Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2.2

   Xem chừng bứt rứt, Seulgi đứng lên bước nhanh về phía bếp, nơi không phải bất cứ ai có thể đặt chân vào, kể cả Momo. Bếp và căn phòng ăn được ngăn cách bởi bàn chuyển món, không xa, nhưng là hai khu vực khác hẳn nhau về tính chất và mục đích: người đợi ăn và người chế biến, người được phục vụ và người phục vụ. Bây giờ Momo không đợi ăn hay chế biến, không phải đợi phục vụ hay phục vụ ai, vậy mà khoảng cách từ nhà ăn tới phòng bếp vẫn có vẻ xa vời. Ở đây nóng quá, trong khi tuyết bên ngoài đang bắt đầu đóng băng. Momo ngó quanh với bộ dạng chán chường.

   Ba năm trước, họ phá bỏ bước tường ngăn cách giữa nhà bếp và phòng ăn để cho nội thất thông thoáng hơn, chứ hồi Momo còn làm, nhà bếp cứ như một cái lò nướng đang bật ở mức 200 độ. Đứng ở đây năm tiếng đồng hồ và cửa sổ luôn luôn đóng chặt để giữ nhiệt độ cho đồ ăn cho dù là giữa hè, đường may trên đồng phục sẽ chảy ra và bết vào da thịt, nhưng không ai nói đại loại như sao mà nóng quá. Ngay cả những nhà hàng lớn cũng không để bếp rộng, vì để tiết kiệm chỗ để mà kê thêm bàn.

   Nếu mọi thứ vẫn y nguyên như thời Momo còn ở đây thì  cô có thể kể vanh vách mọi thứ về nơi này, bắt đầu từ số cốc tách đang bày trong bếp. Nhưng chắc chắn đã có điều thay đổi, cũng như Momo không thể bạo dạn đi theo Seulgi vào bếp được nữa. Đối với Momo, nhà bếp bây giờ không còn là nơi duy nhất để tạo ra món ăn ngon.

   Seulgi trở ra, đặt một tách sứ lớn trước mặt Momo và ngồi xuống bên kia bàn. Momo thổi trà cho nguội rồi chạm môi vào tách. Đắng, say, chua và gắt. Trong trà có cà phê, sữa, diếp xoăn khô nghiền bột. Hồi làm việc ở đây, Momo thường tự pha cho bản thân một cốc tương tự vào giữa giờ giờ chiều. 

   - Có điều này, tôi không biết có nên nói ra hay không...

   - Chị nói đi.

   - Trạng thái tuyệt vọng...

   Tôi không mong đợi đoạn tiếp theo sẽ là :"vì tình".

   -...để nó trôi qua, lúc nào cũng là một việc khó khăn.

   Gặp cảnh ngộ như Momo, tâm sự với người lớn tuổi hơn thì chỉ thêm bế tắc. Seulgi nói bằng giọng của một người đã sống cả đời đầy tự tin. Sợ cái giọng ấy sẽ túm lấy cổ mình mà lắc, Momo vội hỏi:

   - Vậy là em có thể bắt đầu vào ngày mai, đúng không?

   Momo đến đây cốt để tìm việc. Không ai có quyền được phép nói rằng mối tình của cô đã qua. Chưa phải bây giờ. Kiềm chế nỗi thôi thúc đẩy được lặng lẽ lẫn về theo cửa sau, Momo buộc mình nhìn vào mắt chị. 

   Vẫn còn một điều khủng khiếp hơn cả sự chia tay, đó là giữ người kia bên trong trái tim mình trong khi cả hai không còn yêu nhau nữa. Ý cô là, có lẽ nó ;à một phép thử, nếu muốn hiểu ai đó, thực sự muốn hiểu ai đó, nên thử chia xa ít nhất một lần, chỉ một lần thôi. Đừng hỏi đến chuyện của cô vội.

   - Vẫn còn thói quen nhìn vào mắt người khác - Bếp trưởng nói.

   - Em vẫn thế mà. 

   - Có gì đó khác rồi.

   Momo im lặng.

   - Chấm dứt đi khi em còn có thể. Đừng dây dưa. Một thời gian nữa em sẽ thấy mọi sự hóa ra rất nhẹ nhàng.

   - Em đoán là đến mùa cá đù sẽ ổn hơn.

   Tức là mùa hè.

   Vào lúc năm giờ năm phút chiều hai mươi tháng Giêng, tiết Đại hàn theo lịch âm, ngày được cho là lạnh nhất năm, Momo lại nói về một mùa hè còn xa tít tắp. Seulgi đứng dậy, hừ một tiếng. Đây cũng là lúc nhà bếp bận rộn nhất.

   - Ăn gì rồi hẵng đi - Chị gợi ý.

   - Không phải chị đang bận à?

   - Thế đi đi.

   - Không, không, em đói. Hôm nay có món gì ngon?

   - Cá mú.

   - Được, cho em cá mú.






#Nhee

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com