Chương 75: Cái này là do người phụ nữ kia cắn sao?
A Kiều đột nhiên mạnh tay khiến Tiểu Phụng cảm thấy hơi khó chịu. Hóa ra A Kiều có một mặt như vậy.
Dì Hoàng lấy lại tinh thần, thấy A Kiều không buông Tiểu Phụng ra, bà lập tức nói: "A Kiều, để Tiểu Phụng qua đây."
A Kiều mím chặt môi, thả Tiểu Phụng ra.
Dì Hoàng dẫn Tiểu Phụng lại bên cạnh, bà nghiêm túc nhìn A Kiều. A Kiều bị dì Hoàng nhìn đi nhìn lại, nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh.
A Kiều không quan tâm đến bất cứ điều gì khác, nói với Tiểu Phụng: "Nếu muội lẻn ra ngoài, ta sẽ đi tìm Tiểu Thiện."
A Kiều nheo mắt, lời đe dọa văng vẳng trong miệng. Y cảm thấy mình rất tức giận, nên không nói nữa. Y chỉ nhìn nàng với vẻ cảnh cáo rồi quay đi.
Dì Hoàng đưa Tiểu Phụng về phòng. Thấy vẻ mặt không muốn của Tiểu Phụng, bà nói: "Con là con gái. Con không được đến những nơi như vậy đâu."
Tiểu Phụng buồn bực nói: "Tiểu Thiện đi rồi."
Dì Hoàng tiếc nuối nói: "Cái này cũng không phải không lo lắng, nhưng để A Kiều đi tìm nàng sẽ tốt hơn."
A Kiều đi rồi. Tiểu Phụng muốn chuồn đi, nhưng Trần Thiên Tướng sau khi giao thư đã trở lại. Trần Thiên Tướng cũng biết Tiểu Phụng không thể đến nơi như thanh lâu, cho nên cùng dì Hoàng cùng nhau trông chừng Tiểu Phụng, Tiểu Phụng đành phải buồn bực chờ đợi.
Khi A Kiều bước lên thuyền hoa của Minh Nguyệt phường, đi vào một cách tự nhiên. A Kiều hiểu đây là yêu cầu của Nhiếp Tiểu Phụng. Lúc y bước vào, Nhiếp Tiểu Phụng đang nhìn vũ công múa một cách uyển chuyển. Chén rượu trước mặt nàng đã đầy, nhưng nàng không uống, chỉ nằm nhàn nhã xem ca múa.
A Kiều bước tới, Nhiếp Tiểu Phụng đang chăm chú xem ca múa, thản nhiên chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh. A Kiều ngồi xuống, nói: "Cô muốn làm gì?"
Nhiếp Tiểu Phụng né tránh vấn đề chính, nhàn nhạt nói: "Đến đây xem."
Đây là lời nói dối, A Kiều chán ghét nói: "Tại sao cô lại mượn tên của La Huyền để đặt thuyền hoa này?"
Điều cấm kỵ nhất đối với A Kiều trong trại lính là ăn cắp tên của người khác.
Nhiếp Tiểu Phụng nói một cách thờ ơ: "Làm sao ta có thể đặt được nếu không dùng lệnh bài tên của La Huyền."
Khi Trần Thiên Tướng ở Tây Lưu Thục, vì tiện lợi, y đã để lại lệnh bài ở nhà của Nhiếp Tiểu Phụng. Khi Tiểu Phụng gây rối, y tự nhiên quên mất lệnh bài này. Khi A Kiều biết Nhiếp Tiểu Phụng đã đặt thuyền hoa của Minh Nguyệt phường dưới danh nghĩa của La Huyền, thì đã quá muộn. Nàng đã đặt rồi.
Nhiếp Tiểu Phụng thích thú nhìn những người đang hát và nhảy. A Kiều tức giận vì nàng công khai mượn tên của người khác để làm điều xấu.
Nhiếp Tiểu Phụng liếc nhìn A Kiều, thấy y tức giận, vì vậy nàng nói: "Ta có việc phải làm."
A Kiều lập tức hỏi lại: "Có chuyện gì?" giọng nói khó chịu vô cùng.
Nhiếp Tiểu Phụng nhấp một ngụm rượu, lạnh lùng nói: "Chuyện sống chết."
...
La Huyền nhận được tin tức, hắn tùy tiện mặc quần áo rồi chạy đi tìm La Huyền mặc đồ đen. La Huyền mặc đồ đen vẫn chưa ngủ. Khi thấy La Huyền đến, hắn không hề ngạc nhiên, chỉ nghe La Huyền nói: "Có thư từ dưới núi gửi đến, Tiểu Thiện gặp chuyện."
Trái tim La Huyền mặc đồ đen đập loạn. Hắn liếc nhìn bức thư. Có hai dòng chữ nguệch ngoạc. Một là "Tiểu Thiện có chuyện cần" hai là một là địa chỉ.
Khi La Huyền mặc đồ đen nhìn thấy địa chỉ, sắc mặt hắn lập tức biến sắc, đứng bật dậy.
Sông Nhĩ Hải là con sông chảy qua thành Nhĩ Hải. Có một chợ đêm dọc theo bờ sông và có một chiếc thuyền hoa du ngoạn trên sông. Nơi Nhiếp Tiểu Phụng gây chuyện chính là thuyền hoa của Minh Nguyệt phường trên sông Nhĩ Hải.
