5. Chậm
📌 text và ngôn ngữ kí hiệu trong [...], lời trực tiếp trong "..."
————————————————
Người nằm trên ghế không có ý định buông tay. Bang Chan dùng cả hai tay nắm lấy cổ tay Changbin, mái đầu cố ý ngẩng lên dụi dụi vào mu bàn tay ai kia. Seo Changbin thở dài giật tay ra đi thẳng đến cửa. Chỉ là không ngờ người trên ghế thuận theo đà vung tay lại đang rướn người về phía trước. Kết quả kêu lên một tiếng ngã nhào xuống đất.
Changbin quay đầu lại thì đã thấy Bang Chang nằm úp mặt xuống nền gạch không ngẩng dậy, vội vàng chạy đến đỡ người kia lên. Uống say đến nỗi ngã khỏi ghế định nằm nguyên đấy luôn hay sao.
"Anh không kêu đau là em đi luôn đấy hả?"
"Jisung nhờ đưa anh trai nó về nhà hộ. Thôi thì đưa về rồi tôi có trách nhiệm."
Ánh mắt lạnh lẽo quét qua cục u trên trán Bang Chan. Da trắng như vậy, cứ để cục sưng đỏ này sang đến sáng mai sẽ thật ngứa mắt. Changbin tự nhiên đi vào phòng tắm lấy khăn lạnh đem đến chườm cho người đang vật vờ trên ghế, cũng thấy ngạc nhiên vì mình vẫn nhớ rõ nơi để đồ đạc ở đâu nhưng có lẽ vì chính nơi này chưa từng thay đổi quá nhiều.
Bàn tay đưa khăn lên thấm nhẹ, tỉ mỉ ghi nhớ lại đường nét quen thuộc của gương mặt ấy. Seo Changbin thầm nhủ lẽ ra không nên mạnh tay vậy để rồi giờ phải chịu trách nhiệm ngồi lại đây với người đàn ông này. Bang Chan say đến quên cả trời trăng, hé mắt nhìn khuôn mặt cau có của anh chàng rapper mà cười thầm. Anh vẫn còn cơ hội.
Thực ra bọn họ chưa từng nói lời chia tay, chỉ là cứ thế mà dần xa nhau. lúc Bang Chan nhận ra thì khoảng cách đã như cái dây chun kéo giãn, níu là đứt.
...
Gió lùa qua từng lọn tóc mềm, Jisung ngồi trên thảm cỏ đưa mắt nhìn về mặt sông lấp lánh. Mùi rượu cũng bay bớt đi phần nào nhưng vị đắng dịu vẫn vương lại nơi cuống họng. Bàn tay cào rối mái tóc vàng bị gió thổi loạn nãy giờ. Jisung cúi đầu nhìn bàn tay mình rồi xoa xoa vết đỏ ở khớp tay. Đáng lắm, một đấm vẫn còn nhẹ chưa kể tay cậu cũng nhức theo.
Đó là nụ hôn đầu của cậu. Đương nhiên Jisung chưa từng có một mối tình chân chính chứ đừng nói là nụ hôn đầu đời, cho đến đêm nay. Môi hơi mím lại, Jisung lắc lắc mái đầu vàng khi nghĩ về nụ hôn ban nãy. Đôi môi người kia ma sát lên cánh môi cậu dịu dàng. Rồi dần dần mạnh mẽ cạy mở, dễ dàng tiến vào khoang miệng ấm nóng. Mùi rượu đưa đẩy qua đầu lưỡi, từng di chuyển gọn gàng, chủ động như muốn bắt chặn đường lui của đối phương. Như một thói quen... trong đầu cậu nảy lên cái suy nghĩ khiến cậu chán ghét. Minho hôn thành thục như thói quen. Nụ hôn đầu cũng ngọt ngào đấy nhưng cậu nhận ra đôi môi ấy không phải dành riêng cho cậu. Đôi môi đã lướt qua vị son môi liệu chỉ có một người? Còn cậu chỉ như đứa nhóc bị chơi đùa bởi men rượu của một gã trai đa tình.
