Chương 24
Tiểu Yêu lại lẻn đến rìa doanh trại, nhìn chằm chằm vào ánh nến mờ ảo trong lều chỉ huy.
Trong lều lớn có ba bóng người, hình như có hai người đang cùng Cộng Công thảo luận chiến lược.
Nàng hồi hộp chờ đợi hai người kia rời đi, một lúc lâu sau, hai người kia vẫn không rời đi
Không khí xa lạ khiến nàng cảm thấy bất an, mọi thứ trong quân doanh này đều quá xa lạ đối với nàng, nàng không biết mình có thể lừa dối họ bao lâu nếu hấp tấp bước vào trong doanh trướng kia.
Nhìn thấy ba người bên trong vẫn đang mãi miết, nàng sợ hai người kia nhất thời sẽ không rời đi, Tiểu Yêu nhìn lên bầu trời, nếu quá muộn nàng sợ Tương Liễu sẽ tới.
Có người đi đến cùng một chồng giấy muốn tiến đến lều của chỉ huy.
Tiểu Yêu lạnh lùng ngăn cản người đó, mang theo theo chồng giấy vén rèm doanh đi vào doanh trướng, nàng chỉ cần tìm cơ hội thích hợp để nói vài câu với Cộng Công.
Vừa nhìn đã thấy một vị lão tướng mày rậm cằm vuông gương mặt kiên định như trong giấc mơ của nàng cùng hai vị tướng lĩnh đứng cạnh bàn cát.
Lão tướng quân Cộng Công nhìn thấy nàng đi vào, trên mặt nghiêm túc hiện lên một nụ cười: "Tương Liễu, ngươi bỏ giấy xuống, đến đây cùng chúng ta xem."
Tiểu Yêu hơi sửng sốt, nàng chưa bao giờ hiểu được việc thảo luận trong quân doanh càng không biết sẽ phải nói như thế nào, nhưng sợ lộ ra sự hèn nhát của mình chưa đi vào vấn đề đã bị đuổi ra ngoài, chỉ có thể kiên nhẫn đến nghe lời của họ thảo luận.
Một lúc sau, Cộng Công hỏi: “Tương Liễu có ý kiến gì hay không?”
Làm sao nàng biết được? Tiểu Yêu chớp chớp mắt nói: "Ta vừa nghe mấy vị tướng lĩnh nói, mỗi người đều có cái hay riêng, tạm thời ta không nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn, xin nghĩa phụ cho ta một chút thời gian."
Vừa dứt lời đã thấy Cộng Công hơi nhíu mày, trong lòng Tiểu Yêu thắt lại, nàng nghĩ mình đã nói sai.
Nhưng Cộng Công chỉ gật đầu, nói với hai vị tướng lĩnh còn lại vài câu rồi để họ ra ngoài.
Tiểu Yêu và Cộng Công là hai người duy nhất còn lại bên trong, Cộng Công ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm nàng hồi lâu.
Tiểu Yêu cũng bất an, nhưng nàng vẫn giả vờ bình tĩnh, liếc nhìn Cộng Công qua khóe mắt.
Vị tướng quân này chính trực và trung thành , nhưng lại không chịu thích nghi với xu hướng chung của thế giới.
Đang lúc nàng suy nghĩ lung tung, liền nghe thấy ông hỏi: "Tương Liễu, chúng ta sắp đấu với Hiên Viên. Ngươi có ý kiến gì hay không?"
Tiểu Yêu nói: "Kết quả là chết, nghĩa phụ sao phải nhất quyết làm như vậy?" Thời gian không còn nhiều, nàng phải nhanh chóng nói vào vấn đề chính.
Cộng Công nhìn nàng hồi lâu rồi nói: “Ai đó đến, mang hắn ra ngoài đi!”
Nhanh chóng có hai người tiến vào trong lều, đẩy Tiểu Yêu xuống đất, nàng giãy dụa: "Ta chỉ nói sự thật thôi, tại sao nghĩa phụ lại làm như vậy?"
Cộng Công cười lớn, giọng mạnh mẽ đầy uy nghiêm: “Kẻ dối trá này dám đến trước mặt ta! Ngoại hình và giọng nói của ngươi quả thực giống Tương Liễu, nhưng Tương Liễu chưa bao giờ gọi ta là nghĩa phụ trước mặt những người khác."
