Ngoại truyện 1: Anh thích em, em có biết? (pt.1)
Jooheon nhớ lại lần đầu anh gặp Changkyun, đại loại là một ngày nắng đẹp nào đó. Anh lúc ấy đang chơi trốn tìm cùng với đám trẻ trong cô nhi viện tại sân chơi. Vốn bản tính hiếu thắng, anh chui tọt vô phòng viện trường và núp dưới gầm của bàn trà, phủ tấm khăn trải bàn xuống để không ai nhìn thấy dù chỉ là ngón chân của mình.
Đợi một lúc lâu mà không thấy động tĩnh gì, anh chắc bụng tụi nó đã nháo nhào lên rồi, đang tính nhích người để xông ra thì cửa phòng chợt mở. Có người bước vào, và Jooheon nín thở trong phút chốc vì giật mình.
Lén vén tấm khăn trải bàn lên một chút để nhìn, Jooheon thấy viện trưởng, một người phụ nữ đã lớn tuổi cùng một cậu nhóc.
Ba người tiến đến ngồi quanh bàn trà để nói truyện, Jooheon lập tức hạ thấp tấm khăn trải bàn, tầm nhìn của anh bây giờ chỉ đủ để thấy được thằng nhóc.
Không biết nó làm sao mà một tay lại treo lủng lẳng trước ngực, đầu quấn băng, mặt nhìn như muốn khóc nhưng cố nín lại, mắt nó đỏ hồng, có vẻ cũng vừa mới khóc xong thôi.
Nó ngoan ngoãn ngồi nghe viện trưởng nói chuyện với người phụ nữ kia mà không rên nửa lời. Jooheon nghe loáng thóang câu chuyện, đại loại là ba mẹ nó qua đời, nó không còn họ hàng thân thích, có anh hai nhưng mà đã được gửi đến cô nhi viện khác rồi.
Thằng nhóc bị người phụ nữ đẩy lên trước đưa vào vòng tay của viện trưởng, mặt nó rõ là không muốn, nhưng vẫn không kháng cự gì.
Jooheon chợt thấy thương thằng nhỏ, anh không biết sao tự nhiên lại thế, nhưng nhìn ánh mắt đỏ hoe cứ như khóc muốn khóc ngay được của nó là lòng anh mềm nhũn ra.
Anh núp dưới bàn trà cho đến khi viện trường dẫn thằng nhỏ và người phụ nữ kia rời khỏi.
Nhẹ nhàng rời đi phòng viện trưởng, Jooheon nhanh chóng chạy về phòng sinh hoạt chung, chắc là thằng nhóc sẽ được dẫn tới đó để giới thiệu với mọi người.
Đúng như dự đoán, thằng nhỏ này rất khó gần, anh đã chủ động làm thân với nó trước mà nó dám bơ anh cơ.
Nhưng dù sao anh và nó vẫn còn rất nhiều thời gian để từ từ bồi đắp tình cảm, Jooheon thực sự có thiện cảm rất lớn với cậu nhóc Changkyun này. Có lẽ vì thiếu thốn tình cảm từ nhỏ, Jooheon không muốn ai giống mình, lúc đấy anh đã nghĩ xem Im Changkyun như em trai mà bảo bọc.
Thời gian đầu Changkyun luôn lầm lũi trốn trong góc, anh phải dùng rất nhiều lời ngon ngọt cùng lôi kéo mới đưa được nó ra khỏi cái hốc nhỏ đó. Nó dần không còn u ám, cũng không khóc lóc đòi ba mẹ nữa. Nó còn bám riết lấy Jooheon làm anh cực kỳ sung sướng, cảm giác có một cậu em nhỏ đúng là rất tuyệt.
Nhưng tình cảm anh em dần biến chất ở một quãng nào đó mà anh không hề hay biết.
Năm đó Jooheon tròn 10 tuổi, vẫn là tuổi ăn tuổi lớn và cũng là cái tuổi có nhiều thắc mắc và tò mò về mọi thứ trên đời.
Lúc đó Changkyun đã đến cô nhi viện được 1 năm rồi, thằng nhỏ đã tươi sáng hơn nhiều so với lúc mới tới, nhưng dạo gần đây nó không bám lấy Jooheon như trước nữa, vì có một đối tượng mới xuất hiện làm chỗ dựa cho nó.
Chae Hyungwon.
Hắn ta là con của một người phụ nữ thường xuyên đến cô nhi viện để làm tình nguyện.
Hyungwon trong lúc đó thường chạy chơi với mọi người, và cũng như Jooheon, Hyungwon dần nhận ra cậu nhóc Im Changkyun đặc biệt xinh xắn và đáng yêu.
Changkyun dĩ nhiên không cưỡng lại được sự quan tâm đặc biệt của một người cao hơn mình cả một cái đầu. Hyungwon lúc đó đã trưởng thành hơn so với những đứa trẻ đồng trang lứa rất nhiều.
Đến đi nhiều lần như thế hơn một năm, Changkyun đã cực kỳ thân thiết với Hyungwon, còn Jooheon thì ngày càng xa cách.
Một hôm, Jooheon lén nghe được từ phòng viện trưởng rằng gia đình Hyungwon muốn nhận nuôi Changkyun vì họ sắp sửa chuyển khỏi đây.