Ý tứ rất rõ ràng. Còn có thể xảy ra chuyện gì ở một nơi đê tiện như thanh lâu và Thuyền hoa!
Hai người đồng thời dùng hết nội lực chạy xuống núi. Trong tiếng gió rít bên tai, La Huyền mặc đồ đen thì thầm điều gì đó. Mặc dù rất nhẹ, La Huyền vẫn nghe rõ.
La Huyền đáp: "A Kiều có võ công."
La Huyền mặc đồ đen nhíu mày, không nói nữa.
Khi Tiểu Bách Linh bước lên du thuyền, nàng vẫn còn thắc mắc tại sao La Huyền đột nhiên đặt toàn bộ thuyền hoa. Mặc dù ma ma đã nói với nàng La Huyền vẫn chưa đến, chỉ có hai người bạn của hắn, nhưng nàng vẫn vô cùng phấn khích. Vì là buổi tụ họp của bạn bè, La Huyền sẽ đến bất kể muộn đến mức nào.
Khi nàng bước vào khoang với cây đàn tỳ bà trên tay, nàng vẫn còn nghĩ: "Mình lại có cơ hội để hòa hợp với La Huyền."
Nàng mỉm cười bước lên chiếc thuyền hoa từ thuyền nhỏ, dáng người rất đẹp bước vào, nhưng thấy một người ngồi trên ghế chính, mặc một chiếc váy dài đơn giản, tay áo rộng, tóc buộc đơn giản, nằm nghiêng, nhàn nhã để thị nữ của thuyền hoa xoa bóp chân, thị nữ còn rót rượu.
Khi Tiểu Bách Linh nhìn rõ người này, nàng không khỏi kinh ngạc. Đây không phải là người phụ nữ ở Tây Lưu Thục sao?
Nhìn người cao lớn ngồi bên cạnh, hóa ra là Lâm Đại Lang của Tây Lưu Thục. Bọn họ đang làm gì vậy?
A Kiều đã sớm nhìn ra giữa La Huyền mặc đồ đen và Nhiếp Tiểu Phụng có chuyện gì đó, cho nên khi La Huyền mặc đồ đen đi đến, y suy nghĩ một lát rồi rời đi trước.
Nhiếp Tiểu Phụng không phản ứng gì với sự ra đi của A Kiều. La Huyền mặc đồ đen đi một mạch, khi đến sân của Nhiếp Tiểu Phụng, Nhiếp Tiểu Phụng bước lên bậc thang tiến vào nhà, La Huyền mặc đồ đen nói: "Ngươi muốn làm gì?"
Nhiếp Tiểu Phụng quay người lại, đứng trên bậc thang, nhìn hắn dưới bậc thang, người mà nàng đã từng yêu thương sâu đậm.
Nhiếp Tiểu Phụng nói: "Để tự cứu mình."
La Huyền mặc đồ đen cau mày thật sâu, hỏi lại: "Tự cứu mình?"
Nhiếp Tiểu Phụng cúi người, mặt nàng rất gần mặt hắn, thậm chí chóp mũi của Nhiếp Tiểu Phụng cũng suýt chạm vào chóp mũi của La Huyền mặc đồ đen, nhưng vì đêm tối nên khuôn mặt của họ hơi mờ nhạt.
Hơi thở ấm áp của Nhiếp Tiểu Phụng phả vào mặt hắn, mang theo mùi rượu, La Huyền mặc đồ đen hơi ngả người ra sau.
Nhiếp Tiểu Phụng nhận ra hắn đang né tránh, tiếp tục tiến lại gần hắn: "Ngươi đã từng cảm nhận được khoảnh khắc sinh tử chưa? Một cái chết đột ngột, ngươi chứng kiến chính mình chết đi, không còn tồn tại trên thế gian này nữa."
La Huyền mặc đồ đen cho rằng Nhiếp Tiểu Phụng lại đang nói đến những chuyện kỳ lạ, nhưng vẫn nói: "Thân thể ngươi tạm thời vẫn ổn."
Thấy hắn không hiểu lời mình nói gì, Nhiếp Tiểu Phụng bước xuống bậc thang, cô đơn nói: "Thì ra ngươi khác với ta."
Nhiếp Tiểu Phụng lẩm bẩm: "Ngươi không hiểu."
La Huyền mặc đồ đen không hiểu nàng nói gì, ngơ ngác nhìn nàng.
Nhiếp Tiểu Phụng sửng sốt hồi lâu, đột nhiên tiến lại gần La Huyền mặc đồ đen, xác nhận: "Ngươi không hề thay đổi."
La Huyền mặc đồ đen thấy sự bất thường này, nhìn nàng đến gần mình, liền nói: "Ngươi bị sao vậy?"
Quá khứ ngọt ngào, đắng cay khiến ánh mắt Nhiếp Tiểu Phụng dần trở nên điên cuồng. Nàng vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, vừa buồn bã cũng vừa đau đớn. Nàng mang theo sự oán hận vì cả đời không được cứu rỗi túm lấy cổ áo La Huyền, tức giận nói: "Ngươi vẫn chẳng thay đổi chút nào."
La Huyền mặc đồ đen kinh hãi, chưa kịp nói gì thì miệng đã bị chặn lại.
Hắn sững sờ.
La Huyền mặc đồ đen đầu óc trống rỗng, cho đến khi cơn đau nhói ở môi khiến hắn tỉnh táo lại.