Tiểu Yêu cảm thấy khó chịu, sau đó nghe ông nói: "gián điệp của Hiên Viên nghe trộm chiến lược của Thần Nông, ngươi phải chết."
Đúng như dự đoán, hai vị tướng lĩnh trẻ còn lại kéo nàng ra ngoài lều, Tiểu Yêu vội vàng hét lên: “Ta không phải gián điệp, ta chỉ có chuyện muốn nói với tướng quân Cộng Công mà thôi.”
Hai vị tướng lĩnh không hề dừng lại, Tiểu Yêu lớn tiếng nói: “Người đời nói Cộng Công cứng nhắc, cố chấp, không có mắt nhìn thế giới quả nhiên cũng không sai chút nào. Đây là cách ngài giết hàng ngàn quân binh Thần Nông sao?”
"Chờ đã, đem hắn trở lại."
Tiểu Yêu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nàng bị áp giải đến trước mặt Cộng Công.
Cộng Công vẻ mặt nghiêm nghị: “Ngươi nói là ta giết Thần Nông binh?”
Tiểu Yêu hít một hơi thật sâu: “Đúng! Vận mệnh thế giới sẽ thống nhất đã được định đoạt, nhưng tướng quân người lại nhất quyết đi ngược lại! Biết rằng các ngài sẽ thua mà vẫn nhất quyết muốn chiến đấu với Hiên Viên, không phải là đi tìm đến cái chết sao!"
Cộng Công cau mày: "Lộ bộ mặt thật của ngươi, để ta xem ai dám nói chuyện với ta như vậy?"
Tiểu Yêu trở lại là chính mình, Cộng Công có chút kinh ngạc, ông tưởng hắn là một binh sĩ của Hiên Viên, nhưng không ngờ đó lại là một thiếu nữ.
Tiểu Yêu nói: “Với đất đai, lương thực, binh lính của Hiên Viên, Thần Nông còn có cơ hội chiến thắng sao!”
Cộng Công hừ một tiếng: "Thần Nông mấy trăm năm chưa bao giờ lùi bước. Hiên Viên cho dù mạnh hơn chúng ta gấp vạn lần cũng không dễ dàng thắng như vậy! Ngươi là ai? Lại dám ở đây dùng lời lẽ muốn lung lay ý chí của Thần Nông ta?"
Tiểu Yêu thoát khỏi sự kiềm chế của hai bên, đứng lên nói: “Tướng quân biết rõ lời ta nói là thật hay giả. Ta là hậu nhân của Thần Nông các ngài. Điều ta nhìn ra được thì các ngài có lẽ cũng nhìn ra được, nếu cứ cố chấp Thần Nông binh các ngài sẽ đi đến diệt vong.”
Cộng Công cau mày nói: “Nếu ngươi có bản lĩnh đột nhập quân doanh, ngươi dù sao cũng không phải tầm thường, cha mẹ ngươi là ai?”
Tiểu Yêu mím môi: “Cha ta chỉ là một binh sĩ bình thường chết trong trận chiến giữa Thần Nông và Hiên Viên, không đáng nhắc tới.”
Cộng Công trầm mặc hồi lâu nói: “Nếu ngươi không phải gián điệp, vì cái gì không dám nói ra tên của mình?”
Tiểu Yêu cắn môi không chịu trả lời.
Cộng Công ra hiệu cho hai tướng sĩ: "Chiến tranh sắp bắt đầu. Có gián điệp lẻn vào doanh trại, nghe trộm bí mật của quân đội chúng ta và làm xáo trộn tinh thần quân đội. Phải giết ngay lập tức!"
Trong phút chốc, Tiểu Yêu lại bị hai tướng kéo ra ngoài, nàng không cam lòng nói: “Đời ta không có gì hối hận, nhưng nếu tướng quân nhất quyết muốn đánh Hiên Viên, ngài nhất định sẽ hối hận!”
Người phía sau không có phản ứng gì, nàng càng bị kéo ra xa, Tiểu Yêu hét lớn: “Cộng Công, ngài phải đợi binh lính của ngài chết hết mới chịu chấp nhận sao? Sao ngài không bỏ cuộc đi!”
"Chờ một chút!" Phía sau lại truyền đến một thanh âm quen thuộc, Tiểu Yêu trong lòng run rẩy
Người vừa đến nói: “tướng quân, nàng không phải gián điệp, nàng quả thực là Thần Nông hậu nhân.”