Jooheon cực kỳ lo lắng, mặc dù vẫn nói ngoài miệng rằng mong Changkyun tìm được một gia đình phù hợp, và không thể phủ nhận rằng gia đình nhà Hyungwon quá tuyệt vời cho một đứa trẻ mồ côi... nhưng Jooheon lại không muốn rời xa Changkyun chút nào. Anh còn từng từ chối một gia đình muốn nhận nuôi mình vì muốn ở lại với Changkyun như lời đã hứa với cậu nhóc.
Changkyun cũng từng từ chối một gia đình vì muốn đợi anh trai đến đón, nhưng giờ thì Jooheon không chắc Changkyun có từ chối lần nữa không, vì Changkyun giờ đang thân thiết với Chae Hyungwon lắm.
Jooheon lân la dò hỏi Changkyun, biết được thằng nhỏ vẫn đang phân vân, anh lập tức đẩy mọi chuyện đi xa, nhắc nhớ đến lời hứa của anh hai nó, còn bảo anh hai nó trở lại không thấy nó sẽ rất buồn.
Rốt cuộc Changkyun từ chối.
Jooheon nhìn Hyungwon và Changkyun ôm nhau trong ngày chia tay mà mở cờ trong lòng, anh tự thấy bản thân mình thật kỳ quặc khi cứ có suy nghĩ muốn độc chiếm Changkyun cho riêng mình, nhưng anh lại tự xem nhẹ những cảm xúc của bản thân, vì Changkyun dù sao cũng sẽ ở bên cạnh anh rất lâu rất lâu nữa, không phải sao? anh hai của thằng nhóc nghe nói là hơn nó 4 tuổi thôi, nhỏ như vậy làm gì có khả năng nuôi nổi em trai chứ.
Jooheon lại yên tâm chiếm trọn mọi sự chú ý của Changkyun vì cái gai Hyungwon đã chuyển đi.
Lại qua hai năm, Jooheon trở thành người mà Changkyun tín nhiệm nhất. Nhưng thằng nhỏ vẫn chờ anh trai của nó đến đón trong vô vọng.
Jooheon muốn hét vào mặt nó "đừng chờ nữa, anh cậu không đến đón đâu!"
Nhưng một ngày kia, một chiếc xe hơi đỗ trước cổng cô nhi viện.
Một anh trai cao to đẹp trai bước xuống xe, lúc đấy Jooheon đang ngồi xích đu trước cổng cô nhi viện chờ Changkyun tắm xong để cùng đi bắt dế ở ngọn đồi gần đó. Trông thấy anh ta, Jooheon chợt có dự cảm không lành.
Hình như anh ta thấy được Jooheon nên tiến đến hỏi.
"Em có thể chỉ cho anh phòng viện trưởng ở đâu không?"
"Anh tìm viện trưởng làm gì vậy ạ?" Jooheon không trả lời mà bâng quơ hỏi.
"Anh đến đón em trai của anh, em biết nó không, nó tên Im Changkyun."
'Oành'
Jooheon nghe thấy sấm chớp bổ xuống đầu mình, bản thân thậm chí còn trượt té khỏi xích đu.
Người kia đi đến hỏi han, nhưng Jooheon vùng dậy và chạy tót đi.
Joohon chạy về tìm Changkyun, thúc dục cậu nhóc mặc đồ thật nhanh rồi vội vàng dẫn cậu chui cửa sau mà rời đi cô nhi viện.
Hai thằng nhỏ một 12 , một 13 tuổi cứ thế đi mà không mang theo bất cứ vật gì.
"Anh ơi không mang theo giỏ đựng dế sao?" Changkyun hỏi khi đang bị Jooheon kéo đi.
"Mình không bắt dế nữa, mình vào rừng bẫy chim nhé!"
"Nhưng mình có mang theo bẫy đâu?" Changkyun ngây ngô hỏi.
"Anh đặt sẵn ở trong rừng rồi, mình đến đó chờ thôi."
"Vậy thì hay quá, em chưa đi bẫy chim bao giờ"
Nghe tiếng hò reo đến từ người phía sau, Jooheon vẫn chỉ biết cắm mặt đi, anh dẫn cậu nhóc vô rừng thật, nhưng làm gì có cái bẫy chim nào ở đó.
Anh chỉ không muốn cậu nhóc gặp được anh trai của mình. Dù vẫn tự lừa mình dối người rằng anh trai của Changkyun có lẽ đã quên cậu rồi và vùi mình vào trong những ngọt ngào của 4 năm qua.
Nhưng hôm nay sự xuất hiện của người thanh niên kia làm anh tỉnh ngộ.
Anh sắp mất Chankyun rồi, Changkyun của anh, người mà anh luôn nâng niu trên tay, xem như em trai mà yêu quý.
Anh cũng không chắc mình có còn xem Changkyun là em trai không nữa, anh trai sẽ có những suy nghĩ không đứng đắn với em mình như Jooheon sao? vì Jooheon thực sự luôn muốn ôm và được vuốt ve Changkyun, nghe cậu gọi một tiếng Jooheonie.
Nhưng anh sắp không được nghe nữa rồi.
Jooheon dẫn Changkyun đi thật sâu vào rừng... trốn khỏi người anh trai trong mơ Changkyun cũng nhắc tên kia.
(còn tiếp...)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com