Hồi cuối
Đêm khuya thanh vắng người, ở trong căn phòng sang trọng đầy quý phái nhất Mai vương phủ, tràn đầy khí thế, truyền đến thanh âm đối thoại giữa nam và nữ, trên chiếc giường thật to có hai thân thể quấn quít. "Đừng ngủ nữa!" Mai Đan Thanh tràn đầy khát vọng nói. Hắn đem Song Hỷ đè ở trên giường, đôi môi nóng ấm không ngừng dọc theo da thịt noãn nà của nàng ấn xuống vô số những nụ hôn. "Người ta thật là buồn ngủ mà!" "Nàng đã ngủ ngon mấy ngày rồi, ta xin đại ca đến xem qua nàng, huynh ấy nói dược hiệu trong cơ thể nàng đã sớm tan hết, cũng đến lúc đã tỉnh lại rồi a!" "Nhưng người ta còn rất buồn ngủ." "Đừng ngủ nữa mà." Hắn giống như một bé trai bốc đồng lăn ra ăn vạ. "Chàng muốn làm cái gì?" "Ta muốn nàng." Nhìn nàng ngủ ngây thơ trong sáng như thế, càng làm hắn muốn cùng nàng triền miên say sưa. Đợi đã mấy ngày, hắn đã chờ không nổi nữa. Nàng lập tức đỏ mặt, "Không muốn, ta mệt quá mà!" "Không được, ta không chịu nổi, nàng muốn ngủ thì ngủ đi! Ta tự mình làm." Nói xong, hắn bắt đầu ở trên người của nàng không an phận, sờ soạng không ngừng trên người nàng. Hắn không ngừng liếm mút trên đôi môi mọng đỏ của nàng, môi nàng non mịn như nhụy hoa vừa hé, làm hắn không tự chủ được mê luyến cảm giác ngọt ngào của nàng, máu toàn thân hắn cũng bởi vì nàng mà nóng sôi lên cũng bởi vì nàng. Song Hỷ xấu hổ muốn đem hắn đẩy ra, ngược lại còn bị hắn ôm càng chặt hơn, mà nụ hôn của hắn cũng không ngừng sâu hơn, để cho nàng có cảm giác như bị nụ hôn của hắn bao trùm tất cả thần trí. Thân thể của hắn mạnh mẽ đè úp trên người của nàng, nhiệt độ nóng bỏng xuyên thấu qua da thịt tiếp xúc truyền đến, đặc biệt hơi thở tinh khiết của nam nhân truyền vào trong mũi nàng, lồng ngực cường tráng bền chắc của hắn dán thật chặt bên bầu ngực mềm mại của nàng, làm mặt của nàng càng lúc càng hồng, hô hấp cũng càng lúc càng dồn dập. Nghe trên người nàng thoang thoảng hương thơm của thiếu nữ, hắn đói khát giống như một con dã thú bị đói khát đến hư hỏng, muốn nhanh chóng hưởng thụ mỹ vị trước mắt này. Đầu lưỡi của hắn càng thêm tùy ý trêu chọc nàng, nụ hoa bởi vì kích tình mà biến thành màu đỏ tươi, hàm răng khẽ cắn cắn nụ hoa nhạy cảm đã sưng đỏ, cho đến khi nàng ở phía dưới hắn không ngừng ngọ nguậy. "A...... A......" Nàng gần như không thể chịu đựng nổi khoái cảm nóng bỏng từ đầu lưỡi kích thích của hắn mang đến. Toàn thân nàng giống như bị lửa nóng thiêu đốt, trên da thịt trắng như tuyết từ từ hiện lên một mảnh màu đỏ nhạt, thân thể mềm mại trong trắng ửng hồng đến mê người như vậy. Tay của hắn giống như châm lửa lên da thịt của nàng, bàn tay khẽ lướt đến chiếc bụng bằng phẳng của nàng, làm cả người nàng khẽ run rẩy, nhẹ thở gấp đem thân thể mình cong về hướng của hắn, cho đến khi tay của hắn chậm rãi dừng ở giữa hai chân của nàng...... Đến lúc nàng đã phó mặc cho hắn muốn làm gì thì làm, hắn đem chân của nàng vặn bung ra, cúi đầu chôn ở vườn hoa thần bí giữa hai chân nàng, giống như dã thú đang đói khát tham lam liếm mút. "A...... Ừ......" Nàng không tự chủ được nâng mông lên nghênh