Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

mine

những ngày đầu năm ai cũng đều bận rộn, với cương vị giám đốc thì jeon wonwoo lại bận gấp trăm ngàn lần những người bình thường, vì hắn đã dành hết những ngày cuối năm của mình để về quê đón giao thừa cùng gia đình lee seokmin. thế nên ngay khi trở lại thành phố, hắn đã ngay lập tức vùi đầu vào đống tài liệu đã chất chồng ở bàn làm việc mà xử lý.

đến cả thời gian ở bên cạnh lee seokmin cũng bị cắt giảm đi rất nhiều, nhưng cho dù có bận đến mức nào đi chăng nữa thì tối đến wonwoo vẫn đều về nhà cùng em ăn tối. sau đó lại tiếp tục xử lý công việc cho đến khuya, cuối cùng là ôm em vào lòng rồi ngủ thiếp đi với sức lực hoàn toàn bị cạn kiệt.

đối với hành động làm việc như công ty sắp bị phá sản đến nơi của wonwoo thì seokmin giật khóe miệng rồi khinh bỉ ra mặt. cũng đều do hắn cả thôi, là ai nói đã xong hết việc rồi mới tự mình tìm về quê của em? là ai nói muốn cùng gia đình em đón giao thừa?

ngoài mặt là vậy nhưng trong lòng vẫn rất xót xa vì jeon wonwoo đang lao lực quá độ, mặc dù có sự giúp sức của nhân viên tuy nhiên vẫn không giảm được phần nào. lee seokmin cũng muốn cùng hắn làm việc lắm, nhưng tiếc rằng lĩnh vực của bản thân không phải kinh doanh nên công việc của wonwoo em hoàn toàn không nắm được.

vòng tuần hoàn đó cứ lặp đi lặp lại hơn một tháng, trong thời gian đó jeon wonwoo dĩ nhiên không biết lee seokmin không có lịch trình và đang ở nhà hay đi đâu và làm việc gì. hắn vốn tin tưởng vào em nên không cần phải kiểm soát đối phương quá mức, phần khác hắn muốn thỏ nhỏ cảm thấy thoải mái và tự do khi ở bên hắn.

hôm nay lại có một khoảng thời gian nghỉ trưa ít ỏi, jeon wonwoo cảm thấy có chút nhớ lee seokmin nên đành gọi điện thoại xem em có đang ở nhà hay không. chuông đã đổ hơn năm lần mà chẳng có ai bắt máy thì liền biết người kia chắc chắn là đang bận thu âm rồi nên hắn cũng không làm phiền nữa.

ngẫm nghĩ một lúc chợt nhớ ra rằng sắp đến sinh nhật của lee seokmin, jeon wonwoo liền thử tìm hiểu một số món quà hắn đã nghĩ ra trước đó trên mạng xã hội, nếu thấy ổn sẽ trực tiếp đến cửa hàng tự tay chọn về. trang bán hàng thường tham khảo giá hôm nay lại có phiên phát trực tiếp làm hắn có chút bất ngờ nhưng chẳng quan tâm mấy, định bỏ qua thì lại nghe được giọng nói vô cùng quen thuộc phát ra từ loa, nhìn vào thì người đó đã đưa mặt ra khỏi khung hình rồi. jeon wonwoo nghĩ có lẽ người giống người thôi, trên đời này đâu phải mỗi người có một giọng nói của riêng mình chứ.

mặc kệ, jeon wonwoo cứ để đấy rồi đi vào trong pha cho mình một cốc cà phê. đến khi trở ra, vừa ngồi xuống ghế, vị cà phê đã tràn ngập trong vị giác khiến wonwoo cảm thấy thoải mái. nhưng ngay sau đó hắn đã phun hết một nửa trở ngược về lại cốc khi bắt gặp lee seokmin đang ở trong màn hình laptop.

còn tưởng mình vì làm việc quá độ mà hoa mắt, jeon wonwoo dụi mắt lại mấy lần, dí sát mặt vào màn hình và xác nhận người đó thật sự là người yêu hắn - lee seokmin thì thốt không nên lời.

em đang làm cái gì ở đó vậy, khi nào mà từ idol lấn sân sang kinh doanh luôn rồi?

trong đấy lee seokmin liên tục nói về chiếc vòng đang cầm trên tay, đã thế còn tương tác rất nhiều với người bên cạnh cùng với các bình luận trực tiếp. sau đó còn được người bên cạnh mang chiếc vòng đó vào tay giúp nữa.

