Chương 8
Julie.
Tôi trở về căn nhà quen thuộc ẩn mình trong con hẻm nhỏ gần như tách biệt khỏi nhịp sống ngoài kia. Về với nơi không có hạnh phúc, không có muộn phiền, cũng không có cậu.
Về với những trang sách còn đang dang dở, về với những vết mực vội viết lên rồi lại tẩy xoá đè sấn lên nhau không còn rõ mặt chữ, về với màu buồn cũ kĩ luôn khảm chặt vào từng dòng văn phản ánh tâm hồn già cỗi của mình.
Lê đôi chân mệt nhoài vào phòng, tôi khẽ nhìn chiếc giường trơ trọi rồi lại tự cười cợt chính mình, phải rồi, bản thân đã chú định phải tiếp tục cuộc đời này một mình, tình chia đôi ngả âu cũng là do duyên đứt gánh giữa đường làm đôi con tim mỏi mệt không còn khát khao nhảy chung một nhịp đập. Đã thế thà một mình độc bước, xoá bỏ hình bóng của người từng là một nửa phần hồn, đành xin lỗi chính bản thân mình bởi đã vì quá yêu ai mà tự nguyện cho người ta làm đau mình ngày này qua tháng khác. Càng thứ lỗi với bản thân bởi bao lần tự huyễn hoặc rằng đã quên đi nhưng lại luôn yếu mềm khi đối diện nhân ảnh thân quen, thứ lỗi vì lại chọn nghe theo lời trái tim mách bảo mà không phải là lý trí, để rồi sa ngã một lần lại một lần, bước chân dù rệu rã vẫn không nhịn được mà đạp lên lên vết xe đổ của những ngày trước đây...
Tôi ngồi xuống bàn làm việc, hai tay ngay lập tức day day bên thái dương trước cơn chóng mặt đánh ấp bất ngờ, vô tình cảm nhận chính thân nhiệt của mình đang có điểm biến đổi.
Chiều hôm nay là hạn chót nộp bản thảo cho nhà xuất bản, thế nhưng công việc vẫn chưa đâu vào đâu cả, tôi ôm đầu bất lực, gục xuống bên cạnh máy tính vẫn còn đang mở dở chưa gập lại, cố tìm cho mình vài tia thanh tỉnh trước khi một lần nữa ép chính bản thân vào áp lực công việc.
Ảo mộng vụt tan cũng là lúc lí trí đưa bản thân trở về với vị trí vốn có, biết bao nhiêu nỗi luyến lưu dày vò đến khắc khoải cũng đều bị chính bức tường thành kiên cố của bản thân chắn lại và che đi. Quên đi quá khứ, quên đi hiện tại và cả tương lai phía trước, vùi đi tâm tư đang bị bao phủ bởi cơn đau tựa như có ngọn lửa cháy âm ỉ dưới lò sưởi than hồng ngày tháng Giêng chẳng bao giờ tắt lịm. Để rồi như thiêu như đốt tâm tư của mình, từng chút một.
Giống như cuộc tình này chỉ có thể cân đo đong đếm bằng một đời gió. Từng cơn vụt qua rồi lặng hẳn, nhân ảnh người nhoè đi trong tâm thức, tấm chân tình từng dùng tất cả nhiệt thành cùng bồng bột của tuổi trẻ mà đánh đổi với ước vọng mang tên ''vĩnh hằng" chẳng còn hiện hữu, còn riêng mình ôm lời hứa xinh đẹp năm nào chưa kịp đóng vảy hoá bướm đã sớm nhăn nhúm không còn rõ hình hài, héo úa theo từng ngày...
Tôi ngồi trước máy tính, bẻ bẻ khớp tay rồi chạm vào bàn phím, cố tìm cho bản thân cảm xúc để hoàn thành bản thảo càng sớm càng tốt.
[ Chương bản thảo chưa lưu ]
"Em còn muốn anh phải làm sao?"
Tôi hỏi em, ánh mắt gần như dại đi khi trông thấy hàng mi đang ngấn lên thành dòng của người đối diện.
Nói đi em, vì sao bao mộng ước năm nào từng cùng nhau vun đắp đã sớm tan vào hư vô, vì sao sau những tháng ngày tươi đẹp nhất, đến tận cùng thì dẫu chỉ một lời cũng chẳng thể trao nhau cho trọn vẹn...