hướng hắn, muốn hắn càng thêm xâm nhập...... Hắn ngẩng đầu lên nhìn nàng, nhìn thấy gương mặt phiếm hồng hé ra mê say, hiển nhiên do hắn trêu đùa mà làm cho nàng sướng khoái như lạc vào cõi tiên, toàn thân không còn chút sức lực nào. "Có thể không?" Nàng mắc cỡ đỏ mặt gật đầu một cái. Mai Đan Thanh đem chân của nàng vòng quanh thắt lưng của hắn, sau đó thắt lưng hắn nhấn mạnh một cái, dục vọng cứng rắn mạnh mẽ xâm nhập thật sâu vào bên trong hoa kính chật hẹp của nàng. Mãnh liệt tràn đầy làm cho nàng vong tình rên xiết, ngón tay bấm sâu vào tay hắn. Theo dục vọng nóng bỏng tận tình ra vào đâm sâu ở trong cơ thể nàng, nàng cũng không kìm hãm được đong đưa thân thể phối hợp với của tiết tấu hắn. "Ta không chịu nổi......" Nàng vong tình rên rỉ du dương, cảm giác thân thể của mình dường như muốn theo hắn một lần lại một lần đoạt lấy của hắn mà nổ tung, chỉ có thể thở hổn hển nắm chặt lấy cánh tay của hắn, chỉ sợ vừa để tay xuống, sẽ từ bầu trời cao đó rơi xuống trên mặt đất. Vẻ mặt nàng say mê cho thấy nàng đang bị tình dục cuồng đốt, tay của nàng đưa đến sau lưng của hắn, ôm lấy thân thể cường tráng của hắn thật chặt, để cho thân thể mình có thể ưỡn cong hơn, nhiệt tình phối hợp động tác cuồng dã của hắn. Bên trong phòng tràn đầy mùi kích tình, còn có nam nhân thú tính thở dốc dồn dập cùng thanh âm mềm mại rên khẽ của nữ nhân. Không biết trải qua bao nhiêu lần cao triều, nàng cảm thấy thân thể nam nhân trên người mình cứng đờ, chợt tăng nhanh tốc độ, kèm theo một tiếng gầm hùng hậu của dã thú tiếp theo một luồng hơi nóng mạnh mẽ bắn thẳng vào trong cơ thể nàng. Nàng thở hổn hển rúc vào trong ngực của hắn, không nhịn được oán giận, "Chàng thật là xấu, ngay cả ta muốn ngủ ngon một giấc cũng không được." "Đúng vậy! Ta thật xấu, nhưng ta cũng muốn nàng đến muốn điên rồi, mới có thể làm chuyện xấu a!" Hắn không ngừng ở bên tai của nàng thì thầm , bàn tay vẫn càn rỡ khẽ xoa nắn trên bầu ngực sữa của nàng như trước. "Còn muốn sao?" Nàng xấu hổ khẽ hỏi, bởi vì ánh mắt liếc đến thấy dục vọng giữa hai chân hắn lại lần nữa bị kêu thức tỉnh. Lúc trước nàng làm sao lại cho rằng hắn là một nam nhân rất nữ tính cơ chứ? Trừ vẻ xinh đẹp bề ngoài, trong xương hắn hoàn toàn là một đại nam nhân bá đạo. "Dĩ nhiên, nàng để cho ta chờ lâu như vậy, không hảo hảo bồi thường lại làm sao ta thỏa mãn được?" "Không được, chàng nên nhớ ta chỉ thiếu chàng mười lần mà thôi, hay nói đúng hơn, ta cũng sớm đã trả sạch từ lâu rồi nha." Mai Đan Thanh cười giống như một con hồ ly giảo hoạt, "Sợ rằng không đủ." "Tại sao?" "Bởi vì cha nàng đã đem nàng gả cho ta, nàng sau này phải ngủ cùng ta cả đời." "Làm sao có thể?" "Bởi vì ta đề cử ông ấy đến kinh thành làm quan to, cả nhà nàng sau này chẳng những có thể ở trong căn nhà lớn, quan bổng của cha nàng còn nhiều hơn gấp mấy lần so với trước, như vậy nàng cũng không cần cực khổ tằn tiện khổ sở thu vén nữa." "Vậy ta cũng muốn cùng đến kinh thành." "Không còn kịp rồi." "Tại sao?" " Mấy ngày trước cha nàng đã lên đường, hiện tại chắc giờ cũng đã đến nơi rồi?" " Sao