La Huyền mặc đồ đen không chút do dự đẩy Nhiếp Tiểu Phụng ra. Hắn mím môi, hơi thở đẫm máu luồn vào miệng, nhấn chìm mùi rượu trong miệng và đầu lưỡi tê dại của hắn.
Nhìn hắn rời đi, Nhiếp Tiểu Phụng lần nữa đón nhận sự lạnh lùng, tàn nhẫn của La Huyền mặc đồ đen đối với nàng.
Hắn không thay đổi, vậy nên nàng phải nhẫn tâm.
Sáng hôm sau, khi Tiểu Phụng nhìn thấy Nhiếp Tiểu Phụng. Nhiếp Tiểu Phụng nhìn bản thân thời trẻ của mình, đột nhiên nói: "Ta xin lỗi."
Tiểu Phụng nghĩ rằng nàng đang xin lỗi mình vì những gì đã xảy ra ngày hôm qua, vì vậy nàng nói: "Ngươi chỉ cần không mất bình tĩnh nữa, ta sẽ tha thứ cho ngươi, ngươi hãy chăm sóc cơ thể của mình trước, ngươi không muốn lên núi cũng không sao cả, ta sẽ xuống thăm ngươi khi ta có thời gian..."
Nhiếp Tiểu Phụng thấy nàng vui vẻ nói những chuyện nhỏ nhặt với mình, trong lòng chua chát. Nàng còn quá nhỏ để hiểu câu xin lỗi này. Là ta ích kỷ, ta hèn nhát, và ta đã làm tổn thương ngươi chỉ bằng một suy nghĩ của mình.
...
Nhìn thấy Tiểu Phụng ngơ ngác trở về, A Kiều thu thập cung tên, nói: "Trời âm u như vậy, sắp mưa rồi."
Tiểu Phụng không nói gì. A Kiều đeo túi lên, nói: "Tình hình bệnh nhân rất cấp bách. Sư phụ muội đang vội, có chuyện gì thì đợi hắn trở về."
Tiểu Phụng tức giận nói: "Thật là khó chịu, ta muốn đi tìm sư phụ."
A Kiều đi đến bên cạnh nàng, nói: "Tiểu Bách Linh đêm qua rơi xuống nước, là sư phụ muội cứu. Hắn đến Minh Nguyệt phường chữa trị là chuyện bình thường."
Tiểu Phụng sắc mặt đại biến: "Sư phụ ta cứu nàng?"
A Kiều vỗ vỗ vai nàng, nói: "Sư phụ muội là đại phu, dù sao cũng là mạng người."
Nhưng mà, Tiểu Phụng sợ nhất là La Huyền cùng Tiểu Bách Linh ở cùng nhau. Nàng buột miệng nói: "Tiểu Bách Linh đối với sư phụ ta có lòng dạ gian trá."
Nhìn vẻ mặt sợ hãi của nàng, A Kiều không đành lòng nói: "Sư phụ muội hành nghề y nhiều năm như vậy, đã gặp qua biết bao hạng người rồi. Muội còn lo lắng cái gì."
Một câu nói đánh thức người trong mọng. Tiểu Phụng cụp mắt xuống, không nói gì.
Trần Thiên Tướng đến rất nhanh, chắc là nhận được lệnh của La Huyền. Y vội vàng đưa Tiểu Phụng đi. Lúc đầu Tiểu Phụng còn do dự, nhưng sau đó Trần Thiên Tướng nói là Đoàn sư phụ đang đợi, nên Tiểu Phụng miễn cưỡng rời đi.
A Kiều ngạc nhiên khi thấy Tiểu Phụng nghe theo Trần Thiên Tướng khi nhắc đến Đoàn sư phụ. Tiểu Phụng không chỉ nghe La Huyền và Tiểu Thiện, mà còn nghe lời của Đoàn sư phụ nữa?
Khi nhìn thấy La Huyền mặc đồ đen, Tiểu Phụng vô cùng kinh ngạc. Đã một ngày không gặp. Miệng của người bị làm sao thế? Da bị rách và hơi sưng...
Tiểu Phụng ngạc nhiên: "Sư phụ, miệng của người..."
La Huyền mặc đồ đen vội vàng quay đầu che lại.
Trần Thiên Tướng vẻ mặt kỳ lạ, vội vàng nói: "Chúng ta về núi thôi."
La Huyền mặc đồ đen sải bước đi, Tiểu Phụng cũng mang theo rất nhiều nghi hoặc lên núi.
Đến núi, Tiểu Phụng nhìn La Huyền mặc đồ đen chạy vào phòng dược, lấy thuốc rồi rời đi. Tiểu Phụng có chút nghi hoặc? Có phải La Huyền mặc đồ đen đánh nhau đêm qua nên bị thương không? Vậy thì không chịu nổi nữa rồi?
Buổi chiều, La Huyền từ chỗ Tiểu Bách Linh trở về, hắn muốn trực tiếp trở về núi, nhưng có một số việc cần phải hỏi rõ ràng, cho nên hắn vội vã đi đến Tây Lưu Thục.
Nhiếp Tiểu Phụng đang uống thuốc. Thấy La Huyền đi vào, nàng hỏi: "Tiểu Bách Linh thế nào rồi?"
La Huyền nói: "Uống thuốc xong, sốt cao đã hạ bớt một chút."
Nhiếp Tiểu Phụng cong môi nói: "Hạ nhanh thế à."
La Huyền nhíu mày nói: "Tối qua đã xảy ra chuyện gì?"
