Chương 41
Nhật Lệ nằm trên giường ngủ mê mang gần cả ngày vẫn chưa tỉnh, buổi sáng khi đốc tờ tới cô cũng chỉ mơ màng thức một chút lại ngủ thiếp đi. Bởi vì chiều hôm qua về không chịu ăn uống lại còn thức trắng một đêm, sáng ra tinh thần không ổn định, thân thể suy yếu nên mới trở thành như vầy.
"Nhật Anh, con theo mấy má ra đây nói chuyện một chút." Bà cả gọi Nhật Anh theo ra ngoài khi tất cả mọi người đang trong phòng Nhật Lệ.
"Em có mệt thì về phòng nghỉ nha, có gì sai bé Mẫn vô chăm Nhật Lệ là được rồi." Nhật Anh quay sang dặn dò Thảo Trang, đợi nàng nhu mì gật đầu rồi mới quay lưng đi theo bà cả.
Màng cửa buồng vừa vén lên Nhật Anh đã thấy bà cả, bà ba với bà tư ngồi đó đợi sẵn, sắc mặt ba người đều có vẻ trầm trọng lắm. Đợi Nhật Anh ngồi xuống bàn bà cả liền lên tiếng.
"Con Lệ với cô Đình có chuyện gì hả con?"
"Sao...sao má lại hỏi vậy?"
Nhật Anh nghe hỏi bỗng có chút lo sợ. Cô sợ người lớn biết rồi ra sức cấm cản, nhưng nếu giấu đi thì cũng không được.
"Sáng nay cô Đình vừa đi thì con Lệ liền xảy ra cái cớ sự này. Sấp nhỏ tụi bây có chuyện gì giấu người lớn phải không?"
Bà cả nghiêm giọng hỏi Nhật Anh. Sáng nay nghe nghe gia nhân báo lại là Uyển Đình đi rồi, mà bọn họ còn trông thấy Nhật Lệ vì người ta khóc lóc đến ngất xỉu, bạn bè bình thường nào có ai khóc đến như vậy.
"Thật ra....Nhật Lệ với cô Đình thương nhau má à. Là thứ tình cảm trai gái chứ chẳng phải bạn bè." Nhật Anh đắn đo một hồi mới nói ra, thôi thì để cô giúp hai người họ giải bày chuyện này với người lớn.
"Con nói cái gì? Giữa đàn bà con gái với nhau sao có thứ tình cảm đó được?" Bà cả nhíu mày gặng hỏi, vẻ mặt hơi tức giận, giọng nói cũng có chút lớn hơn.
"Kìa chị, từ từ để con nó nói." Bà tư ngồi bên cạnh thấy bà cả sắp nổi nóng liền hạ giọng can ngăn.
"Con biết chuyện này đối với ba má là sai trái, nhưng mà con xin mọi người thương tình mà mở lòng mà chấp nhận. Hai người họ là thật lòng thương nhau. Mọi người cũng thấy rồi đó, Uyển Đình trở về Sài Thành đi ngoại bang làm Nhật Lệ nó khóc đến ngất xỉu. Nếu như không thương nhau thì tại sao phải như vậy?"
"Loại tình cảm này làm sao có thể chấp nhận. Con là anh nó, con không biết khuyên răn nó mà còn cổ xuý cho nó làm ra cái chuyện đáng xấu hổ vậy hả." Bà cả nghe xong lại càng nóng giận hơn, chuyện hoang đường thế này làm sao bà có thể chấp nhận được.
Lời bà cả vừa nói ra khiến cả bà ba cùng Nhật Anh chột dạ. Hơn ai hết, bà ba là người hiểu rõ nhất, con bà chính là một đứa con gái, giữa Nhật Anh và Thảo Trang cũng là thứ tình cảm kia, làm sao Nhật Anh có thể ngăn cản được.
"Nhưng mà má à...."
"Đừng nói nữa. Má sẽ không bao giờ chấp nhận loại chuyện này." Bà cả nhất thời chẳng chấp nhận được mấy điều mình vừa nghe. Bà tức giận ngắt lời Nhật Anh rồi bỏ vào nhà trong.
