Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

13

yunjin thật sự là cún ngố, sakura sắp điên đầu vì em mất rồi!

-

một lần, đi chơi.

tay đan tay cùng dạo bước trên con đường khuya vắng vẻ, cả một góc phố chỉ còn vang lên tiếng cười tiếng nói. một người chậm rãi bước đi, một người dù ở ngay bên cạnh nhưng bước chân phấn khởi, nhảy nhót loạn xạ, cứ chốc chốc lại bị kéo lại một lần.

"hôm nay chơi vui quá! em không nghĩ chị dám thử cái trò tàu lượn siêu tốc đó luôn!"

"vì em thôi, nếu không còn lâu chị mới ngồi lên cái thứ đấy, sợ chết đi được!"

"bảo sao chị nắm tay em chắc thế, móng tay chị làm xước cả tay em rồi đây này!" - yunjin nhướn mày trêu chọc chị, rồi lại giở cái giọng phụng phịu ra để mách tội.

"đâu? đưa đây chị xem."

sakura tưởng thật, ân cần đưa tay em lên nhìn. dù không phải vết thương nặng, chỉ là chị để móng tay dài nên khi nắm chặt thì hằn lại vết lên mu bàn tay trắng trẻo của yunjin.

"sao lúc nãy không bảo chị? đỏ hết lên rồi này!"

thế mà vẫn có người xuýt xoa hết vuốt ve lại đến thổi thổi. người được chiều lại càng được đà nhõng nhẽo, mãi chẳng thấy hết đau gì cả.

sakura đưa tay em lên miệng nhẹ hôn một cái vào vết hằn đỏ, yunjin sững sờ tròn mắt nhìn chị.

"đỡ đau chưa? một cái nữa nhé?"

em lắc lắc đầu, ngượng ngùng rút tay về, chẳng dám nắm cũng chẳng dám đan nữa.

-

lần khác, bị ốm.

sakura mỗi lần đổ bệnh là cơ thể đau nhức mệt mỏi, chẳng muốn nhấc người dậy khỏi giường. cổ họng đau rát, hai mắt nặng trĩu, đã đắp đến hai lớp chăn nhưng chân tay vẫn cứ lạnh buốt.

yena lo cho chị lắm nhưng chẳng biết phải làm gì, cuống cuồng mua cháo rồi đủ thứ thuốc thang cho chị. sakura cũng ăn rồi uống thuốc cho em yên tâm, yena dù sao cũng vẫn phải đi làm mà.

cả căn nhà trống trải chỉ còn lại một mình sakura. chị chán nản lướt điện thoại nhưng tâm trí thì trôi đi đâu mất. sự cô đơn, tĩnh lặng làm sakura nhớ em quá. lại thơ thẩn nghĩ ngợi không biết em đang làm gì.

ting!

'em ở ngoài cửa, chị mở cho em với.'

tin nhắn của yunjin được gửi tới kèm theo một tiếng bấm chuông.

sakura chậm chạp rời giường, ra ngoài mở cửa cho em. vừa mừng vì đúng lúc chị đang nhớ em lắm, vừa lo vì yunjin thấy chị thế này lại mắng chị một tràng cho xem.

"chị, em thấy yejin nói hôm nay chị không đến dạy được vì bị ốm. chị có sao không? em sang vội quá, không kịp mua gì cho chị. chị đã uống thuốc chưa? để em đi mua cho chị nhé?"

thấy người kia chưa nói xong đã quay đầu muốn đi, sakura nắm tay kéo em lại rồi rúc vào lòng, ôm chặt cứng.

"đừng đi, chị uống thuốc rồi."

yunjin lúng túng thấy rõ, được chị ôm cũng chẳng dám đáp lại. hai bàn tay lơ lửng trên không trung lưỡng lự nhưng rồi vẫn buông xuôi.

"chị vẫn đang sốt cao quá..."

