Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

˚⋆𐙚。Chương 30𖦹.ᡣ𐭩˚

Mọi thứ bắt đầu trượt khỏi quỹ đạo vào buổi sáng hôm đó, khi James tỉnh dậy và phát hiện Martin không còn ở trong phòng.

Không phải kiểu biến mất vội vã. Áo khoác vẫn treo gọn, giày vẫn đặt ngay ngắn cạnh cửa. Chỉ là Martin không ở đó, như thể anh chưa từng ngủ lại đêm qua. Trên bàn có một cốc cà phê nguội, đá tan hết, và một mảnh giấy gấp làm đôi.

"Anh đi gặp người đó.
Không phải để cầu xin.
Là để kết thúc.
Đừng theo anh. Lần này, để anh đi trước. Nhé?"

James đọc xong, tay siết chặt đến mức giấy nhăn nhúm. Ngực cậu đau nhói, không phải vì lo, mà vì một cảm giác quen thuộc đến ghê tởm: bị bỏ lại phía sau "vì lợi ích của mình".

Cậu cười khẽ. Lần này thì không.

Martin gặp người đàn ông đó trong một tòa nhà cũ của viện, khu hành chính đã bị bỏ hoang từ lâu. Không camera. Không bảo vệ. Một nơi lý tưởng để những bí mật chết đi.

Người đàn ông đứng quay lưng ra cửa sổ. Ánh sáng xám đổ dài xuống sàn, cắt đôi thân hình ông ta.

"Cậu đến thật," ông ta nói. "Tôi cứ nghĩ cậu sẽ chạy."

"Tôi từng chạy rồi," Martin đáp. "Lần này thì không."

Người đàn ông quay lại. Gương mặt quen thuộc, già hơn trong ký ức, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như ngày đầu Martin bước chân vào hệ thống. Chính ông ta là người đã vỗ vai anh, nói rằng anh có tương lai, rằng James Zhao là một ca "quan trọng".

"Cậu yêu cậu ta," ông ta nói thẳng. "Đó là điểm yếu."

"Không," Martin đáp. "Đó là thứ duy nhất tôi không còn muốn giấu."

Người đàn ông cười nhạt. "Cậu nghĩ cậu cứu được cậu ta à? James chỉ là bằng chứng sống. Càng sống lâu, càng nguy hiểm."

"Ông sợ," Martin nói. "Không phải James. Là việc cậu ấy nhớ lại toàn bộ."

Nụ cười trên mặt người đàn ông biến mất. "Cậu quên rồi sao? Cậu cũng ở trong đống đó. Hồ sơ của cậu, giấy phép của cậu, mọi thứ tôi đều nắm trong tay."

Martin tiến lên một bước. "Và tôi đã chuẩn bị để mất tất cả."

Ngay khoảnh khắc đó, cửa phòng bật mở.

James đứng ở ngưỡng cửa.

Không thở dốc. Không hoảng loạn. Cậu đứng thẳng, ánh mắt lạnh và sáng đến mức cả hai người đàn ông đều khựng lại.

"Chào," James nói. "Cháu đến hơi trễ."

Martin quay phắt lại. "Anh đã bảo em—"

"Đừng," James cắt ngang. "Anh không được quyết định thay em nữa."

Người đàn ông nhìn James, ánh mắt dán chặt như nhìn một con dao vừa được rút khỏi vỏ. "Cậu lớn thật rồi."

"Nhờ ông," James đáp. "Nhờ tất cả những gì ông không cho tôi nhớ."

Cậu bước vào, đóng cửa sau lưng. Không còn đường lùi.

"Ông muốn tôi im lặng," James nói. "Nhưng ông quên mất một chuyện. Tôi là con của họ."

Người đàn ông thở ra một hơi chậm. "Nếu cậu công bố sự thật, cậu nghĩ mình sống được bao lâu?"

James quay sang Martin. "Anh sợ không?"

Martin nhìn cậu. Rồi lắc đầu. "Anh chỉ sợ em đi một mình."

James gật đầu. Rồi quay lại đối diện người đàn ông.

"Vậy thì chúng ta cùng chết," James nói. "Nhưng trước đó, tôi sẽ kéo ông xuống cùng."

Không ai la hét. Không ai lao vào nhau. Chỉ có một khoảnh khắc rất ngắn, nơi tất cả đều hiểu rằng ranh giới đã bị vượt qua.

Hai giờ sau, hệ thống nội bộ y khoa nổ tung.

Hồ sơ bị khóa suốt hơn một năm được mở. Bản ghi âm. Biên bản chỉnh sửa ký ức. Chữ ký của người đàn ông kia nằm khắp nơi. Và ở đó, không thiếu tên Martin Park, xuất hiện như một bác sĩ trẻ từng "đồng thuận chuyên môn".

Martin ngồi trước màn hình, nhìn từng dòng chữ như nhìn một bản cáo trạng dành riêng cho mình.

"Anh có thể xóa," James nói phía sau. "Vẫn kịp."

Martin lắc đầu. "Không."

Anh gửi toàn bộ dữ liệu đi. Không chỉnh sửa. Không bào chữa.

Khoảnh khắc đó, danh tính bác sĩ của Martin Edwards Park chính thức chết.

Điện thoại đổ chuông không ngừng. Viện gọi. Hội đồng gọi. Luật sư gọi. Martin mặc kệ hết.

James nhìn anh. "Anh vừa tự tay phá hoại bản thân mình."

Martin quay lại, cười rất mệt. "Anh đã dùng danh tính đó để giữ em trong chiếc lồng kinh khủng đó. Đến lúc trả lại rồi."

James bước tới, lần này là cậu chủ động ôm lấy anh. Không chặt. Không run. Chỉ đủ để hai người tựa vào nhau.

"Em sẽ không xin anh ở lại," James nói. "Nếu anh hối hận—"

"Anh không hối hận," Martin đáp ngay. "Anh chỉ tiếc là đã không phá nó sớm hơn."

Tin tức lan ra nhanh hơn họ tưởng.

Người đàn ông kia bị tạm giữ. Weston biến mất trong vòng hai mươi bốn giờ, để lại một mạng lưới đang sụp dần. Nhưng cái giá phải trả đến ngay sau đó.

James bị triệu tập. Bị theo dõi. Bị đe dọa kín.

Và Martin bị tước giấy phép hành nghề.

Đêm hôm đó, James ngồi trên sàn, lưng dựa tường, tay run nhẹ. "Nếu không có anh... em đã không sống được đến hôm nay."

Martin ngồi cạnh. "Nếu không có em... anh đã không dám làm như vậy."

James quay sang nhìn anh. "Chúng ta còn gì không?"

Martin im lặng một lúc. Rồi nói: "Còn nhau. Nhưng không an toàn. Không yên ổn. Không đẹp."

James cười khẽ. "Em chưa từng muốn nó đẹp."

Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn. Không ai biết trong một căn phòng nhỏ, hai người vừa kéo sập một phần hệ thống và tự tay đốt luôn đường quay về của chính mình.

Vết nứt giữa họ không biến mất.

Nó ở đó, rõ ràng, đau đớn.

Nhưng lần này, không còn là vết nứt của dối trá.

Mà là vết nứt của sự thật — thứ nếu còn sống sót được, thì sẽ là thứ duy nhất thuộc về họ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com