"Chuyện con nói khi nảy là thật hả Nhật Anh?" Bà ba thấy bà cả đi khuất bóng rồi mới dám lên tiếng hỏi.
"Là thật đó má. Uyển Đình thương Nhật Lệ nhà mình lâu rồi, nhưng bây giờ gia đình kêu về nhà đi du học." Nhật Anh có chút não nề trả lời. Thái độ của bà cả như vậy làm cô cảm thấy lo thay cho hai người kia.
"Cái chuyện này nói ra ngoài cũng khó lòng mà chấp nhận được. Chỉ tội nghiệp hai đứa nhỏ." Bà ba nghe xong mới thương cảm nói, con bà cũng từng vật vã đau khổ vì chuyện tình cảm nên bà hiểu Nhật Lệ với Uyển Đình đau khổ thế nào.
"Mà con nói cô Đình đi du học sao? Đi bao lâu mới về lận?" Bà tư có chút tò mò lại hỏi.
"Con nghĩ chắc tầm vài năm."
"Vậy đợi cô Đình về cái đã. Tới khi đó chắc má cả con cũng nguôi ngoai rồi. Chỉ sợ Nhật Lệ nhà mình lỡ tuổi xuân thì. Giờ mà gả nó cho ai nó cũng đâu có thương nổi người ta."
Bà tư tặc lưỡi lắc đầu, chuyện này thật khó chấp nhận nhưng đã lỡ thương rồi chẳng lẽ nhẫn tâm mà cấm cản. Chính bà cũng từng bị ép gả cho cha Nhật Anh, bà hiểu cảm giác sống với một người không thương nó đau khổ thế nào.
Không khí giữa ba người lại chìm vào im lăng. Cả ba đều nghĩ phải chờ đợi Uyển Đình đi du học về, nhưng họ lại không hề hay biết rằng chỉ cần Nhật Lệ đồng ý Uyển Đình sẽ khước từ chuyện đi du học.
Trời sập tối Nhật Anh mới đến thăm Nhật Lệ. Cánh cửa phòng vừa mở ra cô liền thấy Thảo Trang vẫn còn ngồi bên giường, mà người trên giường bây giờ cũng đã tỉnh rồi. Nhật Anh liếc nhìn trên bàn, tô cháo thịt vẫn còn nguyên đó, thuốc than cũng chưa đụng, cô nhìn về phía Thảo Trang cũng chỉ thấy nàng thở dài lắc đầu. Nhật Anh lặng lẽ nhìn Nhật Lệ, mặt mày tái nhợt, đôi môi khô khốc, hai mắt vô hồn nhìn trên trần nhà, lòng bàn tay vẫn còn nắm chặt một cái kẹp.
"Em thấy sao rồi Nhật Lệ? Sao không chịu ăn cháo đi rồi uống thuốc?" Nhật Anh đi tới bên giường lo lắng hỏi thăm.
"Anh ba....anh ba...." Nhật Lệ vừa nghe thấy giọng Nhật Anh liền bật dậy, mặc kệ bản thân không đủ sức vẫn cố bấu víu vào tay Nhật Anh.
"Anh ba, đưa em đi gặp Uyển Đình đi. Đưa em đi gặp Uyển Đình một lần thôi mà." Nhật Lệ nghẹn giọng nài nỉ Nhật Anh, cô mặc kệ bản thân đang yếu ớt, cô bây giờ chỉ muốn gặp Uyển Đình, cô muốn nói cho Uyển Đình biết rằng cô thương Uyển Đình.
"Nhưng em bây giờ đang rất yếu. Đi đường xa e là không tiện đâu."
"Em không sao cả, em đi được hết. Anh cho em gặp Uyển Đình đi, em xin anh...cho em gặp Uyển Đình đi mà."
Nhật Anh nhíu mày nhìn người con gái tiều tuỵ vừa khóc lóc vừa van xin trước mặt, cô thật sự không biết có nên đưa Nhật Lệ đi hay không. Đường lên Sài Thành đâu phải gần, hơn nữa ngày trời đi không ngừng nghỉ mới tới, mà sức khoẻ Nhật Lệ lại không ổn định. Đang phân vân không biết làm sao cho phải đột nhiên Nhật Anh cảm thấy tay áo mình bị kéo nhẹ vài cái.