Giọng nói đầy uy lực của Cộng Công: "Vậy nàng ta là ai?"
"Nàng là nữ nhi của Xi Vưu." Tương Liễu gương mặt không có chút cảm xúc, lạnh lùng nói.
Thân thể Tiểu Yêu như mềm nhũn, y sải bước tới và nhẹ nhàng đỡ nàng khỏi tay hai tướng sĩ.
Khi cả hai đứng trước mặt Cộng Công, y nắm chặt tay và nói: "Là sơ suất của ta đã để nàng ấy lẻn vào doanh trại."
Cộng Công nhìn đôi nam nữ trước mặt, hiểu ra: “Vậy ra lời vừa rồi nàng ấy nói cũng chính là điều ngươi nghĩ.”
Tương Liễu im lặng, Tiểu Yêu lao tới nói: “Không, không, hắn nguyện ý cùng Thần Nông sinh tử, nhưng ta lại không nguyện ý nhìn hắn chết.”
Cộng Công ngữ khí chậm lại: "Ngươi cho rằng trận chiến này ta không đánh là được sao? Hiên Viên hiện tại lợi hại như vậy, không đánh chúng ta cũng không thể tồn tại!"
Tiểu Yêu ngẩng đầu nói: "Đúng vậy, nếu tướng quân chịu dừng chiến, thế gian rộng lớn này nhất định sẽ có chỗ cho Thần Nông."
Cộng Công cười lạnh: “Ở đâu?”
“Phạm vi trăm dặm dưới chân núi Ngọc Sơn sẽ là chỗ của Thần Nông.”
Cộng Công cau mày nói: “Trăm dặm dưới chân núi Ngọc Sơn là do Vương Mẫu cai quản. Làm sao có thể để ngươi, một cô gái nhỏ có thể quyết định”
Tiểu Yêu hít sâu một hơi: "Ta có thể, bởi vì... Ta là Vương Mẫu đời kế tiếp."
"Tiểu Yêu..." Tương Liễu khó có thể tin nhìn nàng.
Tiểu Yêu cụp mắt xuống, không dám nhìn y: “Ta là đệ tử duy nhất của Vương Mẫu đã định là Vương Mẫu đời tiếp theo, ta có sự ủng hộ của Vương Mẫu Ngọc Sơn. Mọi người đều biết Ngọc Sơn từ trước đến nay được bên ngoài kính trọng, không tham gia tranh đấu của thế gian, tách biệt với đời. Chỉ cần các ngài chịu cởi xuống áo giáp, ngay cả Hắc Đế Hiên Viên cũng bất lực."
"Sao ngươi có thể..." Tương Liễu trong lòng dâng trào, nhưng trước mặt có tướng quân lại không nói được lời nào.
Cộng Công nhìn vẻ mặt phức tạp của Tương Liễu, sau đó hỏi Tiểu Yêu: “Ngươi có biết Vương Mẫu cả đời không lập gia đình không?”
Tiểu Yêu nắm chặt tay của mình, nói: "Ta biết."
Cộng Công: “Cho dù là như vậy, tại sao ngươi lại…”
Tiểu Yêu nói: “Ta chỉ muốn Tương Liễu sống.”
Cộng Công im lặng nhìn hai người họ.
Tương Liễu trong lòng vô cùng thống khổ, y biết nàng vẫn luôn sợ nhất là cô độc, nhưng lại muốn vì hắn ở lại Ngọc Sơn cả đời.
"Có lẽ có rất nhiều người giống như ta. Những binh sĩ Thần Nông họ còn có gia đình. Những binh sĩ ấy sẵn sàng chết, nhưng gia đình của họ thì sao? Gia đình của họ không phải đều mong chờ mạng sống của người thân mình sao?"
Trong lều một mảng yên tĩnh, không khí như đóng băng.
Một lúc sau, Cộng Công hỏi: “Mẹ của ngươi là ai?”, ông ấy thật thắc mắc người mẹ như thế nào mới có thể nuôi dạy một đứa trẻ can đảm như nàng.
Tiểu Yêu nhìn Cộng Công, chậm rãi nói: "Mẹ ta là Tây Lăng Hành
"Tây Lăng Hành !"
"Mẹ ta cũng chính là Hiên Viên Bạt... Cha mẹ ta đều chết trong chiến tranh giữa Hiên Viên và Thần Nông. Tướng quân, ngài thật sự muốn tiếp tục bi kịch như vậy sao?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com