Những tưởng em thật gần bên nhưng tâm lại xa nhau quá đỗi. Rất muốn ngay lập tức bước đến chạm lên làn tóc mềm, khẽ đặt ngón tay lên hàng mi đang rũ xuống và ngăn đi vệt nước trong suốt kia rồi lại sợ chạm vào sẽ vỡ tan mất. Nhưng không, em lại nhanh chóng vượt qua phút giây yếu lòng của mình, chỉ trong vài tích tắc ngắn ngủi lại ném ánh mắt lạnh lùng về phía tôi, bật cười đến chua chát. Tôi lại thấy thương em vô cùng, thương biết bao nhiêu cho đủ một người đã cùng mình tay trong tay đi qua năm dài tháng rộng. Nhưng mà thương em rồi, xót cho em rồi thì ai thương tôi hả em? Trái tim già cỗi chôn vùi trong lồng ngực này, em có còn luyến lưu muốn xoa dịu nó không em? Hay em chỉ xem nó như một vật thể chỉ biết đập những nhịp vô tri không vương chút xúc cảm, rằng dẫu nó có héo rũ trong lồng ngực một kẻ đã từng dùng tất cả những chân thành mình có để mà yêu em đi nữa, đối với em đó cũng không phải là chuyện gì đó quá to tát. Bởi vì em nào có lưu tâm, em còn đang bận trách móc người yêu em quá vô tình, trách tôi hời hợt trong tình cảm, trách tôi mãi loay hoay với công việc mà không dành cho em trọn vẹn ân tình. Tôi cứ thế mà lặng im đứng nhìn, chờ đợi một câu trả lời dù chỉ là lần sau cuối được nghe giọng em, dù là vô vọng biết mấy. Nhưng người vẫn tuyệt nhiên không cất lời, giống như việc đối với em lúc này trao cho tôi một lời đáp cũng là quá hoang phí, rằng tình em trao đi đã quá đủ rồi và kể từ bây giờ sẽ là điểm kết thúc cho cả hai chúng ta.
Em không nói. Tôi cũng im lặng chẳng một lời. Chúng tôi cứ thế mà tự thoả hiệp với chính mình bằng câu trả lời đã sớm mặc định trong đầu. Cứ như vậy mà tự cho phép mình rời xa đối phương, rời xa một mối quan hệ mà đôi bên đã không còn đủ sức cứu vãn. Tất cả đã hoá thành mỏi mệt và đôi trái tim nào có còn đủ sức để cùng nhau nhảy chung nhịp, thôi thì đành ôm chút tươi đẹp của đoạn tình cảm này cất giữ trong lòng như kỉ vật, rồi sau này còn có cái để mà nhớ, để mà thương, để mà rưng rưng nước mắt trong vài giây ít ỏi lỡ sẩy chân vào thứ gọi là hoài niệm.
Biết không em? Tôi của khoảnh khắc này thật sự mong muốn mình đủ dũng khí để tuôn ra khỏi yết hầu đang nghẹn đắng kia từng câu từng chữ từ tận đáy lòng khắc khoải của mình, để rồi sau đó sẽ xoay lưng thật nhanh biến mất khỏi bầu không khí ngột ngạt này càng sớm càng tốt, chỉ để nói với em rằng 'em ơi em không cần phải trả lời nữa, mình mệt rồi thì dừng lại thôi vì em có còn yêu anh nữa đâu...'
Tuổi trẻ bồng bột vội nắm lấy một bàn tay, rồi cứ ngây ngốc đinh ninh rằng nếu đan vào nhau không một kẽ hở thì tình cũng sẽ bền lâu, muôn đời vẫn không đổi thay. Ấy vậy mà chưa cần cất một tiếng chia xa đã xa nhau thật, có nuối tiếc cũng không thể gọi với lại một bóng lưng đang dần xa mình. Dẫu biết tình còn đong đầy, dẫu biết hình bóng ai vẫn chiếm trọn lấy tâm trí, nhưng người đi rồi lại chỉ có thể nuốt ngược mảnh tình mãi chẳng bao giờ trọn vẹn này vào trong, dù là lúc người ta khuất dạng trái tim mình sẽ đau đến không thở được.
Rồi sẽ có những lúc ta chấp nhận bước ra khỏi cuộc đời nhau như thế.
Không một lần ngoảnh mặt. Không một cái nhìn lưu luyến. Không một câu níu kéo sau cùng. Giống như cánh cửa dẫn đến hạnh phúc mới đây tưởng chừng như còn nằm trước mắt mình, vậy mà trong tức khắc lại đóng sầm một cái rồi nhấn chìm mọi thứ trong bóng tối.
Chúng ta, ở cuộc đời này đã lỡ tạo ra những hư hao rồi trượt ngã trong chính miền đau của mình. Chỉ trách lòng này cứ vội tin vào thứ xa xỉ gọi là "mãi mãi", để rồi lặng im nghe tim mình nức nở bởi ái tình kia đã sớm hoá thành sa mưa giông gieo lòng mình ướt sũng, co ro vì buốt lạnh.
{Cho mảnh tình chưa một lần trọn vẹn}
[ Chương bản thảo đã lưu ]
Yi Yan.
Trời đã tối lúc nào không hay. Thời gian vẫn trôi chỉ có tôi là ngưng đọng. Đôi tay gõ những dòng chữ cuối cùng cũng là lúc tôi gục đi trên bàn phím trong mệt nhoài.
