10
Buổi sáng của ngày mới, nắng sớm long lanh, tiếng chim hót líu lo như một buổi hòa tấu hoàn hảo.
Sau bữa sáng, cha M thản nhiên ngồi trong phòng khách, thong dong lật báo, chốc chốc còn gọi vọng ra:
"Này N, lát nữa rảnh thì ra vườn coi lại mấy chậu mai mới mua với ta nhé. Cây chắc đang vào kỳ phát triển, coi thử có cần bón thêm phân không?"
N nghe, liền vâng dạ, gương mặt lấy lại được chút tự nhiên. Đúng là chỉ có cha M, vẫn xem anh như một quản gia tận tâm, chưa bao giờ để ý sâu vào những thay đổi xung quanh.
Trong khi đó, M ngồi bên cạnh, siết chặt nắm tay, trong lòng hỗn loạn. Cha mình thật sự chẳng nhận ra gì, nhưng mẹ thì đã nhìn thấu, còn N thì vẫn né tránh. Sự chênh lệch ấy làm cậu vừa chua chát, vừa thấy thương anh nhiều hơn.
Một lúc sau, cha M vui vẻ bước ra sân, N cũng đi theo. Bóng dáng hai người đứng giữa vườn cây thoáng yên bình, chỉ có mẹ M từ trên lầu nhìn xuống, ánh mắt phức tạp. Bà khẽ mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ: Có lẽ chỉ có ông ấy là chẳng hiểu gì cả. Nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất gia đình này vẫn còn giữ được sự bình yên tạm thời...
M đứng trong hiên, ánh mắt không rời bóng lưng N. Cậu muốn chạy lại, muốn ôm chầm lấy anh ngay trước mặt cha, muốn hét lên cho cả thế giới biết mình yêu anh nhiều đến mức nào. Nhưng lý trí níu giữ, chỉ để mặc cho đôi mắt thêm sâu thẳm, âm thầm dõi theo anh.
---
Giữa vườn, N đang cúi xuống xem từng gốc mai, tay thoăn thoắt kiểm tra đất và lá. Cha M đứng bên cạnh, thỉnh thoảng cúi xuống ngó xem, rồi thở dài:
"Ôi, có tuổi rồi, mỏi lưng quá..."
N chưa kịp phản ứng, M ngay lập tức bước tới, giọng vừa lễ phép vừa sốt sắng:
"Ba vào trong nghỉ ngơi đi, để con phụ anh N cho."
Cha M thoáng ngạc nhiên, nghi ngờ một chút, ánh mắt liếc qua M:
" Hử... thằng con quý hóa này... tự nhiên hứng thú với mấy chuyện cây trái thế nhỉ?"
M nở nụ cười nhẹ, khoanh tay, tỏ ra hết sức bình thản:
"Dạ, con rảnh, muốn phụ một tay để cho mấy cây mai khỏi bị bỏ bê thôi. Với lại cha đau lưng mà, vào trong nghỉ ngơi đi."
Cha M cười khẽ, không hỏi thêm nữa. Ông biết thằng M này từ bé đã rất tinh nghịch, nhiều lúc đột nhiên hứng thú với đủ thứ việc lặt vặt cũng là chuyện bình thường. Sau một hồi, ông lắc đầu, mỉm cười, quay người bước vào nhà, để lại N và M giữa vườn.
Trong khoảng lặng ấy, M đứng sát bên N, mắt lặng lẽ dõi theo từng động tác của anh. Sự gần gũi đơn giản này khiến trái tim cậu vừa hạnh phúc vừa bồn chồn. N thì vẫn cúi đầu, vừa làm vừa cảm nhận hơi ấm của M bên cạnh, lòng ngổn ngang nhưng chưa dám nhìn thẳng.
---
Cha M vừa khuất bóng trong nhà, không gian vườn trở nên yên tĩnh hẳn. Gió thổi nhẹ, hương hoa hồng thoang thoảng, tạo cảm giác vừa dễ chịu vừa hơi căng thẳng. M đứng sát N, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:
"Anh N... hôm nay em muốn nói chuyện với anh một chút."