Nhiếp Tiểu Phụng cười nói: "Ngươi muốn hỏi chuyện Tiểu Bách Linh rơi xuống nước sao?"
Lúc này La Huyền quả thực không còn tàn nhẫn như mười tám năm trước nữa. Nhìn xem, đêm qua, La Huyền mặc đồ đen thậm chí còn không thương xót mạng sống của Tiểu Bách Linh.
La Huyền hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Nhiếp Tiểu Phụng cười nói: "Tiểu Bách Linh không phải nói là tự mình ngã sao."
La Huyền sắc mặt lạnh lùng nói: "Lan can rất kiên cố."
Nhiếp Tiểu Phụng cũng lạnh lùng nói: "Tin hay không tùy ngươi."
La Huyền thật sự cho rằng La Huyền mặc đồ đen còn kiềm chế hơn mình, ít nhất khi đối mặt với những lời nói mỉa mai của nàng, hắn sẽ không nỗi giận.
La Huyền đanh mặt lại, Nhiếp Tiểu Phụng lại nhấp một ngụm thuốc. Nhìn thấy khuôn mặt hốc hác của nàng, La Huyền thờ dài nói: "Tiểu Phụng nói ngươi không ngủ được?"
Nhiếp Tiểu Phụng cười khẩy nói: "Ta đã mười tám năm không ngủ ngon rồi."
Hắn bước tới, nói một cách tử tế: "Ta sẽ đổi đơn thuốc cho ngươi."
Nhiếp Tiểu Phụng cố tình chặn họng hắn: "Họ Đoàn đã kê đơn rồi."
La Huyền rốt cuộc cũng biết vì sao La Huyền mặc đồ đen thích im lặng. Hắn thật sự không phản ứng được lời nói của Nhiếp Tiểu Phụng.
Nhiếp Tiểu Phụng không thèm để ý đến mặt mũi của hắn, ung dung uống thuốc.
La Huyền bất đắc dĩ xoay người rời đi.
Khi Liên Ngộ biết Tiểu Phụng đã trở về, liền bảo Thành Nhân đi gọi Tiểu Phụng đến.
Đêm qua La Huyền và Đoàn sư phụ đột nhiên xuống núi, trưa nay lại đưa Tiểu Phụng trở về. Không biết nguyên nhân là gì?
Tiểu Phụng đưa quyển sách tìm được cho Liên Ngộ, nhưng Liên Ngộ không nhận. Chàng giương mắt nhìn nàng, hỏi: "Sao sư phụ ngươi không trở về?"
Tiểu Phụng hừ một tiếng: "Sư phụ đi Minh Nguyệt phường."
Liên Ngộ khẽ chớp mắt, mãi hồi lâu mới nhớ ra Minh Nguyệt phường là nơi nào. Chàng sửng sốt nói: "Sư phụ ngươi và Đoàn sư phụ đột nhiên xuống núi đêm qua là đến đó sao? Ngươi có gặp chuyện gì không?"
Tiểu Phụng lẩm bẩm: "Không phải ta, là Tiểu Thiện."
Liên Ngộ nhíu mày, hỏi: "Là người phụ nữ đến chùa Vô Tướng tìm ngươi sao?"
Tiểu Phụng gật đầu. Lông mày của Liên Ngộ càng thêm nhíu chặt. Chàng từng nghe Thành Nhân và Minh Viễn lão Hòa Thượng nói Tiểu Thiện không chỉ một lần. Nàng đã đến chùa Vô Tướng gây náo loạn, còn khiến cho Dư Anh Hoa trở nên ngu ngốc.
Liên Ngộ khẽ đưa mắt nhìn Tiểu Phụng, họ còn nói rằng nàng ấy còn khuôn mặt giống nha đầu đanh đá này.
Liên Ngộ bỗng nhớ đến người đàn ông có vẻ ngoài giống La Huyền kia, cảm thấy trong chuyện này có điều kỳ lạ, nhưng không hỏi thêm câu nào nữa. Chàng khẽ lần chuỗi hạt, nói: "Hôm nay, hãy đọc cuốn sách này." Chính là cuốn sách mà Tiểu Phụng vừa đem đến.
Tiểu Phụng đọc được hai đoạn, bởi vì hôm qua nàng ngủ không ngon, những Kinh văn này lại khó hiểu, cho nên nàng đọc được một chút thì buồn ngủ. Cuối cùng, nàng ném sách, nằm trên ghế dài bên ngoài ngủ thiếp đi.
Thành Nhân bước vào nhìn thấy nàng như vậy, trên mặt tỏ vẻ không hài lòng. Liên Ngộ cười nhẹ, lắc đầu, Thành Nhân không dám nói gì thêm. Theo mong muốn của Liên Ngộ, đắp chăn cho nàng.
Xong xuôi, Thành Nhân lặng lẽ đi vào phòng trong, Liên Ngộ nhỏ giọng nói: "Sao ngươi không đi xem cờ?"
Thành Nhân tiếc nuối nói: "Đoàn sư phụ không chơi."
Liên Ngộ đợi cậu nói tiếp, Thành Nhân tiếc nuối nói: "Không biết Đoàn sư phụ vì sao lại bất tiện."