"Mình!" Thảo Trang nhẹ giọng gọi một tiếng, ánh mắt tha thiết nhìn Nhật Anh.
Nhật Anh nhìn Thảo Trang hồi lâu đành bất lực gật đầu đồng ý với Nhật Lệ.
"Được rồi, sáng Mai anh đưa em đi. Bây giờ trời tối rồi, đi đường xa nguy hiểm lắm. Trước mắt là em ăn cháo rồi uống thuốc vào, nếu sáng mai không khoẻ thì anh sẽ không đưa đi đâu."
Nhật Lệ nghe xong liền ngoan ngoãn để Thảo Trang đút cháo cho mình, trong lòng nôn nóng muốn được gặp ai kia, nhưng không hiểu vì sao có chút bồn chồn.
Trời còn chưa kịp sáng Nhật Lệ đã chuẩn bị xong xuôi, tuy vẫn chưa khoẻ hẳn nhưng vì sợ Uyển Đình đi mất nên cô mới thức thật sớm thế này.
Chiếc xe hơi chạy thật nhanh trên con đường lớn gần nữa ngày, vì đường xá xa xôi mà Nhật Lệ trông mệt mỏi hơn. Đến hơn giữa trưa xe mới vào được Sài Thành, qua thêm mấy con hẻm lớn mới chạy tới được biệt phủ của Lâm gia. Xe dừng lại trước biệt phủ rộng lớn, Nhật Anh cùng Nhật Lệ vội vã xuống xe, cánh cổng sắt im lìm khép chặt, qua khe cửa Nhật Anh chẳng nhìn thấy mấy chiếc xe hơi đậu trong sân đâu cả. Cô có chút hoảng vội đập cửa rồi gọi vọng vào trong.
"Uyển Đình...Uyển Đình ơi, cô có nhà không Uyển Đình ơi."
Gia nhân bên trong biệt phủ nghe có người gọi tên cô út nhà mình liền lật đật chạy ra cổng.
"Cậu với cô tìm ai?"
"Cho tui hỏi có Uyển Đình ở nhà không?"
"Dạ cô út đã cùng ông bà với cậu hai ra bến cảng rồi." Gia nhân thấy hai người trước mặt ăn bận sang trọng lại còn đi xe hơi nên vội cung kính đáp lời.
"Cái gì? Không phải một hai hôm nữa mới đi sao?"
"Dạ nghe nói người bà con của ông bà có việc đột xuất nên phải về sớm, sẵn tiện đưa cô út theo luôn."
"Anh ba, làm sao bây giờ?"
"Lên xe anh đưa ra bến cảng"
Nhật Anh vội vàng kéo tay Nhật Lệ lên xe, cô thúc giục tài xế chạy thật nhanh ra bến cảng, may mà cô cùng tài xế đã vài lần theo Uyển Đình ra đó lấy hàng chứ không bây giờ phải tốn thời gian tìm đường.
Xe chạy gần cả tiếng mới ra được cảng, cả Nhật Anh cùng Nhật Lệ đều thấp thỏm lo sợ, sợ rằng không để Nhật Lệ giải thích Uyển Đình sẽ cho rằng người ta không thương mà từ bỏ, sợ rằng thời gian cùng khoảng cách sẽ chôn vùi đi một đoạn tình cảm đẹp đẽ.
Xe dừng lại bên lề đường, bến cảng bây giờ tấp nập người, Nhật Anh dẫn Nhật Lệ chạy tìm kiếm khắp nơi, biết bao nhiêu con người ở chốn này, việc Nhật Anh làm bây giờ chẳng khác nào mò kim đáy biển. Đến lúc tưởng chừng như tuyệt vọng Nhật Anh bỗng thấy một nhóm người, trong đó có cả một người đàn ông mà cô rất thân thiết.
Kéo tay Nhật Lệ đi thật nhanh về phía nhóm người kia, Nhật Anh qua loa cuối đầu chào cha mẹ Uyển Đình rồi gấp gáp hỏi.
"Bảo Minh...Uyển Đình đâu rồi?"