jeon wonwoo lập tức tối sầm mặt, hắn không kiểm soát lee seokmin không có nghĩa là hắn không ghen. thử nói xem, hiện tại mỗi khi ra ngoài thì đã có rất nhiều người nhận ra em rồi, sau sự kiện này nữa, nếu sản phẩm sử dụng tốt chẳng phải tên tuổi của lee seokmin sẽ lại càng có thêm người biết hay sao?

không phải là jeon wonwoo không muốn sự nghiệp của lee seokmin ngày càng thăng tiến và luôn rất ủng hộ em tiếp cận với những lĩnh vực mới, nhưng không phải là đi phát trực tiếp như vậy chứ?

em có thể về công ty để cùng hắn làm việc mà?

nhìn xem, lại còn liên tục làm ra những hành động thân mật với người lạ mặt bên cạnh nữa, jeon wonwoo càng nhìn càng thêm tức tối, thật muốn xuyên qua màn hình mà kéo lee seokmin về nhà chất vấn một trận.

jeon wonwoo liền lấy điện thoại gọi cho lee seokmin một lần nữa, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào từng biểu cảm cùng cử chỉ của em trên màn hình. chuông vừa reo thì hắn đã thấy em vươn tay ra khỏi khung hình làm gì đó và sau đó là bên tai hắn vang lên thông báo máy bận. lee seokmin tắt điện thoại của hắn, điều đó làm hắn càng thêm bực bội. nhưng không thể vì như thế mà chạy đến nơi đó làm loạn được.

đột nhiên lại nghe được phía bên kia lee seokmin nói nếu mua hàng trên phiên phát trực tiếp này sẽ được một số quyền lợi như miễn phí vận chuyển, và kèm theo đó là một tấm ảnh có chữ ký của em thì jeon wonwoo lại nở một nụ cười bí hiểm. hắn không suy nghĩ nhiều mà ấn đặt một chiếc vòng tay y hệt chiếc lee seokmin đang đeo trên tay rồi quay lại xử lý nốt đống tài liệu kia, nhưng vẫn để laptop mở phiên phát trực tiếp đó.

vị trí không xa lắm nên khi jeon wonwoo xong việc cũng là lúc chiếc vòng được giao đến. chiếc hộp được gói rất cẩn thận khiến hắn hài lòng, và quả thật bên trong có kèm theo ảnh của lee seokmin cùng chữ ký của em ở phía dưới. jeon wonwoo nheo mắt nhìn sâu vào người con trai đang cười tươi trong ảnh, sau đó đặt tất cả lại vào trong hộp rồi đứng lên đi về nhà. những ngày tháng mệt mỏi của hắn có lẽ hôm nay nên được ai kia chăm sóc tận tình rồi.

những ngày jeon wonwoo đang vùi mình trong đống tài liệu ở công ty thì ngược lại lee seokmin đang rất rảnh rỗi, lịch trình thì chưa đến nên ngoại trừ việc ở nhà nấu những món ngon để bồi bổ cho hắn thì em hoàn toàn không có việc gì làm.

trong lúc đang vô cùng chán nản thì nhận được thông báo từ quản lý, hỏi rằng em có muốn thử nhận quảng cáo cho một công ty trang sức hay không. em sẽ được đến trực tiếp cửa hàng trải nghiệm vài ngày, sau đó sẽ phát sóng trực tiếp lên nền tảng mạng xã hội để nêu cảm nhận cũng và quảng bá sản phẩm, nếu hai bên đồng ý sẽ chính thức ký hợp đồng. khi có sản phẩm mới, phía công ty sẽ chủ động gửi đến để em sử dụng và sau đó lại tiếp tục quảng cáo đến người dùng.

trước giờ lee seokmin không nhận đi quảng cáo sản phẩm nhưng không biết sao lần này em lại muốn thử sức, có lẽ là do nó có liên quan đến kinh doanh, lĩnh vực em đang rất mơ hồ chăng?

thế là em đồng ý và ngay ngày hôm sau đã được đưa đến đó để trải nghiệm sản phẩm. những ngày tiếp theo họ muốn đề nghị em cùng lên phiên phát sóng trực tiếp để quảng bá sản phẩm một cách chân thật nhất. tuy đã rất quen với ống kính, nhưng lần này lại rất khác biệt làm lee seokmin có chút lo lắng rằng mình sẽ không hoàn thành được công việc. nhưng mọi việc lại vượt ngoài mong đợi, khi thấy những dòng bình luận tích cực cùng những lời khen dành cho mình cũng như sản phẩm thì em lại càng hăng hái hơn. và trong ngày đầu tiên với sự chuyên nghiệp của lee seokmin thì số lượng trang sức bán ra vượt mức tưởng tượng.

