Nhân vật: Trấn Thành: Huỳnh Thành Là con trai trưởng của tập đoàn Hùynh gia.Đẹp trai ,tài giỏi làm bao cô gái chết mê chết mệt.Là một người khó gần, nhưng lại rất tốt bụng Hari won:Hằng Là một cô nhân viên xinh , tài giỏi, được mọi người yêu quý. Có ước mơ làm ca sĩ. Nguyễn Ngọc Là vị hôn thê của Huỳnh Thành.Con gái duy nhất của gia tộc nhà họ Nguyễn.Giàu có ,xinh đẹp , nhưng luôn khinh thường người khác. Giang Bạn thân của Huỳnh Thành. Phương Bạn thân Hằng . Hùng: em trai Hằng Hương: mẹ Hằng Huỳnh Hiểu Minh: chủ tịch tập đoàn Hùynh gia, là ba Thành,ông là một người rất tốt bụng Nguyễn Thùy Dung: mẹ của Thành Ông Hoàng quảng gia.
Tác giả: Hàm Thái Bao Tử (---咸菜包子---)Thể loại: Bách hợp, xuyên không, tình hữu độc chung, HEEditor: Eagle BakaTruyện được edit với mục đích chia sẻ phi lợi nhuận, yêu cầu không sử dụng bản edit này với bất kỳ mục đích thương mại nào khác. Xin cám ơn!Truyện đc đăng tại bachgiatrang.com -----------------------------mình đã đc editor cho phép post lên đây rồi nhé.…
Thế kỷ 21, nàng là một trong những người nổi tiếng thế giới trong lĩnh vực khảo cổ. Một sớm xuyên qua, trở thành Tam tiểu thư Kỷ gia ở Cẩm Giang thành, vốn nên sống nhưng bị chết đói. Cha không yêu, bị ghét bỏ, thân thể nho nhỏ trời sinh không đủ dinh dưỡng! Vì thế, để kiếm bạc ăn cơm no, nàng làm lại nghề cũ - Pháp y chuyên môn hoạ người chết! Một đôi tay khéo léo, vuốt ve xương trắng, phá được án treo ngàn năm. Hắn là Vương gia mĩ mạo lạnh lùng, chỉ vì nụ cười của mỹ nhân, không ngần ngại ném đi những nguyên tắc đạo đức của mình, liên tục tán tỉnh nàng. "Vương gia, sờ một lần, một ngàn lượng." "Bổn vương cho ngươi một vạn lượng, hôn một cái!"***Trên truyện: Họa Cốt Nữ Ngỗ Tác*; Nữ pháp y vẽ tranh xương cốt; Tác giả: Li Duo Wu - Li Đa Ô.Translations: Emily Ton.Converter: Abe (Wikidich)+ *Nữ ngỗ tác: Nữ tử chuyên khám nghiệm tử thi; Nữ pháp y.+ Truyện trinh thám, 1v1…
Tác giả: Sơ LãngThể loại: DanmeiGiới thiệu: Hào môn thế gia, tình hữu độc chung, trọng sinh, thương chiến, công sủng thụ, đại thúc thâm tàng ôn nhu công x trong sinh tạc mao mỹ mạo thụ, 1×1, HE.Nhân vật chính: Hạng ViễnEdit: MimiBeta: ChiĐĂNG TẢI ĐỂ ĐỌC OFFLINE CÓ NGUỒN ĐẦY ĐỦ…
Trọng sinh , HE , Ngược , Sắc , Hiện Đại , Sủng , Ngọt ,+++++++Tác giả : Mộc Dung Truyện : tự sáng tác Kiếp trước cô tránh hắn né hắn như né tà Mặc cho hắn dùng mọi thủ đoạn từ cưỡng chế đến yêu thương nhưng không yêu vẫn là không yêu . Quen biết hắn vì hắn là anh trai của bạn thân , đến nhà chơi là sợi tơ định mệnh liền được gắn kết.Chỉ vì cô hận liền phát ngôn " nếu anh đụng vào tôi một lần tôi liền tự vẫn ". Hắn vì vừa yêu vừa hận cô nên đã buông tha cho cô và biến mất không dấu vết theo như cô mong muốn .Đến khi cô có được tự do tưởng chừng là vui mừng nhưng không ngờ nó là điều tồi tệ nhất mà cô đã từng quyết định . Đi kiếm hắn , nhưng chẳng biết kiếm đâu , đến tột cùng cô mới biết mình sau hoàn toàn . Đến bên bãi biển nơi lần đầu cô bị hắn làm cho mê loạn , đứng trên lề đường nhìn xuống bãi biển nhớ lại những khoảng thời gian hắn vì cô mà bắt nạt đe dọa và thương yêu . Trong dòng suy nghĩ giữa con đường chiếc xe tải lao đến . Và kết thúc sinh mạng của cô từ đây , hơi thở cuối cùng nơi bờ môi đầy máu tươi đó của cô nhấp nháy 2 chữ " Thế Thiên " . Ông trời luôn cho người sửa sai ! Lúc cô tỉnh lại mới biết mình trọng sinh , quay về 10 năm trước , cái ngày mà lần đầu tiên cô đến nhà Thế An chơi cũng là cái ngày lần đầu anh bị cô hớp hồn , Cô liền thành " Nếu anh không đụng vào em , em liền chết "…
Tác giả: Mèo con mê ngủ.Thể loại: nữ phụ văn, np, huyền huyễn, sạch, sủng, ngược, h (maybe).Tiến độ: HOÀN THÀNH.Dạ, một lần nữa em xin đính chính là truyện này có H. Nên làm ơn, những ai có tư tưởng trong sáng, không thích đọc thể loại này làm ơn đừng vào đây đọc! Rồi có những bình luận "thật là dễ thương " gửi đến em ạ! Truyện viết chỉ để giải trí, không có bất kỳ một mục đích gì cả, ai không thích đừng vào đọc, nếu lỡ vào rồi không hợp khẩu vị làm ơn lịch sự thoát ra, không để lại những cmt bất lịch sự, ngôn ngữ kém văn hóa để phật lòng nhau! Xin chân thành cảm ơn!…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…