Hồi 4 : Trao Đổi
Ngay cả Sa Hạ cũng chợt cứng người rồi mới phát giác cười lớn khoã mãn .
Danh Tỉnh Nam bắt đầu phát run nhưng cô cho rằng nếu cố ý muốn giẫm lên tự tôn của cô là điều Bình Tỉnh Đào muốn , cô sẽ không tránh . Danh Tỉnh Nam ngẩng đầu nhìn Bình Tỉnh Đào . Tuy rằng từng nói với mình đây là cô xứng đáng phải nhận tất cả sự trả thù của Bình Tỉnh Đào , mà khi nghe những ngôn từ đả kích từ nàng , trái tim Danh Tỉnh Nam vẫn rất đau .
Khi Danh Tỉnh Nam định đem câu nói từ lòng mình ra thì Chu Tử Du bò đến gần Danh Tỉnh Nam . Chu Tử Du không hiểu giữa hai người nhìn như từng có tình cảm rất sâu , tại sao bây giờ lại như thế .
"Cùng là phụ nữ , sao cô có thể nói ra loại chuyện như thế . Không nhớ tình bạn cũ thì thôi , đừng có khinh người quá đáng"
Bình Tỉnh Đào nghe Chu Tử Du nói , khẽ "xì" một tiếng , Bình Tỉnh Đào quay sang nhìn Chu Tử Du , lấy ngón tay lướt qua ngực nàng , cười nói : "Sao cô không đi hỏi cảnh sát Danh , xem hai người phụ nữ là làm như thế nào"
Nói rồi Bình Tỉnh Đào ngoắc tay như ra lệnh kêu mọi người rời đi , rồi mình cũng ngạo mạn rời khỏi , trước khi rời khỏi cô còn móc trong túi ra một lọ thuốc thảy đến trước mặt Chu Tử Du . ( này là quan tâm nguời ta lắm mà cố ra vẻ tàn nhẫn nè :)) )
.....................
Buổi tối , trong phòng giam chỉ có tiếng hai người .
Chu Tử Du đổ lên tay một chút thuốc trị thương ban nãy Bình Tỉnh Đào ném xuống , xoa bóp cho Danh Tỉnh Nam đang nằm trên giường .
"Xin lỗi là do em ngạo mạn"
"Đừng như thế , tất cả là do tôi luyên luỵ đến em"
Chu Tử Du vì cô mà bị người khác có địch ý mà Chu Tử Du lại có thể mở ra nội tâm đến gần cô , lòng Danh Tỉnh Nam rất có cảm kích .
"Được rồi em trở về giường của mình đi . Tôi không sao" . Danh Tỉnh Nam dịu dàng cười .
"Chị vẫn lạc quan được như thế sao?"
Nghe lời nói của Chu Tử Du . Danh Tỉnh Nam biết ngay nàng đang nói về chuyện gì .
"Em đừng lo lắng quá , Bình Tỉnh Đào chắc sẽ không làm việc gì quá phận với tôi đâu"
Chu Tử Du vẫn nhìn Danh Tỉnh Nam bằng ánh mắt nghi hoặc rồi miễn cưỡng trở về giường .
Trời hôm nay lấp lánh những vì sao , ánh sáng nhẹ nhàng chiếu vào phòng yên tĩnh , chỉ có tiếng gió thổi qua lá cây xào xạc cùng với tiếng côn trùng kêu vang .
Từng kí ức lại hiện ra trước mắt .
Khi đó , cô còn là Myoui Mina ...
.................
Bình Tỉnh Đào ngồi dựa vào tường , ánh mắt trống rỗng của nàng chiếu ra một loại sâu sắc thâm thuý .
Nhắm mắt lại , bóng tối bao lấy cô , hình ảnh Danh Tỉnh Nam lại một lần nữa xuất hiện trong ảo mộng sâu đen tối đấy . Danh Tỉnh Nam càng đi , càng đi xa ...
Tiếng gõ cửa vang lên , đánh vỡ suy nghĩ của cô . Khoé môi nâng lên nụ cười tự giễu . Lại mở mắt , nhìn hướng cửa phòng giam . Danh Tỉnh Nam đang đứng trước đó . Xung quanh nàng vài tên đàn em của Bình Tỉnh Đào hóng chuyện ồn ào bàn tán , cười nói .
Bình Tỉnh Đào nghênh đón Danh Tỉnh Nam bằng ánh mắt lãnh lẽo khinh miệt , tầm mắt ngưng đọng .
"Tản ra hết đi , cảnh sát Danh sẽ thẹn thùng đó , đừng có vây xem nữa" "Cút , cút ra nơi này xa một chút"
Mọi người đã đi ra chỗ khác hết . Chỉ còn nàng và cô.
Bình Tỉnh Đào đứng trước mặt Danh Tỉnh Nam , không nói một lời .
"Đã đến nơi này thì tự giác dùm đi , hay là ..." . Cố ý dừng lời nói , vòng qua phía trước , hai tay để lên hông Danh Tỉnh Nam , từ sau lưng luồn vào trong áo , cách lớp nội y cầm lấy bầu ngực mềm mại , kề sát bên tai nhẹ giọng nói : "Muốn tôi cởi giúp cô à?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com