51
Chị thích một cô gái từ lâu...
Động tác của Kiều Chi Du nhẹ nhàng mang theo âm thanh ôn nhu, Qúy Hy cũng chỉ cười nhạt cho qua, nàng đang có tâm sự.
Kiều Chi Du xoa xoa tóc Qúy Hy, phải chờ cho tới khi nào đây, khi nào nàng đối diện với mình mới không còn cảm giác buồn như vậy?
Đối mặt với Kiều Chi Du, Qúy Hy cũng có suy nghĩ, vô luận như thế nào, nàng cần phải mau chóng cho ra một cái đáp án.
Hoặc là cùng nhau đi tiếp, hoặc là lùi lại một bước.
Bối rối vòng vo mới là cách giải quyết tệ nhất. Trái tim của nàng bây giờ thật nóng nảy, không thể nào mà tập trung tinh thần được.
Bữa tối là do một tay Kiều Chi Du chuẩn bị.
Dì Lý thật sự được mở rộng tầm mắt một phen, khó có được. Tối hôm qua Kiều Chi Du nhờ mình dạy cho cách nấu canh, nàng còn tưởng rằng hôm nay sẽ có khách nào rất quan trọng đến đây, đối tượng thân mật gì đó, kết quả không ngờ là Qúy Hy.
Làm một bàn tiệc lớn thì Kiều Chi Du tất nhiên là không làm được rồi, nàng chỉ có thể làm lên vài món cơm gia đình đơn giản. Qúy Hy liền ở một bên trợ giúp một tay.
Phòng bếp ở đây rất lớn, hai người cùng nhau làm đều có thể. Một người rửa rau, một người cắt rau, hai người cùng nhau phối hợp ăn ý.
Kiều Chi Du công phu xài dao vẫn sứt sẹo như vậy, tuy nhiên so với lần trước thì đã tiến bộ hơn rất nhiều. Qúy Hy chỉ sợ nàng cắt vào tay, nhịn không được mà vẫn luôn quan tâm chú ý đến.
''Em học nấu ăn từ lúc nào ?'' Kiều Chi Du tò mò hỏi Qúy Hy.
Quý Hy ngẫm lại, nói : ''Từ hồi tiểu học.''
Vừa dứt lời, Qúy Hy hơi trầm mặc, nàng sao lại nói cho Kiều Chi Du nghe chuyện của mình như vậy.
''Tiểu học đã biết ?'' Kiều Chi Du kinh ngạc.
Qúy Hy cười xem như đáp lại, nàng sống trong nhung lụa của đại tiểu thư, như thế nào mà biết được, ở nông thôn cơ chứ, ở đó mọi người căn bản đều là như vậy.
Qúy Hy cảm thấy mình như vậy còn tốt lắm.
Ít nhất còn có thể đi học để viết lại cuộc đời mình.
Qúy Hy cũng chưa từng nhắc tới, nhưng Kiều Chi Du có thể cảm nhận được Qúy Hy đã ăn qua không ít khổ sở, nàng so với bạn cùng lứa tuổi lại thành thục cứng cỏi hơn nhiều, nghĩ đến như vậy, Kiều Chi Du ẩn sâu trong thâm tâm cảm thấy có chút đau lòng thay.
Tuy bản thân nàng cũng đã ăn qua không ít khổ, cảm thấy chịu khổ cũng không có gì quá ghê gớm, nhưng cứ nghĩ đến người mình thích chịu nhiều ủy khuất như vậy, cảm giác vẫn là không giống nhau.
''Canh được rồi, em nếm thử đi.'' Kiều Chi Du cẩn thận thổi thìa canh cho nguội, sau đó đến đút cho Qúy Hy nếm thử.
Qúy Hy vốn đang định tự mình lấy tay thử lấy, nhưng Kiều Chi Du đã đút tới miệng nàng rồi, nàng đành nhấp thử một ngụm, mùi canh thơm ngon hòa tan trong đầu lưỡi.
''Uống được không ?''
Kìều Chi Du chờ mong hỏi: ''Chị là lần đầu tiên nấu canh đó.''
