Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 17 : Đối Đãi

Trong phòng tĩnh lặng không tiếng động .

Vốn nghĩ rằng khi nhục nhã nàng xong ,cô sẽ thấy có khoái cảm trả thù , nhưng không , chỉ có quả tim đang đau nhói từng hồi . Bình Tỉnh Đào nói với mình rằng không được mềm lòng , không được quên rằng đến phút cuối cùng kia Danh Tỉnh Nam vẫn còn lừa gạt cô.

Bình Tỉnh Đào nhẹ nhàng vuốt tấm lưng trần của Danh Tỉnh Nam , chỉ là chạm nhẹ mà thôi , nhưng thân thể kia lại run lên thấy rõ . Bình Tỉnh Đào cố ý dùng chóp mũi cọ cọ lưng cô , càng khiến Danh Tỉnh Nam run rẩy nhiều hơn : " Nhạy cảm như vậy ? Còn muốn sao ? "

Mỗi cái run rẩy của Danh Tỉnh Nam, Bình Tỉnh Đào đều cảm nhận được.Không muốn nghe lời nói đả thương, người Danh Tỉnh Nam lặng yên, đầu càng vùi sâu vào trên giường .Hành động như vậy lại khiến Bình Tỉnh Đào nổi giận, híp mắt,đỡ tay ngồi xuống, nắm chặt cằm nàng,làm cả cơ thể không có mảnh vải lộ hết trước mặt mình.

" Vừa rồi là ai say mê ân ái ? Đây là cái em gọi là cam tâm tình nguyện đến với tôi sao?"

Bình Tỉnh Đào buông tay,đứng lên, tiến lên vài bước,tháo sợi xích đang khóa Kim Đa Hiền ra,kéo lôi đi,không thèm nhìn qua Danh Tỉnh Nam, trực tiếp ra khỏi phòng.

Danh Tỉnh Nam một tay che ngực,vội vàng xuống giường,nhưng hai chân vô lực,chỉ có thể ngã ngồi trên đất, rồi ngất đi.

Kim Đa Hiền bị Bình Tỉnh Đào lôi đi

"Xem ra chỉ có ngươi,Danh Tỉnh Nam sẽ không dám chống đối ta"

...............

Trong phòng tắm,đứng trước một bức tường thủy tinh,cô nhìn mình mờ ảo trên tấm kính,ánh mắt chết lặng cùng phục rách nát trên người.Thở dài,cúi đầu kéo khóa kéo bên hông xuống,cởi váy ra.

Danh Tỉnh Nam cười lạnh,vết cắn đỏ sậm phủ khắp toàn thân,từ cổ đến ngực đến cặp đùi,mỗi một dấu vết đó đều như muốn nhắc nhở cô về màn hoan ái đêm qua....

Mở cửa phòng,Bình Tỉnh Đào nhìn thấy Danh Tỉnh Nam đã mặc áo khoác và quần jeans để sẵn,nằm ngủ trên thảm.

Nghiêng đầu ngủ,ánh mặt trời xuyên qua bức tường kính phủ lên người nàng,mặc dù ánh sáng rất chói mắt,nhưng cô vẫn nhắm chặt hai mắt,mê man, ngay cả tiếng mở cửa sắt phát ra mà vẫn không bị đánh thức.

Bình Tỉnh Đào bước nhẹ đến cạnh,xoa cái trán của nàng, tốt quá ,không có phát sốt .

Danh Tỉnh Nam giật giật người,mở mắt ,thấy rõ là Bình Tỉnh Đào,liền nở nụ cười,hai mắt phủ đầy tơ máu nhưng không hề có dấu hiệu đã từng khóc , nụ cười không hề có độ ấm.

Thấy nụ cuời ấy Bình Tỉnh Đào bất động trong chốc lát,rút tay về.Danh Tỉnh Nam cuộn mình từ từ ngồi dậy.

Bình Tỉnh Đào chợt kéo nàng đứng dậy,dùng sức ôm chặt.

"Phải đi ăn bữa sáng."

Danh Tỉnh Nam mềm nhũn tùy ý để Bình Tỉnh Đào ôm lấy,vẻ tiều tụy mệt mỏi bao quanh khắp người.

"Em vẫn còn không hận chị đâu."

Bình Tỉnh Đào ôm nàng siết chặt không chừa chút khe hở như muốn hòa nàng vào trong xương tủy.

Danh Tỉnh Nam bị siết đến phát đau,tựa đầu lên vai Bình Tỉnh Đào thản nhiên nói :

" Em không hận chị,có lẽ vĩnh viễn cũng sẽ không hận chị vì em không có tư cách.Em hại chết chị của chị,chị hẳn nên giết em,em đáng chết.Em phản bội chị, phản bội chị vô số lần , chỉ cần em còn sống,em không thể cam đoan còn có thể phản bội chị nữa hay không. Hứa hẹn ở bên nhau,hạnh phúc cùng nhau có lẽ đã không thể thực hiện được nữa rồi. Chị không xuống tay được,vậy không bằng hãy thả em tự sinh tự diệt được không?"

"Tôi sẽ không cho phép em. Giả ngây giả dại thế cũng vô dụng. Tôi sẽ không mềm lòng. Đừng tự làm tổn thân bản thân. Nếu em có việc gì, tôi sẽ khiến Kim Đa Hiền phải chết chung."

Bình Tỉnh Đào ôm Danh Tỉnh Nam ra khỏi cửa phòng, rồi giao cho thuộc hạ đang chờ bên ngoài.

"Mang đến phòng ăn chờ tôi"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com