bên má Mingyu, nhìn thẳng vào bầu trời sao lấp la lấp lánh trong mắt cậu.

- Lúc nào anh cũng thích em.

Như chỉ chờ có vậy, Mingyu liền cúi người xuống, thơm vào má Wonwoo một cái. Bờ môi ấm áp chạm nhẹ lên gò má vẫn còn vương chút se lạnh của Wonwoo, lưu lại đó một dấu ấn của tình yêu và sự hứa hẹn. Nụ hôn ấy như một dấu chấm kết thúc cho chuỗi ngày chờ đợi dài đằng đẵng, mở ra một chương mới cho cuộc đời của cả hai.

Wonwoo đứng lặng, cảm nhận hơi ấm từ nụ hôn ấy lan tỏa khắp cơ thể. Anh khẽ đẩy vai Mingyu, nhưng tay vẫn nắm chặt tay cậu, ánh mắt tràn ngập niềm vui.

- Mingyu nhìn qua đây.

Tách.

Wonwoo chăm chú lục lọi tìm kiếm gì đó trong bộ nhớ máy ảnh, rồi anh khẽ vỗ vai Mingyu vài cái.

- Em nhìn bản thân mình hồi đó nè.

Thì ra là tấm hình đầu tiên bọn họ chụp cùng nhau hôm sinh nhật Wonwoo năm đó.

- Sao em đen thui vậy?

Hai người nhìn nhau bật cười, nụ cười ngây ngô như ngày đầu họ gặp nhau, nụ cười hạnh phúc như lúc ăn mừng sinh nhật Wonwoo mười lăm năm trước. Giờ đây họ đã có thể tận hưởng phút giây yên bình này cùng nhau một lần nữa.

[...]

- Gió lạnh đó, anh nhớ mặc áo khoác vào nha.

- Anh biết rồi mà.

Phía trước cổng khách sạn, có một người đứng đợi Wonwoo bên chiếc xe moto phân khối lớn màu đen toát lên vẻ nam tính rất cuốn hút. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho một tràn mấy lời trách móc vì anh lại trễ hẹn mười phút.

- Anh mau lên xe đi, kẻo tí nữa tắc đường đó.

Giọng nói có chút hờn dỗi khiến Wonwoo không kiềm được mà nhéo má Mingyu một cái. Khi Wonwoo đã ngồi vào sau xe, Mingyu rồ ga phóng đi khiến anh giật mình, theo quán tính ôm chặt lấy eo rồi áp sát người vào lưng người lái.

Cũng là một cách trả thù ngọt ngào vì cái nhéo má đau điếng khi nãy.

- Khi nào anh về?

- Chắc ba ngày nữa. Nhưng anh sẽ quay lại sớm thôi mà.

- Em đợi anh nữa nhé?

Mingyu nghe người đằng sau "Ừm" một tiếng thật khẽ, cảm nhận eo mình bị siết chặt hơn. Cậu cũng khẽ mỉm cười.

Chạy dọc theo con đường ven biển năm xưa, bao nhiêu ký ức tuyệt đẹp như một thước phim xưa cũ một lần nữa được tái hiện trong tâm trí của hai con người. Không biết bao lâu nữa họ mới được gặp lại nhau, ở bên nhau, yêu nhau không sợ ánh mắt người đời. Chỉ cần biết hiện tại họ đã có nhau.

Trân trọng từng khoảnh khắc.

_END_

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com