Người được hỏi kia chính là Lâm Bảo Minh, anh trai của Uyển Đình. Mỗi khi lên Sài Thành, ngoài việc giao thương buôn bán Nhật Anh cũng thường hay đến thăm hỏi gia đình Uyển Đình, nhờ vậy mà mối quan hệ của Nhật Anh với gia đình Uyển Đình rất thân thiết.
"Nó...đã lên tàu đi rồi." Bảo Minh vừa đáp lời vừa chỉ tay về phía con tàu đã rời cảng xa xa.
Nhật Lệ nghe xong như bị ai rút cạn cả sức sống, cả người đứng không vững nữa mà ngã vào người Nhật Anh, nước mắt cũng không kiềm chế được mà rơi xuống, cô lẩm bẩm gọi tên Uyển Đình mà tâm can như bị ai xé nát từng mảnh. Uyển Đình bỏ cô đi thật rồi, cô còn chưa kịp nói thương Uyển Đình kia mà, giờ thì không thể gặp lại nữa rồi. Một lần nữa cô bở lỡ Uyển Đình, cô làm người ta tổn thương, cô để người ta ra đi với những đau khổ trong lòng. Cô biết là cô hèn nhát, cô biết bản thân mình đã sai, nhưng sao ông trời lại tàn nhẫn với cô như vậy, ngay cả gặp mặt một lần cũng không được. Phải chi hôm đó cô chấp nhận có lẽ đã không đau khổ thế này. Đột nhiên Nhật Lệ vùng dậy, cô lấy hết sức lực của bản thân mà chạy đến lan can của bến cảng, nước mắt rơi lả chã, cô hét thật to.
"Lâm Uyển Đình...tui thương cô, tui đợi cô."
Mặc cho ở đây có bao nhiêu người, mặc cho ánh mắt dè bỉu đang nhìn về phía mình, cũng mặc luôn những lời cười cợt bên tai. Nhật Lệ bây giờ chỉ muốn hét thật lớn, tựa như muốn lời nói này vọng đến con tàu phía xa xa kia, để cho người thương của cô nghe thấy. Liệu sau bao năm xa cách, người đó...có còn thương cô không?
Nhật Anh đứng phía sau Nhật Lệ, đau lòng nhìn đứa em gái của mình vừa khóc vừa hét to. Cô cũng không có ý định cản Nhật Lệ lại, cô biết bây giờ chỉ có làm vậy Nhật Lệ mới đỡ đau lòng hơn. Tâm trạng cô chùng xuống, tiếc thay cho một mối duyên tình, lời thương chưa kịp nói đã vội chia xa.
Trên vai bỗng bị vỗ vài cái, Nhật Anh quay đầu nhìn lại, hoá ra Bảo Minh đã đứng bên cạnh cô từ bao giờ.
"Chuyện này là sao đây? Cô gái kia là ai?" Bảo Minh hoài nghi hỏi Nhật Anh. Câu nói của cô gái kia làm Bảo Minh nghi ngờ mối quan hệ của cô ấy với em gái mình.
"Đó là em gái tui, tên là Nhật Lệ. Uyển Đình với em gái tui...." Tuy là bạn bè bằng tuổi với nhau, nhưng Nhật Anh cũng có chút ngại nói chuyện này với Bảo Minh. Cô biết Bảo Minh cưng chiều em gái, nhưng trong chuyện này e rằng Bảo Minh cũng sẽ không chấp nhận.
"Uyển Đình ở dưới đó lại gây ra hoạ rồi đúng không?"
Giọng nói nghiêm nghị vang lên sau lưng hai người, ông hội đồng Lâm mặc áo dài đen, đầu đội khăn đóng, ông chậm rãi chống gậy batoong bước tới. Thật ra ông cũng không quá già, chỉ mới ngoài năm mươi, ông dùng cây gậy này chỉ để thể hiện thêm sự quyền uy. Bên cạnh ông còn có mẹ của Uyển Đình cùng với vợ của Bảo Minh.
"Không có đâu bác, chỉ là ...." Nhật Anh nhìn người đàn ông nghiêm nghị trước mặt, cô ngập ngừng chẳng dám nói ra.
"Chỉ là nó dụ dỗ con gái nhà người ta thôi phải không?"