''Uống được ------'' Qúy Hy nói.
Kiều Chi Du lúc này giống như là một đứa trẻ : ''Em còn chưa có khen chị ? Có biết tối hôm qua chị đã cố ý nhờ dì dạy a.''
Quý Hy dừng lại, nhịn không được mà cùng cười với Kiều Chi Du.
''Nếu thích về sau chị sẽ lại nấu cho em uống.''
Trong miệng vẫn còn đọng lại dư vị ngọt lành, Qúy Hy lại nhớ tới những tích tụ mà nàng cùng Kiều Chi Du ở chung với nhau trước đây.
Bữa ăn tối qua đi, Kiều Chi Du lái xe đưa Qúy Hy về lại chung cư.
Ô tô dừng lại ở dưới lầu quen thuộc, Kiều Chi Du buông tay lái ra, lặng yên mà ngắm người bên cạnh, Qúy Hy đang tháo đai an toàn ra, nghĩ đến có hay không phải nói gì đó với Kiều Chi Du.
Lúc này. ''Qúy Hi''
Qúy Hy nghe được Kiều Chi Du gọi tên mình, nàng quay đầu lại nhìn Kiều Chi Du.
Kiều Chi Du đã ý thức được có gì đang diễn ra không được đúng cho lắm, tựa hồ từ lúc nói rõ ràng ra, Qúy Hy không còn thoải mái như trước kia nữa. Quả thật so với trước kia còn buồn hơn.
''Lúc ở bên cạnh chị, em vui vẻ không ?''
Kiều Chi Du hỏi, còn nhắc nhở : ''Không được mạnh miệng, chị muốn nghe lời nói thật lòng.''
Vấn đề này Quý Hy cũng không cần phải suy nghĩ, liền có ngay đáp án, là chưa bao giờ được vui vẻ như vậy.
''Rất vui'' Qúy Hy nói đúng sự thật, nàng cũng nghĩ đây là điều phù hợp nhất với nội tâm của mình.
Kiều Chi Du nhẹ nhàng thở ra, nàng nhìn vào đôi mắt của Qúy Hy: ''Chị cũng vậy. Cùng ở bên cạnh em chị thật sự rất vui vẻ.''
Qúy Hy nhấp môi cười cười.
Đường phố vẫn ồn ào ở bên ngoài xe, người ở trên đường vẫn đi tới đi lui, hai người ở trong xe lại bình tĩnh nói chuyện với nhau, giống như là hai thế giới khác nhau đang diễn ra vậy.
''Chúng ta chỉ cần giống như trước kia thôi đã tốt lắm rồi, em không cần phải có áp lực.''
Kiều Chi Du cũng cười, lời nói mang theo sự bình tĩnh: ''Nếu em có áp lực hay điều gì phiền lòng, cứ nói với chị. Chị sẽ ở cùng em, biết không ?''
Nguyên nhân chính là bởi vì Kiều Chi Du vẫn luôn chăm sóc nàng cẩn thận như vậy, cho nên mới khiến cho bản thân trở nên do dự.
Kiều Chi Du mang lại cho nàng cảm giác, thật sự là quá đặc biệt. Đặc biệt đến mức, không thể bỏ xuống được.
Nghe Kiều Chi Du nói xong những lời này, Qúy Hy gật gật đầu : ''Ân.''
Kiều Chi Du thật sự không biết là cái đồ hũ nút này có nghe lọt vào tai câu nào không nữa, nàng ra mệnh lệnh : ''Đưa tay em ra đây.''
''Cái gì ?'' Qúy Hy nghe lời đưa tay ra.
''Mở ra.''
Qúy Hy ngoan ngoãn mở ra.
Kiều Chi Du nắm lấy tay nàng, gác ở trong lòng bàn tay Qúy Hy, sau đó lặng lẽ bỏ một cái gì đó vào trong lòng bàn tay.
Qúy Hy vừa mở ra xem liền thấy, lại là một viên kẹo đại bạch thỏ.
Kiều Chi Du : ''Nghe lời như vậy, khen thưởng cho em một viên kẹo.''