Mang xác thân đau buốt sau đêm nồng nàn dối gian đầy những vết sẹo lòng. Chồng chất những ưu tư uất giận khi nghĩ về cậu ta. Và rồi chính tôi lại cứ dùng cái tâm tư xiêu vẹo đó mà chắp bút trở thành mớ cảm xúc rối tung cho chương sách của mình. Nơi khoé mắt cay xè đến nỗi nếu tôi mở mắt thì chắc chắn sẽ có một hạt nước lớn chảy dài nhỏ giọt. Không được. Không thể khóc vì người, không thể khờ dại nhớ người đến run rẩy đôi vai. Tôi và cậu va vào nhau và rồi lại lần nữa tổn thương nhau sau bao nhiêu ân tình có được. Hạnh phúc của tuổi trẻ là một thứ hão huyền đến buồn cười, cắt từng mảnh tim xơ xác rồi gió lớn bụi ngàn cuốn xoáy đi trong vô vọng ngóng trông. Những dấu vết người in lại trên thân thể tựa như những dấu xăm vừa khắc, đau buốt, nóng ran, đến nỗi có thể nghe được tiếng hét thảm thiết từ trong chính trái tim mình. Tình yêu là gì giữa cuộc đời rộng lớn? Hạnh phúc là gì giữa thế thái nhân gian? Nếu thật sự có loại hạnh phúc cho vay thì tôi xin được thế chấp cả phần đời còn lại. Chỉ tiếc là, một nửa tôi đã từng dành lòng trọn vẹn để mà yêu nay lại khiến tôi tổn thương quá nhiều đến thế..
Cái nóng vỗ đến từ gáy tóc, kéo lên đỉnh đầu cơn nhức buốt dần dần. Liêu xiêu đứng dậy để tìm nơi ngã xuống, tôi và cả chính hồn tôi đều đang ngả nghiêng loạng choạng không thể vững vàng. Đầu ngón tay cứng lại vì cái tái tê xâm chiếm toàn bộ cơ thể, vùi mặt xuống nệm, tôi chỉ còn cảm nhận được hơi thở nóng hổi của chính mình. Đoá hoa tình trong lòng đang chết dần chết mòn vì héo khô nắng sưởi, và chính cơ thể này cũng đang gục ngã trước nỗi đau vây chặt sau khi quyết định từ bỏ vòng tay quá đỗi quen thuộc ngày nào. Một đêm cho tất cả những yêu thương còn đọng lại, giọt sầu vương ai thấy ai lau. Tôi vẫn luôn là một kẻ ngốc nghếch nhiều mộng mơ. Mang mộng tình in vào trang sách, mang ước vọng gieo vào vần thơ. Thế nhưng chính cuộc tình của đời mình những năm dài tuổi trẻ lại chẳng thể diễn tả được gì ngoài hai chữ ' đớn đau '.
Mộng tan. Tình cũng tan.
Mộng vỡ. Tình cũng đã vương vãi khắp đáy lòng.
Cơn sốt cuối cùng cũng đến. Nó khiến đầu óc tôi mụ mị và trống rỗng hoàn toàn không còn nhận thức được điều gì. Vậy mà sao hình ảnh cậu vẫn hiện diện rõ ràng trong tâm trí, tiếng thì thầm nhớ thương như một câu bùa chú dụ tình, tôi bất lực thả lòng trong kí ức, cho cái đau ngập tràn tâm khảm, cho cái buồn lấm tấm trên mi. Bao lần tự huyễn hoặc bản thân quên đi người mau chóng, nhưng chỉ cần một khắc lơ là thì luôn bị nhốt chặt trong ngục tối ân tình. Tìm kiếm một đôi bàn tay, quờ quạng trong bóng tối một chút hơi ấm bên đời. Ngỡ ngàng nhận ra, chỉ mình ta lẻ bóng. Mộng sầu bi ám ảnh sâu cả trong giấc ngủ vùi.
Nước mắt rồi cũng sẽ rơi khi không còn kiềm được. Hoà trong cơn yếu lòng nhược sắc mà dập tả tơi thân xác lẫn tâm hồn. Tôi lịm đi trong nước mắt, khóc cho tôi, khóc cho người, khóc cho cuộc tình đã vỡ tan. Điều tồn đọng cuối cùng của đôi ta có phải sẽ chỉ còn là uất hận, là đêm hôm đó gieo cho nhau mảng vấn vương không thể nào quên được, nợ nhau hết đời này nhưng cứ cố chấp tránh mặt nhau. Tôi và Mingyu, hoá ra cũng chỉ là vọng tưởng. Là những người mơ một hạnh phúc xa vời.
Màn đêm nhấn chìm chút hoài niệm cũ xưa. Phố lưa thưa ánh đèn rồi cũng dần tắt ngóm. Yêu và thương, sớm đã là phù du.
...
Đôi lời muốn nói :
Chương này do YanJulie cùng nhau viết. Vì Julie đang bận việc cá nhân nên không thể nào hoàn chỉnh được chương truyện trọn vẹn nên mình thay em ấy viết đoạn cảm xúc còn thiếu và mong là các cậu sẽ hài lòng. Julie cũng gửi lời xin lỗi vì đã khiến các cậu đợi chờ quá lâu, tôi nghĩ chẳng ai giận cô bé cả đâu vì mọi người sẽ hiểu mà nhưng em thì vẫn áy náy mãi. Các cậu thông cảm cho Julie mà, đúng không? ♡
Chúc các cậu đọc truyện vui vẻ và chúng ta cùng nhau đón comeback của SEVENTEEN thật thành công nha !
From YanJulie with love. ♡
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com