"Bác...bác biết chuyện này sao?" Nhật Anh có chút bất ngờ hỏi lại.
"Tui còn lạ gì cái tính của nó nữa. Chuyện đáng xấu hổ gì mà nó không dám làm ra. Cưng nó riết thành ra hư thân."
Cha của Uyển Đình hắng giọng trách móc, tuy nói vậy nhưng Nhật Anh nhận thấy trong lời nói của ông không có sự tức giận.
Nhật Anh thấy người nhà Uyển Đình không phản ứng quá gây gắt liền kể rõ đầu đuôi cho họ nghe. Xem như cô giúp Uyển Đình và Nhật Lệ nói với gia đình trước, đợi khi Uyển Đình về cũng sẽ bớt khó khăn hơn.
"Hèn gì Uyển Đình nó về nhà mà cái mặt như cái bánh bao chiều. Nhìn thôi là ăn cơm không vô rồi." Mẹ của Uyển Đình im lặng nảy giờ mới lên tiếng. Tính hay trêu ghẹo của Uyển Đình một phần cũng được truyền thừa từ bà.
"Thôi thì đợi nó đi ngoại bang năm năm rồi về. Tui sẽ gả Uyển Đình cho cậu, đổi lại em gái cậu sẽ gả cho Bảo Minh. Nhưng nếu năm năm sau mà tụi nó không thương nhau nữa thì chả có cưới xin gì hết."
"Cảm ơn bác đã chấp nhận." Nhật Anh ngầm hiểu được ý ông hội đồng Lâm liền cuối đầu cảm ơn.
Ông hội đồng Lâm nghiêm nghị vỗ vỗ vai Nhật Anh, con gái ông trái tính trái nết ông đều biết cả. Cái lần Uyển Đình vun mấy chục nghìn Đông Dương để mua một cô ca kỹ là ông đã sinh nghi rồi, ai mà ngờ bây giờ lại thương con gái nhà người ta thật. Coi như mất mặt với dòng họ một chút, để con gái cưng sống dưới cái danh vợ lẽ của người ta, dù có cười cợt thì vài ngày vài tháng là người ta sẽ quên ngay thôi. Ông có tiền, có quyền, ai dám nhạo bán con ông lâu dài. Dù sao cũng chỉ có cách này mới vẹn toàn giữa tình cảm và danh dự dòng họ.
Nhật Anh thở hắt ra, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút, xem như đã qua được ải của gia đình Uyển Đình, nhưng trong lòng vẫn còn lo lắng. Nếu như Uyển Đình trở về mà không còn tình cảm nữa, chuyện cưới xin này xem như dẹp bỏ.
Con tàu lớn rẻ nước chạy băng băng, Uyển Đình đứng ở boong tàu đưa mắt nhìn lại bến cảng ngày càng xa dần. Trong lòng nặng trĩu, Uyển Đình lấy cái kẹp tóc từ trong túi ra, dưới ánh nắng chói chang, cái kẹp tóc cũ lại đẹp đẽ lạ thường. Nơi trái tim bỗng nhiên đau nhói, Uyển Đình khẽ cười tự giễu bản thân. Mỗi lần cô nhìn đến cái kẹp này trong đầu sẽ tự nhớ đến người kia, mà mỗi lần như vậy cô đều cảm thấy đau đớn, nhưng cô lại không thể quên, cũng không thể ngăn cản bản thân nhớ về người ta. Cô muốn để cái kẹp này vào túi áo, cô sẽ mang đi khắp nơi, cùng cô đến vùng đất mới, cùng cô trải qua những ngày dài, tựa như Nhật Lệ đang đi cùng cô vậy. Trong nổi đau vô tận, cái ý nghĩ kia chính là thứ hạnh phúc duy nhất mà cô có thể tưởng tượng ra.
Uyển Đình thôi không nhìn cái kẹp nữa, cô cất thật kỹ nó vào trong túi áo, lại lần nữa đưa đôi mắt u buồn nhìn về đất An Nam. Liệu sau năm năm nữa người ấy có còn nhớ đến cô? Liệu sau ngần ấy thời gian cả hai có còn gặp lại nhau?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com