Có lẽ với Minho đó chỉ là một nụ hôn thôi. Lời xin lỗi vào sáng mai hoặc đêm nay thì mọi chuyện sẽ trôi vào dĩ vãng và cả cậu cũng sẽ cho qua sự việc này. Nhưng cảnh tượng đêm trong phòng tập, cô gái ấy khiến Jisung không thể thông suốt. Có chút nghẹn lại ở cuống họng, nhịp tim dồn lên, một điều gì đó hụt hẫng, cậu chưa từng có cảm giác như vậy từ 5 năm về trước. Đó là lần nghe Seo Changbin nói chỉ coi cậu là em trai nhưng lần này Jisung còn chưa có được một câu chuyện rõ ràng với đối phương.
Lẽ nào đấy là rung động, không phải vì nụ hôn mà qua từng lần gặp gỡ. Idol Lee đúng là có khí chất hút người nhưng Jisung lại chẳng hề bị hấp dẫn bởi sự hào nhoáng ấy. Cách Minho cười ngượng khi đưa lại quyển sổ ghi chép cho cậu, mấy vẻ mặt cau mày khi suy nghĩ về lời bài hát. Cả vẻ nghiêm túc trong phòng thu đến nụ cười rạng rỡ vẫy tay về phía cậu.
Jisung đều nhớ hết.
Chính vì nhớ quá rõ nên cậu sợ, vô tình tự ngăn cấm quy luật của cảm xúc rồi tìm cách trốn tránh nhịp đập của trái tim. Cậu biết bản thân và Minho không cùng chung một thế giới, càng tiến đến gần cậu sợ cái hố sâu ngăn cách giữa cả hai sẽ nuốt trọn cậu. Thà rằng khi hoa chưa kịp nở thì cứ giấu nó đi... cho đến nụ hôn đêm nay. Nụ hôn khiến cậu lại chật vật trong thứ tình cảm tự mình vùi đi, nay không thể tiếp tục cất giấu. Để rồi phải lần nữa đem ra sắp xếp lại cho ngay ngắn nhưng không đủ dũng cảm để tiến đến xa hơn.
Ngay giây phút ấy, cậu không cho phép mình tận hưởng nụ hôn ngọt ngào kia. Không có sự đảm bảo nào cho phép cậu dám bước chân vào thế giới vốn đã phức tạp của người đó. Tự tin không có, Jisung không cho lòng mình tiếp tục thêu dệt thêm, vẫn là nên dừng ở nụ hôn đầy men rượu. Men say thì ai mà chẳng tỉnh lại, đấy mới là hiện thực.
Gió cứ thổi đều đều qua má ửng hồng nhưng không thổi đi được mớ ngổn ngang của lòng người.
...
Ngồi mất hồn cả vài phút mới có thể chống tay đứng dậy thì Jisung đã rời khỏi hành lang bỏ đi mất, tiếng khớp cổ kêu răng rắc làm Minho nhận thấy bản thân vừa làm ra chuyện ngốc nghếch gì rồi. Con người ta chỉ lùi lại khi lấy đà, còn anh vội vàng bức tốc để rồi kết quả là lùi lại còn xa hơn cả vạch xuất phát. Khó lắm mới có được chút tin tưởng từ cậu. Và cũng thật lâu rồi trái tim anh mới thực tâm muốn loạn nhịp vì một người.
Trong giới này, tiếng tăm tình trường của Minho cũng đã vang xa. Nhưng tất cả đều toàn những mối tình thoáng qua. Giữa cái chốn đẹp đẽ, lung linh này liệu có bao nhiêu là thật lòng hay chỉ toàn dối lừa, anh lặn lội lâu như vậy rồi có điều nào chưa nhìn thấu. Khó khăn lắm mới tìm được một gam màu đơn sắc, không rực rỡ mà đơn thuần, trong trẻo. Cậu trai chẳng có mối bận tâm nào ngoài âm nhạc đến và mang đi mất một mảnh tâm tình của Minho.
