Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

15

Đêm đó, hai đứa ngủ chung.

Ling nằm sát mép giường, cứng đơ, cứ mở mắt hoài.
Trong đầu chỉ có một ý nghĩ: sợ Orm đau.

Nên Ling...chỉ dám lại gần chút xíu.

Không dám làm gì bậy, chỉ cúi xuống hôn hôn, cắn cắn nhẹ cho đỡ nhớ.
Cổ, vai, xương quai xanh... chỗ nào Ling thấy trắng trắng là lại cúi xuống "đánh dấu" một cái.

— Chị làm vậy được hông Orm...?

Orm buồn ngủ, quay mặt vô gối, ậm ừ.

— Dạ...được.

Ling nghe "được" là yên tâm liền.
Hôn xong cái này tới cái khác, tới khi mệt quá mới chịu nằm xuống sàn ngủ.

Sáng hôm sau.

Orm tỉnh dậy trước.
Người còn ê ẩm, vừa nhúc nhích là nhăn mặt.

— Đau muốn chết...

Orm lết vô nhà tắm, định rửa mặt cho tỉnh.
Vừa ngẩng đầu lên nhìn gương—

— ...???

Orm đứng sững.

Cổ.
Vai.
Ngực trên.

Nguyên một dãy dấu đỏ tím.

— TRỜI ƠI LINGGGG!!!

Orm lao ra khỏi nhà tắm, quăng cái khăn xuống giường.

— Chị Ling! Dậy liền cho em!

Ling đang ngủ dưới sàn, nghe gọi là giật mình bật dậy.

— Hả? Sao dạ?

Orm chỉ thẳng vô cổ mình, giọng run run tức muốn khóc.

— CÁI NÀY LÀ CÁI GÌ?!

Ling nheo mắt nhìn, mất vài giây mới hiểu ra.
Rồi...cười hì hì.

— À...đó hả?

— À CÁI ĐẦU CHỊ.

Orm giận tới đỏ mặt.

— Hickey nguyên người là sao hả?
— Chị là chó hả?

Ling cuống lên, xua tay.

— Hông...Ling là Ling mà.
— Tại chị sợ em đau...
— Nên chị chỉ...chỉ làm vậy thôi.

— "CHỈ"?!

Orm nhéo Ling cái đau điếng.

— Chị khờ vừa thôi chứ!

Ling xoa tay, mếu mếu.

— Chị xin lỗi...
— Tại thấy em trắng quá...
— Chị hông kìm được.

Orm tức muốn xỉu.

— Giờ đi học kiểu gì?!
— Mặc áo cổ lọ hả?!

Ling chợt sáng mắt lên.

— Ờ ha!
— Để chị lấy áo cho em.

— Chị im!

Orm quay vô soi gương lần nữa, càng nhìn càng cáu.

Ling đứng sau lưng, nhỏ giọng.

— Chị...chỉ muốn ai nhìn vô cũng biết em là của chị thôi.

Orm khựng lại một chút.
Tim mềm ra...nhưng vẫn giận.

— Nhưng giờ sao đi học...sau phải hỏi em trước nha.

Ling gật đầu lia lịa.

— Dạ..Ờ mà đêm qua em Orm
đồng ý chớ bộ.

Orm thở dài, với lấy áo khoác.

— Xuống ăn sáng.
— Rồi đi học.

Ling cười tươi liền, chạy theo.

— Dạaa~
— Chị chở người yêu đi học nha?

Orm liếc xéo.

— Im coi.
— Còn giận đó.

Nhưng tay Orm...vẫn nắm lấy tay Ling.

Hai đứa khác lớp, nên tới dãy phòng học là phải tách ra.

Orm đứng trước cửa lớp mình, chỉnh lại cổ áo lần nữa.
Ling đứng bên kia hành lang, nhìn mà lo lo.

— Em vô lớp trước đi.
— Chút ra chơi gặp.

Orm liếc Ling một cái.

— Chị đứng đó cười cái gì?

— Chị thấy...em đẹp.

Orm bước lại gần, nhéo mạnh vô tay Ling một cái.

— Im.
— Ngại chết được.

Ling xuýt xoa.

— Đau...

— Cho đáng.

Orm quay lưng vô lớp.
Ling đứng ngơ ngơ nhìn theo, tới khi chuông reo mới cuống cuồng chạy vô lớp mình.

Trong lớp Orm.

Vừa ngồi xuống là mấy đứa bạn đã chú ý liền.

— Ê Orm, nay đổi style hả?
— Trời nóng mà mặc cổ lọ chi?

Orm siết tay dưới bàn.

— Thích thì mặc.

— Hay bị bệnh?

— Không.

— Vậy sao che kín cổ dữ?

Orm nghiêng người né ánh nhìn, giọng bắt đầu khó chịu.

— Hỏi hoài mệt ghê.

Bạn kia cười cười.

— Ủa cáu dữ.

Orm quay mặt ra cửa sổ, tai đỏ lên.
Trong đầu chỉ hiện ra cái bản mặt khờ khờ của Ling.

— Đồ khờ...

Bên lớp Ling thì thảm hơn.

Ling vừa ngồi xuống đã bị tụi bạn chọc.

— Ê Ling, nay sao đỏ dữ vậy?
— Bị sốt hả?

— Hay yêu ai rồi?

Ling giật mình, lắc đầu lia lịa.

— Không...không có.