bọn họ có thể đi một mình? Ta dầu gì cũng là một phần tử trong nhà a!" Song Hỷ có loại cảm giác bị vứt bỏ. Mai Đan Thanh vội vàng hôn nàng một cái, khẩu khí ôn nhu dụ dỗ, "Nàng đã là thê tử của ta nên sẽ phải chuyên tâm làm thê tử của ta." "Chúng ta vẫn chưa bái đường, cha ta đã đem ta ném cho chàng?" Cha không khỏi cũng quá tùy tiện đi chứ? "Đã bái đường rồi mà!" Mai Đan Thanh cười cười nói. Di? Sao nàng lại aịkhông biết? "Lúc nàng ngủ mê man chúng ta đã bái đường xong rồi." "Chàng dám nhân lúc ta hỗn loạn làm chuyện như vậy!" Hắn cười đến thật là xinh đẹp, thật vui vẻ, thật...... gian trá. "Không như vậy, ta làm sao có thể nhanh chóng đem nàng làm của riêng ta chứ?" "Nào có người như vậy?" "Được rồi, nương tử, để cho chúng ta trở lại động phòng một lần nữa đi!" "Không muốn......" Nàng vẫn còn đang tức giận, hắn lại bá đạo hôn nuốt tất cả kháng nghị của nàng, để cho cả người nàng giống như tảng băng gặp phải ánh mặt trời, hòa tan trong ngực hắn. "Chàng không thể bá đạo như vậy, chàng cũng không hỏi xem ta có nguyện ý hay không?" "Nàng nhất định sẽ nguyện ý." "Ai nói ?" "Ta yêu nàng." Hắn thâm tình chân thành nói, hại nàng đem tất cả những lời vốn định nói ra khỏi miệng đều quên mất không còn một mống. Nàng lẳng lặng nhìn hắn, nghĩ đến lúc ấy hắn nói như chém đinh chặt sắt, nếu như nàng chết, hắn cũng muốn tự sát chết theo nàng, nam tử thâm tình như vậy phải đi đâu tìm? Có nên tin tưởng hắn một lần không? Dù sao người chịu tổn thất nhất định không phải là nàng. Nàng đưa hai tay ra, ngọt ngào vòng trên cổ của hắn, "Đã như vậy, chàng phải hứa với ta, nếu như ta muốn sao trên bầu trời, chàng phải hái xuống cho ta nha!" "Được! Ngay cả ánh trăng ta cũng hái xuống cho nàng." "Ngươi đối với ta thật tốt." "Dĩ nhiên, nàng là nương tử của ta, ta chỉ đối tốt với một mình nàng." "Những người khác thì sao?" "Làm gì có những người khác?" Hắn hoàn toàn cũng không để ở trong mắt. "Hoàng thượng thì sao?" "Không quan trọng." "Đệ đệ ngươi?" "Không quan trọng." "Con của ngươi?" "Không......" Hắn sửng sốt một chút, "Con?" "Đúng vậy! Không cho phép chàng suy nghĩ lung tung huyết thống không thuần khiết gì đó nữa, người nào người làm người ấy chịu, dù xảy ra chuyện gì, chàng không thể trốn tránh trách nhiệm." Tâm tình hắn đột nhiên rất kích động ôm lấy nàng, thật chặt, giống như muốn đem nàng hòa tan vào trong thân thể của hắn. Nàng có thể cảm giác được nội tâm hắn cảm động, bởi vì nàng nghe được tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn, nhanh như thế, "bình bịch, bình bịch". "Song Hỷ, ta rất, rất yêu nàng, ta thật cao hứng hạnh phúc vì có thể gặp được nàng." "Ta cũng vậy." Nàng nhìn hắn hé lộ ra nụ cười hạnh phúc nhất, nụ cười ngọt ngào nhất. Đúng vậy a! Có lẽ nàng được sinh ra trên đời chính là vì gặp nam nhân cần nàng như vậy, cho nên nếu nàng không yêu thương hắn thật tốt, chẳng phải là nàng thật xấu sao? Song Hỷ suy nghĩ trong lòng Cảm giác được mùi vị của hạnh phúc, thì ra là ngọt ngào và thỏa mãn như vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com