Tiểu Phụng vừa khéo tỉnh lại, nghe được lời Thành Nhân nói, nàng tự hỏi vết thương trên miệng La Huyền là từ đâu mà ra. Nàng mang theo suy nghĩ này rời khỏi phòng Liên Ngộ. Đang mãi mê suy nghĩ, nàng đụng phải Trần Thiên Tướng, dược liệu Trần Thiên Tướng mang theo đều bị rơi tứ tung, y nhỏ giọng trách nàng: "Tiểu Phụng, ngươi đang nghĩ ngợi lung tung cái gì vậy?"
Tiểu Phụng rất đau lòng nói: "Thiên Tướng, miệng của Đoàn sư phụ...Ngươi có biết chuyện xảy ra chuyện gì không?"
Khuôn mặt của Trần Thiên Tướng đột nhiên đỏ bừng, y không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng Tiểu Bạch thì biết. Tiểu Bạch nói riêng với y rằng nhất định là vợ của Đoàn sư phụ đã cắn hắn.
Ôi trời ơi! Đoàn sư phụ là ai, Trần Thiên Tướng biết rõ, vợ của sư phụ là ai? Ta chưa nhìn thấy bao giờ.
Tiểu Phụng nhìn thấy vẻ mặt của y thì biết chắc chắc y biết gì đó. Nàng ép hỏi một hồi, cuối cùng Trần Thiên Tướng phải lắp bắp thuật lại những gì Tiểu Bạch đã nói với mình cho Tiểu Phụng nghe.
Tiểu Phụng nghe vậy, lập tức chạy đi tìm La Huyền mặc đồ đen. Nếu như hắn tìm được một người phụ nữ khác, hắn có xứng với Tiểu Thiện không? Hơn nữa vì chuyện của La Huyền và Tiểu Bách Linh, càng khiến cho Tiểu Phụng bừng bừng lửa giận.
La Huyền mặc đồ đen vừa mới bôi thuốc xong đang ngồi trên ghế, thuốc mỡ dưới chân núi không tốt bằng thuốc của hắn, nên sau một đêm vẫn còn hơi sưng. Lúc này, Tiểu Phụng đá tung cánh cửa, nhìn hắn, tức giận nói: "Miệng của người làm sao thế?"
La Huyền mặc đồ đen nhíu mày nói: "Ngươi hét cái gì vậy?"
Trần Thiên Tướng nghe thấy nàng hét vào mặt La Huyền mặc đồ đen, xấu hổ bỏ đi. Sư phụ đối xử với sư muội khác, Đoàn sư phụ cũng sẽ đối xử với sư muội khác, nghĩ vậy cho nên Trần Thiên Tướng không cảm thấy lo lắng, rời đi. Trước khi đi còn giúp bọn họ đóng cửa lại. Tiểu Phụng tâm trạng không tốt, giọng nói rất lớn, nếu có người nghe thấy, tôn nghiêm của sư phụ sẽ không còn.
Tiểu Phụng tức giận đến mức chỉ vào môi La Huyền mặc đồ đen, lớn tiếng: "Cái này là do người phụ nữ kia cắn sao?"
La Huyền mặc đồ đen lùi lại hai bước, quay người lại, tránh xa nàng vài bước, mắng: "Nhảm nhí!"
Tiểu Phụng quát: "Người cho rằng ta còn trẻ không biết gì sao? Đây rõ ràng là bị nữ nhân cắn."
La Huyền mặc đồ đen nghe nàng nói đến chuyện phòng the mà không biết ngượng, hắn lập tức xụ mặt, nói: "Ngươi là con gái, nói những lời này, không biết xấu hổ sao."
Lúc La Huyền mặc đồ đen đến đây, nhất là khi đối mặt với Tiểu Phụng, hắn giống như một lão già hiền lành, vì vậy đã khiến cho Tiểu Phụng nghĩ rằng tính tình hắn tốt. Tiểu Phụng cũng chưa từng thấy bộ dạng tàn nhẫn của La Huyền mặc đồ đen, cho nên càng vô pháp vô thiên.
Nàng nhảy dựng lên ba thước, quát: "Ngươi dám làm như vậy, ta còn ngại nói sao?"
La Huyền mặc đồ đen đã tức giận, thấy Tiểu Phụng còn ầm ĩ như vậy, hắn nghiêm giọng nói: "Câm miệng, ta không cần ngươi quan tâm đến ta."
Tiểu Phụng nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng, vẻ mặt không thân thiện. Nghĩ đến La Huyền bị Tiểu Bách Linh hoặc những người phụ nữ khác hôn sau này, lại vì những người phụ nữ khác mà hét vào mặt nàng, trong lòng bất an cùng đau đớn, nói: "Nàng nói người không thích nàng chút nào, hóa ra là sự thật."
La Huyền mặc đồ đen đương nhiên biết "nàng" trong lời nói của nàng là ai.
Nàng nghĩ vậy là đúng! La Huyền mặc đồ đen khẽ "hừ" một tiếng trong lòng, im lặng.
Tiểu Phụng nghĩ rằng hắn đồng ý, liền lao tới nói: "Nàng sức khỏe không tốt, ngươi còn đi ra ngoài tìm phụ nữ sao?"
La Huyền mặc đồ đen bị Tiểu Phụng nói ra những lời thô bỉ, hắn thế mà lại không nói được câu nào. Khuôn mặt hắn lúc đen lúc đỏ. Khi hắn sắp không kìm được lửa giận định mắng nàng thì cảm thấy miệng mình đau rát.
Tiểu Phụng nắm lấy tay áo nàng, hung hăng xoa môi của hắn.