những ngày rảnh rỗi của em cuối cùng cũng bị việc nhận quảng cáo này lấp đầy. em đã chính thức ký hợp đồng với công ty đó và bắt đầu chụp ảnh quảng cáo sản phẩm. tiếp đến là lên sóng trực tiếp với những sản phẩm mới, đưa ra ưu điểm khi mua online cũng như những phần quà kèm theo.

lee seokmin chưa nói vấn đề này với jeon wonwoo vì thừa biết hắn sẽ luôn ủng hộ những việc em làm, huống hồ đây còn là những lĩnh vực mới mà em cần khám phá. nhưng seokmin lại không hề hay biết rằng hắn đã biết được tất cả cũng như theo dõi em trên sóng trực tiếp, và còn mua luôn chiếc vòng em đang quảng cáo với một tâm trạng không mấy là ủng hộ cho lắm.

jeon wonwoo vẫn về nhà với thái độ như thường ngày, đặt túi quà ở phòng khách rồi sau đó cùng lee seokmin vào bếp ăn tối. ăn xong hắn xung phong dọn dẹp, kêu em ra phòng khách có món quà dành cho em ở đó.

lee seokmin đầy thắc mắc trong lòng nhưng cũng đành đi ra, jeon wonwoo đôi lúc cũng vô cơ mua quà tặng em nên cũng không hỏi đến đó là gì. chẳng phải mở ra là sẽ biết sao?

thấy người kia đã rời khỏi, wonwoo dừng dọn dẹp, ở phía xa quan sát phản ứng của em.

trông túi quà đặt trên bàn trông có vẻ quen thuộc thì liền cầm nó lên xem, đôi mắt lee seokmin mở to vì đây không phải là thương hiệu em vừa ký hợp đồng quảng cáo đây sao?

tự nói với mình rằng chắc do trùng hợp thôi, hắn bận như vậy làm sao biết được những ngày qua em đang làm việc gì. nhưng có lẽ lee seokmin xem thường tên ngốc đó quá rồi, chiếc vòng cùng tấm ảnh chụp quảng cáo của mình nằm chễm chệ bên trong ngay khi mở hộp ra thì em biết mình đã bị phát hiện rồi.

còn chưa kịp suy nghĩ ra tình huống để ứng phó và nói sao với jeon wonwoo thì hắn đã từ ở phía sau đi đến làm seokmin giật mình, hắn còn lên tiếng hỏi em: "thế nào? có đẹp không?"

"anh thấy cậu ca sĩ gì đó nêu cảm nhận về nó rất tốt." vừa nói, hắn vừa lấy chiếc vòng từ trong hộp ra, cẩn thận đeo vào cổ tay cho lee seokmin rồi gật đầu đồng ý. "đúng là hợp thật."

"nhìn xem, cậu ấy còn tặng kèm ảnh đây này." wonwoo giơ tấm ảnh đến phẩy phẩy trước mặt seokmin.

thấy chủ mưu vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu rõ mọi chuyện, wonwoo bắt đầu trở nên cáu kỉnh, hít sâu một hơi, hắn gằn giọng nói: "lee! seok! min! có phải em chê tiền anh kiếm được không nuôi nổi em có đúng không?"

"không cần đến anh, căn bản tiền em kiếm được từ việc phát hành album mới cũng đủ cho em sống cả đời rồi." càng nói, jeon wonwoo càng thêm tiến đến áp sát về phía em.

seokmin bị sát khí trên người hắn tỏa ra dọa giật mình, liền nhanh chóng chạy cách xa người kia ra. "không có! em chỉ muốn thử sức với công việc mới thôi."

jeon wonwoo liền chuyển hướng đi ngay khi lee seokmin chạy thoát, chẳng quan tâm đến câu trả lời kia, hắn híp mắt nói tiếp: "thân thiết quá nhỉ? đeo vòng cho nhau luôn cơ đấy."

lúc đầu còn nghĩ jeon wonwoo phản ứng như vậy là vì không muốn mình làm công việc đó nhưng sau khi nghe xong câu nói vừa rồi thì seokmin cũng đã đoán được phần nào của lý do rồi. em liền mỉm cười đáp lại, nụ cười còn pha chút trêu chọc. "chứ anh muốn phải làm sao?"

