Manu thề với chúa là cô sẽ không bị lung lay bởi bất cứ thứ gì. Trừ tiền. Và chính vì thế nên giờ cô đang phải làm cho cái nơi gọi là sát quỷ đoàn.
. . .
Đúng vậy. Sự yếu đuối của con người xuất phát từ cảm xúc. Vì muốn bảo vệ người thân. Vì muốn được yêu. Vì muốn được sống. Chúng ta đã làm những việc được cho là 'đúng'. Để rồi hậu họa từ những cảm xúc này đã vô tình giết chết bao nhiêu người.
Đây là fanfic nhỏ mình viết để giải trí. Câu chuyện này nhằm thỏa mãn đam mê nhất thời. Ở Đây nhân vật là sự hư cấu từ trí tưởng tượng. Không lãng mạn hay hạnh phúc.
Không thích vui lòng skip ạ
Character OOC NẶNG
Platonic. Mình có bản quyền của oc của mình.
OC X Character
Cảm ơn mọi người đã ghé qua và đọc truyện của Cá Mòi Đóng Hộp
- Tôi thích cô - Lời nói trầm ấm vang lên bên tai cô- Anh đừng đùa nữa có được không? Chẳng vui chút nào! ( ̄△ ̄) - Cô như đang lảng tránh điều gì đó- Tôi không đùa - Vẻ mặt nghiêm túc, vô cùng nghiêm túc - Vậy do tôi nghe nhầm- Người như tôi. . .cô không thích sao? - Anh có chút ngạc nhiên - Anh nghĩ người như anh tôi phải thích ư? ~( ̄~ ̄)~ Ôm cô gái ấy vào lòng, anh lên tiếng: - Tôi sẽ chứng minh. . . cô cũng thích tôi !…
Xuyên rồi?! Sở Kiều thật sự đã xuyên sách rồi. Hơn nữa còn là bộ truyện sắc "Kỷ Nhược Đan Tình" . Bộ này nữ chính có một dàn hậu cung à nha!Nhưng khoan....!!Thế mà Sở Kiểu lại xuyên thành nữ phụ, là vật cản đường của nữ chính. Hơn nữa kết cục của Sở Kiều này vô cùng bi thảm!Phải làm sao đây? Cô nhất định phải sống sót! Không thể để mọi thứ xảy ra y như trong truyện được!…
- Giới giải trí, ABO.- Hài hước, HE, niên hạ- Bá đạo kim chủ Omega x Thanh thuần chim hoàng yến Alpha, 1x1.- Độ dài: 49c + 3fic- Tác giả: Lương Phong- Editor: Sâu Thanh Lâu…
Khác thủ tiên quyTác giả: Đông Lai Bất Tự Bồng Lai ViễnThể loại: Đam mỹ, tiên hiệp tu chân, xuyên việt thời không, tình hữu độc chung, cổ đại, cường cường, chậm nhiệt, 1x1, HEVai chính: Phương KhácVai phụ: Diệp Vu Thời, Thái AĐộ dài: 253 chương + 1 phiên ngoại====Chuyển ngữ: Lightraito44 (Huyết Phong - Light)Nguồn: huyetphong.blogspot.com…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…