— Vậy sao tay chị trầy dữ?

Ling nhìn xuống tay mình, chỗ bị Orm nhéo còn hằn dấu.

— À...
— Bị...muỗi cắn.

Cả đám cười ầm.

— Muỗi gì cắn nguyên năm dấu vậy trời?

Ling úp mặt xuống bàn, đỏ chín mặt, lẩm bẩm.

— Orm...em nhéo chị đau quá...

Giờ ra chơi.

Orm vừa bước ra hành lang là thấy Ling đứng chờ sẵn, tay ôm cặp, mắt đảo tìm.

Thấy Orm, Ling mừng rỡ chạy lại.

— Em Orm!

Orm kéo Ling vô góc khuất, hạ giọng.

— Chị điên hả?
— Đứng chờ giữa hành lang vậy?

— Tại chị nhớ em.

Orm nhéo thêm cái nữa.

— Ở trường đó!
— Chị bớt khờ giùm em.

Ling xoa tay, cười hì hì.

— Ờ...chị quên.

Orm nhìn Ling một hồi, thở dài.

— Trong lớp ai cũng hỏi.
— Em mệt ghê.

Ling lập tức lo lắng.

— Vậy...em nói sao?

— Em nói đau cổ.

— À...
— Để mai chị nhẹ hơn.

Orm trừng mắt.

— Cái đó là "nhẹ" của chị hả?!

Ling im re, cúi đầu.

— Dạ...

Orm thấy vậy lại mềm lòng, nhỏ giọng hơn.

— Thôi.
— Tan học chị chờ em ở cổng.

— Chở em về hả?

— Ừ.

Ling cười tươi liền.

— Dạaaa.

Orm quay đi, vừa đi vừa lẩm bẩm.

— Đúng là khờ hết chữa...

Nhưng khoé môi...vẫn cong lên.

Tan học, Ling chở Orm về như mọi ngày.

Xe vừa dừng trước cổng, Orm còn chưa kịp xuống thì ba mẹ trong nhà đã bước ra.
Ling nhìn thấy là hiểu liền.

— Ba mẹ em về rồi hả...?

Orm gật đầu.

— Ừ.
— Nên...chị hông ngủ lại được nữa đâu.

Ling "à" một tiếng nhỏ xíu, tay vẫn nắm ghi-đông, không chịu chạy đi liền.
Mặt xị rõ luôn.

Orm nhìn là mắc cười.

— Chị sao dị?

Ling lắc đầu, cười hì hì cho đỡ quê.

— Hông có gì.
— Tại...quen rồi.

Orm nhướng mày.

— Quen gì?

— Quen tối có em kế bên.

Orm bật cười, đập nhẹ vô lưng Ling.

— Mới có hai đêm thôi đó
— Gì mà dữ dị?

Ling đỏ mặt.

— Hai đêm cũng là nhiều rồi mà...

Orm mở cổng bước vô, đi được vài bước lại quay ra.

— Tối nay chị qua nữa hông?

Ling lắc đầu.

— Tối nay chị phải ôn thi.
— Mai kiểm tra.

Orm hơi khựng lại, rồi gật đầu.

— Ờ...
— Vậy chị học đi.

Ling nhìn Orm một hồi lâu mới nói thêm, giọng nhỏ lại.

— Mà...
— Nếu đêm em hông ngủ được...
— Gọi điện cho chị nha.

Orm tròn mắt.

— Gọi chi?

— Thì...chị nghe máy.
— Nói chuyện chút cũng được.

Orm cười.

— Chị làm như xa nhau lâu lắm vậy.
— Mới hai đêm thôi mà.

Ling gãi đầu.

— Ờ...
— Mà chị nhớ.

Orm im lặng một giây, rồi nói nhỏ.

— Thôi, về học đi.
— Đi đường cẩn thận.

— Dạ.

Ling quay xe đi, mà đạp chậm hẳn.

Tối đó.

Ling ngồi ở bàn học, sách mở ra đàng hoàng, bút cầm trong tay.
Nhưng chữ thì vô mắt...mà không vô đầu.

Trong đầu toàn là Orm.

— Giờ này em làm gì ta...
— Ngủ chưa...

Ling lật trang sách tới lui mấy lần, thở dài cái nữa.

— Học cái kiểu gì vậy trời...

Ling với tay lấy điện thoại, mở lên rồi lại tắt.
Nghĩ một hồi, đứng bật dậy.

— Thôi.

Ling chạy vô bếp, mở tủ lạnh.
Lấy ra một hộp sữa, rồi thêm hộp nữa.

— Uống sữa cho đỡ nhớ...

Cầm hộp sữa trong tay, Ling đứng yên vài giây.

— ...Hay là sang coi em ngủ được hông.

Nói xong, Ling vội khoác áo, xỏ dép, ôm theo hộp sữa chạy ra ngoài.

— Đi chút rồi về.
— Chút xíu thôi.

Xe lao đi trong đêm.

Bên kia, Orm đang nằm trên giường, nhìn trần nhà, còn chưa kịp buồn thì—

Cốc... cốc...

Orm giật mình ngồi bật dậy.

Mở cửa ra—
Ling đứng đó, thở hổn hển, ôm hộp sữa, cười hì hì.

— Em Orm...

Orm tròn mắt.

— Chị nói chị ôn thi mà?

Ling chìa hộp sữa ra.

— Chị...
— Nhớ em quá.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com