La Huyền mặc đồ đen nhìn Tiểu Phụng hung dữ, sửng sốt một lúc.
La Huyền về đến nhà, thấy Trần Thiên Tướng lo lắng quay đầu lại ở tiền sảnh, hắn nhíu mày nói: "Thiên Tướng."
Khi Trần Thiên Tướng nhìn thấy La Huyền, hắn hét lên: "Sư phụ."
Khi La Huyền nghe Trần Thiên Tướng nói Tiểu Phụng và La Huyền mặc đồ đen đang cãi nhau, La Huyền vội vã chạy tới.
Lúc tới nơi, hắn không hề nghe thấy tiếng cãi vã. Hắn liếc nhìn Trần Thiên Tướng, Trần Thiên Tướng cũng ngơ ngác nhìn hắn. Lúc này, Tiểu Phụng bỗng hét lớn: "Lau sạch."
La Huyền nhảy lên bậc thang, tiến lên một bước đá tung cánh cửa, nhìn thấy cảnh tượng trong nhà. Tiểu Phụng ôm cổ La Huyền mặc đồ đen, miệng La Huyền mặc đồ đen thì đỏ bừng.
Nghiệt đồ này! Nàng đang làm gì vậy?
Tâm trí La Huyền ong ong, giọng nói cũng trở nên lạnh lẽo: "Ngươi làm gì vậy?"
Tiểu Phụng đã vượt qua ranh giới với La Huyền mặc đồ đen khi nàng bất tỉnh vì ma đan. Lúc đó nàng thật ngu ngốc, nhưng bây giờ thì không phải!
Nàng đúng là đồ vô liêm sỉ, nàng dám ôm hắn, nàng đang cái làm gì vậy?
Đêm qua, bởi vì trăng tối và gió lớn, cho nên La Huyền không nhìn kỹ khuôn mặt La Huyền mặc đồ đen, nên không biết vết thương trên miệng hắn, vì thế bây giờ hắn nghĩ rằng Tiểu Phụng đã làm gì đó với La Huyền mặc đồ đen.
Cơn tức giận của La Huyền khiến Tiểu Phụng và La Huyền mặc đồ đen nhận ra có điều gì đó không ổn.
La Huyền mặc đồ đen lấy lại tinh thần, trước khi hắn đẩy nàng ra, thì Tiểu Phụng đã nhanh chóng buông hắn ra.
Bởi vì biểu cảm của La Huyền không đúng, nên Tiểu Phụng không dám đi qua. Nàng đứng bên cạnh La Huyền mặc đồ đen, ngượng ngùng kêu: "Sư phụ."
La Huyền cười lạnh: "Ngươi còn biết lễ nghi, liêm sỉ không?"
La Huyền mặc đồ đen mấp máy môi, miệng đau rát khiến hắn không nói nên lời.
Tiểu Phụng không biết nói gì khi La Huyền măng nàng như vậy, cuốn quýt giải thích: "Không phải như vậy, sư phụ..."
Tiểu Phụng vừa nói xong chữ "Sư phụ", La Huyền liền quay người rời đi. Nhân tiện, nàng vẫn luôn gọi La Huyền mặc đồ đen là "sư phụ".
Nhìn thấy La Huyền đi xa, Tiểu Phụng không nói nên lời, trong nháy mắt sự kiêu ngạo biến mất. Thấy La Huyền tức giận, nàng có chút không dám đuổi theo.
Cuối cùng, nàng dậm chân nói với La Huyền mặc đồ đen: "Đều là lỗi của người."
La Huyền mặc đồ đen đã chịu đựng những phiền toái vô lý của nàng kể từ khi nàng xông vào. Bây giờ bị La Huyền nhìn thấy, hắn thực sự xấu hổ. Cho nên hắn đã lạnh lùng nói: "Cút đi."
Tiểu Phụng thấy hắn có vẻ không thân thiện, lại nghĩ đến hành động vừa rồi của nàng, thật là xấu hổ, vội vã chạy ra ngoài.
La Huyền mặc đồ đen ở sau lưng nàng, giọng điệu không tốt nói: "Sau này đừng vào phòng ta."
Tiểu Phụng không nhịn được, quay đầu lại hét lên: "Người nghĩ ta bằng lòng đến nữa sao?"
Thấy nàng vẫn còn hét lên như vậy, biểu tình trên mặt La Huyền mặc đồ đen càng thêm xấu xí.
Tiểu Phụng không quan tâm liệu hắn có tức giận hay không, trực tiếp nói một cách mỉa mai: "Ta còn tưởng nàng có thành kiến với người, nên ta đã nói tốt về người trước mặt nàng, ha, không ngờ người lại đi tìm phụ nữ. Trước kia người bỏ rơi vợ con, bây giờ lại ích kỷ và phóng đãng, người đúng là đồ không có lương tâm, ta cũng ghét người giống như nàng vậy." Tiểu Phụng nói xong liền bỏ chạy.
La Huyền mặc đồ đen đã lâu không nổi nóng. Sau khi chịu đựng sự tra tấn của chất độc trong mười sáu năm, hắn dần dần trở thành một người không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa, kể cả sự sống và cái chết, võ thuật, bạn bè hay những sai lầm khiến hắn phải chịu đựng.
Nhưng hôm nay, hắn tức giận với Tiểu Phụng đến mức gân xanh nổi lên trên trán, khóe miệng mím chặt bị kéo căng mà đau đớn, điều này khiến hắn lại cảm thấy tức cười.