"vậy nên yunjin đừng đi. ở lại với chị, chị cần em."

huh yunjin thật sự ở lại với chị đến tối, chăm sóc chị từng li từng tí. đồ ăn cũng là yunjin mày mò nấu cho chị, uống thuốc cũng phải dỗ dành hết lời, nhìn tận mắt thấy chị uống đủ liều mới yên tâm. nhiệt độ cơ thể sakura giảm dần, giảm dần rồi trở về mức ổn định. yunjin chống một tay vào hông đứng nhìn thành quả cả ngày mà cảm thấy tự hào vô cùng.

yena vẫn chưa đi làm về, tức là sakura vẫn còn lý do để giữ chân em. hai đứa ngồi trên sofa xem phim, yunjin ngoan ngoãn ngồi im cho chị dựa sát vào mình.

"tại sao cô ấy mãi không nhận ra là anh chàng kia thích mình vậy? rõ ràng đến thế cơ mà?" - sakura không phải người yêu thích thể loại phim tình cảm sến súa, nhưng xem với yunjin thì tất nhiên phải chọn thứ gì lãng mạn một chút rồi.

"thì tình tiết phim mà, lúc nào chẳng vậy." - em dửng dưng nhún vai, với tay lấy hai trái dâu tây, một trái cho vào miệng, một trái đút cho chị.

"nhưng chị xem chị thấy bức bối quá chừng!"

"chị nói muốn xem phim này mà? nhưng em nghĩ nếu cô ấy không nhận ra thì cũng dễ hiểu thôi. cậu ấy làm cái gì cũng thầm lặng, mình xem phim từ góc nhìn của người thứ ba nên mới hiểu hết, còn cô ấy đâu có biết những thứ cậu ấy đã làm vì mình đâu. có khi cô ấy không nhận ra người đang thích mình thật cũng nên."

yunjin nghiêm túc phân tích tình huống phim, chẳng để ý người bên cạnh từ bao giờ đã nhìn em say đắm.

"ừm. vậy yunjin thì sao?"

"dạ?"

"yunjin có nhận ra người đang thích mình không?"

dưới ánh nhìn của chị, cả người yunjin căng thẳng tới mức vã mồ hôi.

nếu bây giờ trả lời chị là không nhận ra thì chắc chắn là nói dối, nhưng nếu trả lời rằng em biết thì cả hai phải làm sao đây?

hai tay em xoắn hết cả vào nhau, bối rối né tránh chị, miệng ậm ừ cố tìm cho ra một câu trả lời vừa ý.

cạch.

cửa nhà mở ra, yena vừa mới giải cứu yunjin khỏi tình huống ngàn cân treo sợi tóc.

vừa mới vào nhà, choi yena đã sà vào hỏi han sakura làm chị còn chẳng kịp hiểu em đang nói những gì. huh yunjin tranh thủ chớp thời cơ tạm biệt cả hai rồi chạy mất, lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

sakura nhìn theo bóng em.

nhiều khi thật khó để biết em đang nghĩ suy về điều gì.

.

sau quá nhiều lần bật đèn xanh, thậm chí dí cả đèn ra trước mặt nhưng huh yunjin vẫn không chịu hiểu, sakura bất lực, than thở cầu cứu choi yena.

"chị hết cách luôn rồi đấy, chỉ còn thiếu mỗi nước lừa con bé đến nhà rồi đè lên giường thôi! chẳng lẽ em ấy vẫn chưa hiểu à? hay em ấy thích người khác rồi, không thích chị nữa? không biết đâu, em nghĩ cách gì giúp chị đi!"

muốn chiếm trọn trái tim người đẹp mà sao khó khăn quá!

"chịu! có khi yunjin nó không thích chị thật, nếu thế thì kể cả chị có đè con bé lên giường cũng chẳng để làm gì đâu."

"có khi nào em ấy muốn trả thù chị không? gieo tương tư xong rồi thẳng thừng từ chối ấy. kiểu như muốn cho chị biết em ấy đã đau khổ thế nào, xong rồi chị sẽ nhớ em ấy đến mức kiệt quệ, xong r-..."

"chị xem phim nhiều quá rồi đấy."

"chứ em nói xem chị phải làm sao đây? em nghĩ ra cách gì giúp chị đi mà, yena!"

choi yena ôm đầu khổ sở. sakura đâu có biết em cũng vừa phải ngồi nghe người trong lòng chị than thở suốt cả tiếng đồng hồ.

trả lại công bằng cho choi yena!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com