''Chị là đang xem em như là con nít sao.'' Qúy Hy không thể tưởng tượng được, nàng lúc nào trong người cũng mang theo kẹo sao.
''Còn không phải một đứa con nít sao. Chẳng có tý khác biệt nào.'' Kiều Chi Du nắm bắt được.
Qúy Hy cũng ghi nhận cách nói này của Kiều Chi Du, đúng là cũng không có khác mấy, nàng thu kẹo trong tay, nói với Kiều Chi Du : ''Em đi lên trước đây.''
Kiều Chi Du : ''Ân.''
Sau khi xuống xe, lại thêm buồn hơn, Qúy Hy hướng đến chung cư mà đi về.
Kiều Chi Du còn ngồi lại ở trong xe nhìn theo hình bóng của Qúy Hy, không thể không thừa nhận, thích một người, thật là một việc đáng sợ biết bao nhiêu. Nhưng không thể chống lại mà cứ như vậy bị chìm đắm sâu vào trong đó.
Quý Hy bóc viên kẹo ở trong tay bỏ vào miệng. Nàng từ trước đến nay cũng không có nói cho Kiều Chi Du biết qua là nàng thích ăn kẹo, nhưng Kiều Chi Du giống như là biết được việc này, lúc nào cũng sẽ dùng một viên kẹo để dỗ nàng.
Ăn kẹo vào thật sự thật sự rất ngọt, Qúy Hy ăn cũng không phải là do quá yêu thích hay gì, mà chỉ là do hồi nhỏ hâm mộ mỗi khi thấy người khác ăn, mà bản thân mình thì không có. Hiện tại lớn lên rồi, liền giống như là trả thù vậy mua ăn cho bỏ tức, nghe ra thì thật là ấu trĩ, nhưng nàng thích cảm giác này bản thân mình có thể được làm chủ.
Qúy Hy quyết định, mình sẽ dành ra ba ngày để suy nghĩ chuyện này. Đối với việc này sớm muộn gì cũng phải giải quyết cho xong, nàng đã do dự quá lâu rồi.
.....
Buổi tối thứ sáu đến thứ bảy, bộ phận tiêu thụ có hoạt động tập thể, một cái hạng mục nghỉ phép ở khách sạn, lần hợp tác này khá lớn, cho nên mời toàn bộ nhân viên đến đây trải nghiệm, chủ yếu vẫn là đến để bàn công việc thảo luận về việc góp vốn làm ăn.
Ngày đầu tiên bình thường sẽ không nói đến chuyện công việc, mọi người chỉ cùng nhau tụ tập ăn cơm. Sau đó mở ra vui chơi, mười mấy người tụ tập lại một chỗ ca hát rất náo nhiệt.
Qúy Hy ngồi ở một bên gần với cửa ra vào, mà Kiều Chi Du lại ngồi ở giữa sô pha đúng vị trí trung tâm.
Trong phòng toàn tiếng cãi nhau ồn ào, trên bàn thì toàn là rượu, muốn có loại nào thì đều có đủ loại đấy.
Qúy Hy cầm một chai bia lên uống, lúc không tự giác, ánh mắt cũng sẽ để ý đến chỗ ngồi của Kiều Chi Du.
''Kiều tổng, tới hát một bài đi. Giọng nói của ngài hay như vậy, lúc hát nhất định là sẽ rất hay đi.'' Không biết là ai lớn mật như vậy dám đi hỏi Kiều Chi Du.
Cùng với đồng nghiệp đi KTV, sẽ luôn phát hiện ra có một hai người có đam mê bất tận, hận không thể mở ra cho mình một cái liveshow cá nhân, cũng luôn có người chỉ ngồi yên một bên, yên lặng xem mà không hát.
Qúy Hy thuộc về loại ở giữa, ngẫu nhiên nàng cũng sẽ hát một lần, nhưng nàng không yêu thích cái kiểu nổi bật này.
Nàng rất ít nghe nhạc, chỉ biết một ít bài bất hủ. Tuy nhiên ở trong KTV, không có mấy người yêu thích mấy bài này.