Nhiếp Tiểu Phụng phát điên, Tiểu Phụng nghịch ngợm! La Huyền mặc đồ đen vỗ mạnh xuống bàn.
....
Tiểu Phụng do dự hồi lâu, cuối cùng chạy đi tìm La Huyền.
Lúc đầu La Huyền rất tức giận, nhưng hắn đi vòng quanh bên ngoài và cảm thấy điều đó là không thể. Hắn biết tính khí của mình. Không thể làm như vậy, trừ khi...
Trừ khi là Tiểu Phụng chủ động.
La Huyền tự mình phán đoán, càng ngày càng buồn bực. Nhìn thấy Tiểu Phụng chạy tới, hắn càng không vui, không để ý đến nàng nữa mà đi thẳng qua.
Tiểu Phụng vội vàng đuổi theo, nói: "Vừa rồi ta tức giận nên mới làm như vậy."
La Huyền không để ý đến nàng.
Tiểu Phụng tiếp tục giải thích: "Hắn bị một người phụ nữ cắn vào miệng, nên ta mới tức giận đến mức đó."
La Huyền sửng sốt, dừng lại. Tình hình thế nào?
Tiểu Phụng lại nói: "Tiểu Thiện cả ngày mất ngủ, hắn không thèm để ý, còn thoải mái chơi cờ với hòa thượng cả ngày."
Mặt La Huyền giật giật.
Tiểu Phụng tiếp tục: "Bây giờ hắn còn đi tìm phụ nữ. Hắn tàn nhẫn và ích kỷ như vậy, bỏ rơi vợ con. Ta không thể không mắng hắn."
La Huyền trông cực kỳ tệ. Nàng đang mắng ai vậy?
La Huyền mắng: "Hắn là trưởng bối, không đến lượt ngươi chỉ trích."
Tiểu Phụng giải thích hồi lâu, phát hiện sắc mặt La Huyền trông còn tệ hơn khi nãy. Cuối cùng Tiểu Phụng cũng nhớ ra 'Đoàn sư phụ và sư phụ là cùng một người!'
Nàng lắp bắp hồi lâu, chỉ có thể nói: "Ta sai rồi."
La Huyền không để ý đến nàng, vội vã rời đi.
Tiểu Phụng muốn khóc nhưng không có nước mắt. Nàng nhanh trí mắng nhầm người rồi. Tình huống này quá xấu hổ.
Tiểu Phụng trở về phòng với khuôn mặt buồn bã.
La Huyền đã bị Liên Ngộ gọi đi, nên nàng phải đi làm việc khác trong tâm trạng không tốt.
Trong ba ngày liên tiếp, La Huyền mặc đồ đen hoặc là ra ngoài sớm về muộn, hoặc là trốn trong nhà không ra ngoài. Minh Viễn lão Hòa Thuợng ngạc nhiên hỏi Tiểu Phụng. Tiểu Phụng cười khúc khích hai tiếng rồi đi qua.
Ngày thứ tư, La Huyền mặc đồ đen xuất hiện, đi tìm La Huyền trước.
Hai người đi bộ trong núi nửa ngày. Cả hai đều không nói lời nào. La Huyền mặc đồ đen định đưa La Huyền đến một nơi.
La Huyền đi theo hắn, đi xa mười dặm. Cuối cùng, hắn dừng lại trước nhà đá. La Huyền mặc đồ đen nói: "Ta sẽ chuyển đến đây sống."
Hắn muốn rời khỏi núi Ái Lao, tránh xa thành Nhĩ Hải, nhưng Nhiếp Tiểu Phụng lại ở đây không rõ mục đích, thân thể lại yếu ớt, năm sau trong thành sẽ bùng phát bệnh huyết quy. Hắn cần thời gian thu xếp mọi thứ.
La Huyền sửng sốt. Hắn định làm gì?
La Huyền mặc đồ đen đau khổ nói: "Nhiếp Tiểu Phụng không còn đến núi Ái Lao nữa vì ta ở đây."
Trong khoảng thời gian này, La Huyền mặc đồ đen đang trong cảnh chạng vạng, còn Nhiếp Tiểu Phụng thì tâm trạng bất thường, khiến La Huyền cảm thấy tuyệt vọng. Khi thấy La Huyền mặc đồ đen nói rõ ràng, La Huyền đã tràn đầy chán nản trong một lúc.
La Huyền mặc đồ đen nói: "Bệnh huyết quy năm sau sẽ bùng phát ở gần thành Nhĩ Hải."
La Huyền kinh hãi. La Huyền mặc đồ đen chắp tay sau lưng, chậm rãi nói: "Ngày mai ta sẽ xuống núi tìm thằn lằn đực và thằn lằn vàng. Thuốc giải bệnh huyết quy, đợi ta trở về, ta sẽ dạy cho ngươi."
La Huyền thấy hắn đã quyết định, liền lạnh lùng nói: "Sau khi Liên Ngộ xuống núi, ta sẽ đi cùng ngươi."
Hắc Y đứng chắp tay sau lưng, từ chối: "Không."
La Huyền nói: "Ngươi một mình..."
La Huyền mặc đồ đen phất tay nói: "Tiểu Phụng hư hỏng, ngươi không thể chiều chuộng nàng nữa."
La Huyền im lặng một lát, nói: "Được."