"em muốn chọc tức anh sao? có biết hậu quả sẽ nhận lấy không?"

dường như lúc này lee seokmin đã cảm nhận rất rõ nguy hiểm đang sắp vồ lấy mình rồi, em chạy đến chân cầu thang, chỉ tay đến wonwoo rồi lớn tiếng cảnh cáo. "jeon wonwoo anh đứng yên đó, anh bước thêm nữa đừng trách em."

chẳng thèm để lọt tai lời cảnh cáo nào, hắn vẫn tiếp tục bước đến. "anh quá dễ dãi, không quản thúc em nên em gặp ai cũng luôn hành động thân thiết như vậy?"

"em kêu anh đứng yên đó!" người nhỏ càng thêm luống cuống mà ôm lấy thành cầu thang, chân thì đã bước về sau lên một bậc.

jeon wonwoo căn bản chẳng hề quan tâm đến lời em nói, hắn lại ra lệnh. "từ nay cấm em đến đó nữa."

"nhưng em đã ký hợp đồng rồi."

hắn bị điên à? không đến chẳng phải đồng nghĩa với vi phạm nội dung đã có trong hợp đồng sao? mà vi phạm là phải bồi thường đấy!

"anh bồi thường." tên điên đó trả lời một cách chắc nịt, lee seokmin là đang xem thường hắn không bồi thường nổi một cái hợp đồng cỏn con đó sao?

"em không chấp nhận. có giỏi thì anh tự đi mà ký, sau đó tự hủy rồi tự mình đi mà bồi thường!"

em vừa hét vừa bỏ chạy lên lầu, nhưng chạy đến đâu không chạy lại chạy vào phòng ngủ, như vậy chẳng khác nào nộp mạng mình cho quỷ chứ?

đến khi hối hận, quay đầu lại thì cửa phòng đã được wonwoo nhẹ nhàng đóng lại sau lưng rồi, hắn đứng khoanh tay dựa vào cửa quan sát hành động tiếp theo của bé thỏ nhà hắn.

"sao không chạy nữa?" hắn vừa đi đến, vừa mỉm cười, trái lại nụ cười đó khiến em lạnh người, lưng đã thấm đẫm mồ hôi.

"bây giờ không chạy thì lát nữa không còn cơ hội đâu."

nhưng lee seokmin làm gì còn một cơ hội nào như jeon wonwoo nói chứ, từ lúc hắn dứt lời thì em cũng bị vác lên vai mang đi về phía giường rồi, chỉ biết ở phía sau la hét, cố gắng đấm túi bụi vào hắn để trả thù trong lúc bản thân còn có thể phản kháng thôi.

khắp nơi trên người của lee seokmin, nơi nào cũng đầy rẫy dấu ấn cho jeon wonwoo để lại. toàn thân đau nhức, nơi nào đấy bị hắn liên tục ra vào đến mức sưng tấy. em nằm trên giường thở dốc, dùng chút sức lực cuối cùng bám víu lấy thành giường mà cố gắng di chuyển nhằm thoát khỏi cự vật nóng rực vẫn còn đang chôn sâu trong cơ thể.

thật ra jeon wonwoo đã muốn tha cho người dưới thân một đường sống nhưng lee seokmin không chịu yên phận nằm yên mà lại cử động, phía dưới vô thức siết lấy khiến hắn rùng mình một phen. khi thấy em sắp thành công, hắn lại tà ác nắm lấy eo em kéo xuống, cự vật đương nhiên đã chạm đến điểm sâu nhất. hắn gầm gừ một tiếng thỏa mãn.

em giật thót người lên khỏi giường, miệng khẽ phát ra âm thanh nức nở. "a... hức..."

"chạy đi đâu?" hơi thở trầm đục, nhuốm đầy dục vọng của wonwoo vang lên bên tai khiến em run rẩy. "lee seokmin, nói xem, em còn dám tiếp xúc thân mật với người lạ nữa hay không?"

ôm chặt lấy cổ hắn mà thở dốc, đầu thì lắc qua lại liên tục, em khó khăn lên tiếng đáp lại. "khô... hức... không dám... không... ah... dám nữa... hức...a..."

"ngoan. phần thưởng dành cho em."

cúi xuống hôn lấy đôi môi đã sưng tấy của lee seokmin, jeon wonwoo mặc sức mà làm loạn, phía dưới chưa bao giờ chậm lại một nhịp nào khiến người dưới thân khóc nấc lên mỗi lúc một lớn.

"ưm... hỏng mất... a... a... kh..."

"ah... ch... lại..."

"nó... ha... nóng... quá... hức..."

"jeon wonwoo tên khốn nhà anh!!!... a.. a... đừng nữa..."

the end.
(đúng là chỉ có trong giờ hành chính thì mới nảy ra plot nhanh thôi =))))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com