N ngẩng đầu, tim đập nhanh, cảm giác vừa tò mò vừa lo lắng. Anh biết M đang nghiêm túc, nhưng chưa biết sẽ nói gì.
M hít sâu, ánh mắt dõi theo từng cử động của N:
"Em biết những ngày qua, anh vì em mà không giây phút nào được yên ổn ... nhưng em muốn anh hiểu rằng tất cả đều là lỗi của em."
N lặng im, cúi xuống xem mấy nhánh mai, cố che giấu sự bối rối.
M bước tới gần hơn, ngồi xuống cạnh anh, giọng trầm hơn:
"Anh N... em yêu anh. Không chỉ là ghen tuông, không chỉ là sự ích kỷ... mà là tình cảm thật sự. Anh đã chăm sóc em từ bé, em cũng muốn bảo vệ anh từ giờ trở đi."
N khẽ giật mình, ánh mắt lóe lên sự hỗn loạn. Anh muốn nói gì đó, muốn phản bác, muốn đẩy M ra, nhưng cả cơ thể như tê cứng. Những lời M vừa thốt ra khiến anh vừa sợ, vừa thấy trái tim run lên lạ lùng.
M nhích lại gần, giọng khẽ:
"Anh không cần trả lời ngay. Chỉ cần biết rằng em sẽ ở bên anh."
N cúi đầu, tay siết chặt, thở dốc. Trong lòng ngổn ngang cảm xúc: sợ hãi, bối rối, nhưng cũng dâng lên một chút ấm áp. M chỉ ở đó, kiên nhẫn chờ đợi, ánh mắt đầy quyết tâm nhưng không áp lực, khiến N cảm thấy lần đầu tiên không còn muốn chạy trốn hoàn toàn.
---
M nhìn N, ánh mắt chan chứa cảm xúc, giọng run run nhưng chân thành:
"Anh N...em...em thích anh rất nhiều."
Lời nói ấy như một cơn sóng cuốn mạnh vào lòng N. Anh đăm chiêu, mắt nhìn xuống, tay siết chặt lại, tim đập rộn ràng nhưng nặng trĩu. Những mâu thuẫn trong lòng bỗng ùa về: những ngày tháng chăm sóc M, sự khác thường của cậu, cảm giác vừa trách nhiệm vừa lo lắng, cả sự do dự khi nhận ra M thay đổi.
Anh tự hỏi, nếu bây giờ nói ra lời từ chối... liệu có phải là quá độc ác? Liệu có làm tổn thương M, người đã đặt hết tâm tình vào mình? Trong đầu N, câu hỏi lặp đi lặp lại: liệu mình có đủ can đảm để từ chối, hay thực sự lòng anh đã mềm nhũn từ lâu?
N im lặng thật lâu, ánh mắt nhìn xuống đất, thở khẽ. M cũng không dám nói thêm gì, tim đập dồn dập, ánh mắt dõi theo từng cử động của N, vừa hồi hộp vừa sợ hãi. Khoảng yên lặng kéo dài, nặng trĩu nhưng lại đầy sức mạnh kì lạ, khiến cả hai như bị hút vào nhau.
Cuối cùng, N khẽ ngẩng đầu, giọng nhỏ xíu, run run:
"Vậy... em... em hứa... đừng làm anh đau thêm một lần nào nữa được không?"
M nghe xong, lòng như vỡ òa, đôi mắt long lanh, nở một nụ cười dịu dàng và đầy yêu thương. Cậu cúi xuống, nắm chặt bàn tay N dính đầy đất, thì thầm:
"Anh yên tâm... em sẽ không bao giờ làm anh đau lòng thêm một lần nào nữa."
Khoảnh khắc ấy, khu vườn yên tĩnh trở nên ấm áp lạ thường, ánh sáng xuyên qua tán lá chiếu lên gương mặt hai người, hòa cùng nhịp tim vừa sợ hãi vừa hân hoan. Lần đầu tiên, cả hai cảm nhận được sự chân thành, tin tưởng, và sự mở lòng của đối phương, như mở ra một chương mới, nơi tình cảm không còn giấu giếm, chỉ còn sự đồng cảm, quan tâm và gần gũi.
---
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com