La Huyền mặc đồ đen nhìn về phía xa, có chút mệt mỏi nói: "Chăm sóc tốt cho thân thể của nàng. Ta sẽ nghĩ biện pháp."
La Huyền đứng cùng hắn, đồng ý.
Hai người không nói nữa, gió lạnh thổi qua núi, lá rụng bay lả tả, nhà đá càng thêm lạnh lẽo.
Khi Tiểu Huyền biết La Huyền mặc đồ đen sắp rời đi, Trần Thiên Tướng đã thu dọn quần áo giúp hắn. Khi Trần Thiên Tướng thấy nàng đến, y nhìn nàng với ánh mắt cảnh cáo, bảo nàng đừng cãi nhau với La Huyền mặc đồ đen nữa.
Sau khi Trần Thiên Tướng rời đi, Tiểu Phụng mới đi vào.
La Huyền mặc đồ đen một mình đến tay không nên không mang theo gì. Bây giờ hắn chỉ mang theo vài bộ quần áo và một bọc nhỏ.
Tiểu Phụng bất an nói: "Ngày đó ta là người nóng nảy, không nên mắng người. Ta không bao giờ muốn người rời đi, người đừng tức giận nữa."
La Huyền mặc đồ đen thấy vẻ mặt hối hận của nàng, thở dài, nói: "Ta không giận ngươi."
Tiểu Phụng vui mừng: "Nếu người không tức giận, vậy thì đừng đi."
La Huyền mặc đồ đen cầm lấy gói đồ, nói: "Ta chỉ đi hái thảo dược thôi."
Tiểu Phụng không tin, nói: "Nhưng ta nghĩ chắc chắn người vẫn còn tức giận."
La Huyền mặc đồ đen nhìn nàng. Tiểu Phụng hiện tại rất trẻ con và nghịch ngợm, lúc này nàng đang nhìn hắn bằng đôi mắt ngấn lệ. La Huyền mặc đồ đen dịu giọng, nói: "Ta sẽ không giận ngươi."
Tiểu Phụng rất bất an. La Huyền mặc đồ đen lấy một túi trong ngực ra , nói: "Đến đây, giúp ta một việc."
Tiểu Phụng đi tới, La Huyền mặc đồ đen đưa cho nàng, nói: "Đây là của nàng, ngươi giúp ta trả lại cho nàng."
Tiểu Phụng cầm lấy, nói: "Cửu liên Hoàn."
La Huyền mặc đồ đen muốn nói với nàng sau này đừng tùy hứng nữa, nhưng lời nói vừa ra đến môi đã nuốt lại.
La Huyền mặc đồ đen bước ra, Tiểu Phụng ngăn hắn lại, nói: "Đợi ta với."
La Huyền mặc đồ đen nhìn nàng với vẻ bối rối, Tiểu Phụng chạy đi, nói: "Ngươi phải đợi ta."
La Huyền mặc đồ đen đứng im, La Huyền bước ra, La Huyền mặc đồ đen nhìn hắn, nói: "Ta đi trước."
La Huyền vội ngăn hắn lại: "Đợi nàng."
La Huyền mặc đồ đen không đợi, sải bước dài bước đi.
Tiểu Phụng đi ra thấy hắn ôm giày, biết chân hắn không được tốt lắm, vội vàng đưa cho hắn hai đôi giày. Nàng đã làm xong từ lâu, nhưng vì mấy ngày trước cãi nhau với hắn nên nàng không đưa.
Tiểu Phụng chạy ra không nhìn thấy ai, nên chạy ra khỏi cửa.
Trên đường xuống núi, La Huyền và Minh Viễn Lão Hòa Thượng đứng đó, nhìn con đường phía xa. Tiểu Phụng thấy La Huyền mặc đồ đen cô độc bước đi một mình, nàng không quan tâm đến bất cứ điều gì khác, đuổi theo.
La Huyền đưa tay ngăn nàng lại: "Tiểu Phụng."
Tiểu Phụng đẩy tay hắn ra, chạy xuống mà không ngoảnh lại. Nàng vừa chạy vừa hét: "Đợi ta với."
La Huyền mặc đồ đen vẫn bước đi, bước chân càng lúc càng nhanh. Tiểu Phụng đuổi theo hắn đi xa, nhưng cuối cùng nàng vẫn không đuổi kịp.
Nàng ngồi dưới đất, La Huyền đứng sau lưng nàng, an ủi: "Đợi hắn trở về, rồi ngươi đưa cho hắn."
Tiểu Phụng vẫn luôn cảm thấy hắn sẽ không trở về. Tiểu Phụng đứng dậy nói: "Hắn sẽ trở về sao?"
La Huyền nói: "Sẽ."
Tiểu Phụng thở phào nhẹ nhõm hỏi: "Khi nào hắn mới có thể trở về?"
La Huyền nhìn con đường hắn đi, rồi nói: "Sang năm."
Tiểu Phụng khóc: "Có phải vì ta đã mắng người không?"
La Huyền cảm thấy ngực căng thẳng, nói: "Không phải, hắn đi hái thảo dược, đường xa lắm."
Khi Tiểu Phụng trở về, mắt đỏ hoe.
Sau đó, Minh Viễn lão Hòa Thượng thấy nàng đến viện Liên Ngộ chép kinh, không hiểu sao lại cảm thấy nhẹ nhõm.
(Minh Viễn Hòa Thượng cảm thấy mệt mỏi với ngọn núi này quá! Ông muốn về chùa.)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com