Chắc chắn Jisung khác hẳn với những người trong giới giải trí, chẳng mang nhiều tâm tưởng như mấy kẻ kia. Như một tia nắng nhẹ sưởi ấm trái tim đã lâu chẳng còn thực sự loạn nhịp. Muốn chạm vào nhưng không biết làm sao cho đúng, bước nhanh hơn một bước, anh tự tay rào thêm một bức tường chia rõ ranh giới cho cả hai.
Nhìn gò má hơi sưng của mình trong gương, anh biết mình đã đi sai bước rồi. Lần này Minho muốn thật nghiêm túc, tiến từng bước chậm rãi, dù sẽ là xa hơn nhưng chân thành thì lúc nào cũng cần được đi đầu. Nụ hôn bộc phát trong khoảnh khắc giúp Minho nhận ra thứ tâm tư đặc biệt anh dành cho cậu trai tóc vàng kia là tình yêu mất rồi.
...
Han Jisung chạy vội đến cửa thang máy trước khi nó kịp đóng lại. Điều càng tránh thì đến càng nhanh, Minho cũng hơi xấu hổ nhìn cậu bước vào thang máy. Hai người đứng mỗi góc, Jisung giữ chặt điện thoại trong lòng bàn tay, Minho hít một hơi quay sang, xoa xoa phần tóc sau gáy mới dám mở lời.
"Chuyện đêm qua... thành thật xin lỗi em vì anh đã làm vậy... Anh rất xin lỗi đã khiến em..."
Ấp úng hồi lâu cũng đủ để màn hình hiện lên một tin thoại dài.
[Không sao đâu. Tai nạn thôi. Em tối qua cũng uống hơi nhiều. Em xin lỗi vì vết thương nha. Nếu cần nói chuyện với công ty thì em sẽ nhận lỗi. Bất tiện cho anh quá rồi.]
Ngồi một đêm ngoài bờ sông, cuối cùng tâm trí cậu cũng đưa ra câu trả lời. Cậu không muốn bản thân đi quá xa rồi biết đâu lại nhận về trái đắng. Chỉ là một nụ hôn thôi. Vẫn nên kết thúc tại đây là được rồi, họ sẽ vẫn là đồng nghiệp còn mầm tình cảm mới hé mở trong lòng cậu, hẵng cứ để nó sang một bên.
"Không là lỗi tại anh... Vấn đề công ty em không cần bận tâm đâu. Lần nữa xin lỗi em."
Minho đã lường trước được nhưng phản ứng như muốn cắt đứt mối quan hệ này mãi mãi khiến anh đau lòng một hồi. Tin thoại như được cậu chuẩn bị sẵn từ trước vậy. Người này chắc hẳn từ nay sẽ lẩn khỏi tầm mắt anh bằng mọi giá, anh còn không hiểu Jisung hay sao. Anh rất muốn nói rằng nụ hôn ấy không phải tại men say nhưng không dám cất lời.
Giữa lúc không khí trong thang máy đang đặc quánh sự ngượng nghịu thì thanh máy dừng lại ở tầng tiếp theo. Ánh mắt cả hai dồn về hai người đang bước vào.
[Hai anh đánh nhau đấy à?]
"Hai người đánh nhau đấy à?"
Động tác tay ngừng lại thì câu hỏi cũng vừa dứt.
"Không thấy là mỗi anh mày bầm dập sao?"
[Thì đương nhiên là chỉ anh ăn đòn thôi.]
Seo Changbin từ đầu đến cuối không phản ứng, lườm qua từ anh trai producer, ông anh idol đến đứa em nhỏ mới chịu khua tay với Jisung.
[Tên đó bị ngã, ok?]
Hết lần này đến lần khác bị cho ra rìa, Minho vừa hé môi chưa kịp cất lời đã bị Bang Chan chặn họng.
"Nhìn lại mặt chú xem. Tốn kem nền ra phết đấy, thế đánh nhau hay như nào?"
Bị nói trúng tim đen thì ai không giật mình, Jisung khịt mũi đứng lùi về phía góc.
"Hôm qua say quá em bị va vào tay vịn cầu thang."
"Nghe cũng hợp lí nhở?" Bang Chan hơi nhướn mày, gật gật đầu tỏ ra đồng cảm với lý do khá tương đồng với của chính anh mà Minho đưa ra.
Bốn người bốn góc, bốn tâm trạng riêng, thang máy cứ tiếp tục đi lên.
...
Vừa bước đến cổng chung cư sau khi kết thúc lịch trình dày đặc, Minho đã phải vội vàng tìm chỗ nấp tránh khỏi đám đông đang đứng chờ sẵn. Được yêu thương nhiều thì cảm kích đấy nhưng tình cảm đi quá giới hạn như này thì quá đáng sợ rồi. Đến không gian riêng ngoài sân khấu cũng không có, cuộc sống của nghệ sĩ thật ngột ngạt. Kéo mũ trùm kín đầu, Minho quá mệt mỏi rồi, chỉ muốn trở về căn hộ thật nhanh.
Nhân lúc đám fan cuồng còn đang túm tụm lại trò chuyện, Minho nhanh chân bấm mở thang máy gần nhất, thành công tẩu thoát. Thong thả tìm đến cánh cửa nhà quen thuộc bắt đầu nhập mật mã. Nhập một lần, hai lần, còn một lần thì anh sẽ mất thêm ba chút nữa mới có thể mở cửa vào nhà. Tiếng thang máy mở, tiếng nói lao xao cho biết anh chưa cắt đuôi được đám fan bám riết kia.
Chết tiệt, đợi thêm ba phút mới có thể nhập lại mật khẩu. Căn hộ cuối hành lang giờ có quay lại thì chắc chắn sẽ bắt gặp bọn họ. Minho dường như đã từ bỏ, dù gì cũng là fan của anh, chính xác là fan cuồng nhưng lần này anh cảm giác như bị chính những người nói yêu thương anh nhất dồn vào đường cùng vậy.
Cánh cửa căn hộ liền kề mở ra, người con trai với mái tóc vàng hơi rối, chân đi đôi dép trong nhà, mặc chiếc áo phông đơn giản, cơ mặt co lại rồi bất lực nhìn người đứng trước cửa. Trái đất tròn, Jisung mới chuyển đến đây ba tuần, ra hàng xóm là người quen.
Như bắt được sợi dây cứu sinh, Minho không hề muốn bị đeo bám bởi đám người kia nữa. Jisung quả thực là cứu tinh cho cuộc đời anh rồi. Còn chưa hết ngạc nhiên, Jisung đã bị người kia tiến lại gần, cả người bị đẩy lại vào trong nhà.
Cửa nhà đóng sầm lại thu hút sự chú ý của đám người gần đó. Sau tấm gỗ dày, Jisung bị người cao hơn áp lên cánh cửa không một lời giải thích. Vành mũ che thấp chỉ để lộ ra con mắt mệt mỏi, Minho đưa tay lên để dọc qua môi. Khung cảnh y hệt đêm hôm đó, cậu lại chẳng dành được chút chủ động nào bị người kia cứ vậy ôm vào lòng rồi áp sát.
"Suỵt... họ sẽ phát hiện ra anh mất."
Lee Minho cứ giữ nguyên tư thế ấy mà nói chuyện. Giọng trầm ấm rõ mồm một bên tai cậu, Jisung không thoải mái đưa tay lên đẩy anh ra.
Không cần phải ra hiệu, cậu cũng sẽ không gây ra tiếng động.
Nhận ra mình lại hành xử không đúng mực, Minho vội vàng buông tay khỏi eo người kia, lùi lại phía.
"Ahh xin lỗi em. Nhưng anh không thể ra ngoài được."
Bộ dạng đáng thương như con mèo đi lạc thành công làm tim ai đó mềm đi vài lần.
Không tránh được đành đón nhận vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com