Nghe được có người mời Kiều Chi Du hát, Qúy Hy thầm nghĩ, thật ra cũng có chút mong ước được nghe thử.
Kiều Chi Du cũng không có tính toán là sẽ hát, nàng chỉ cười nhạt từ chối: ''Tôi sẽ không hát, các ngươi hát đi.''
Lãnh đạo đã nói như vậy rồi, đám đông cũng không dám nói gì nữa. Mọi người tự nghe nhạc của mình.
''Em không hát sao ? Chị nhớ là em hát rất hay mà.'' Mạnh Tĩnh ngồi một bên lắng nghe uống rượu hỏi Qúy Hy.
Qúy Hy cười lắc đầu, lại tiếp tục đánh bài giả vờ có điện thoại để cho qua chuyện, đi ra ngoài hít thở không khí. Trong phòng có nhiều người, nàng lại không phải tầng lớp quản lý, đi ra sẽ không bị ai chú ý đến.
Kiều Chi Du cũng đang âm thầm quan sát Qúy Hy, cả đêm nàng thấy Qúy Hy đều ngồi một bên rầu rĩ uống rượu, đã uống lên vài chai bia rồi. Nhìn thấy Qúy Hy vừa đứng dậy đi ra ngoài xong, qua giây lát, nàng cũng đứng lên đi theo, tìm đại lý do đi ra ngoài.
Trên hành lang dài, Kiều Chi Du thoáng nhìn thấy thân ảnh của Qúy Hy đang đi xuống lầu.
Nhà nghỉ phép này ở vùng ngoại ô của Bắc Lâm, chủ yếu đặc sắc nhất là có suối nước nóng, đều là dịch vụ cao cấp, cho nên cũng sẽ không có nhiều người quá ở đây. Rất thích hợp để cuối tuần đến đây nghỉ phép.
Kiều Chi Du đứng cách xa gần 10m, nhìn xem hình ảnh đơn độc của Qúy Hy, lẻ loi ngồi một chỗ thất thần.
Nhìn đến đài phun nước.
Qúy Hy lại không nhịn được mà nhớ đến ngày đó ở công viên trò chơi.
.............
Ngày mai chính là ngày thứ ba.
Cần phải đưa ra một đáp án cuối cùng.
Nàng nhíu mày, nhìn chằm chằm lên những cột nước đang liên tục phun trào ở kia.
Tiếng giày cao gót va đập với mặt đường, bước chân rất chậm, một hình bóng xuất hiện che chắn tầm nhìn của nàng. Qúy Hy quay đầu lại, nhìn thấy Kiều Chi Du an tĩnh mà ngồi xuống bên cạnh.
''Ra đây không nóng sao ?'' Kiều Chi Du vừa ngồi xuống, liền ngửi thấy mùi rượu trên người Qúy Hy.
Qúy Hy thoáng hoãn thần lại: ''Không nóng, nghĩ ra đây cho thoáng thôi.''
Kiều Chi Du nói : ''Chị cũng ra đây hít thở không khí.''
Qúy Hy quay đi, tiếp tục nhìn đến đài phun nước nhàm chán.
Không khí ở vùng ngoại thành tốt hơn ở trong thành phố nhiều, hơn nữa ở bên này lại có nhiều cây cối bao quanh, dựa núi gần sông, chỉ cần hít thở vào thôi đã thấy tươi mát hơn ngày thường rồi.
Dựa lưng ở trên ghế dài, im lặng hơn ba phút. Kiều Chi Du mới quay đầu nhìn Qúy Hy: ''Có tâm sự sao, nói ra cùng chị đi.''
Qúy Hy bàn tay nắm chặt lấy điện thoại, thật lâu sau, nàng vẫn là quyết định nói ra với Kiều Chi Du: ''Trong lòng đang có chút rối loạn.''
Rốt cuộc cũng chịu nói ra một ít cho mình nghe, Kiều Chi Du bất giác lại có một trực giác, trực giác nói cho nàng biết chuyện này có liên quan đến mình, nàng hỏi : ''Có liên quan tới chị sao?''
''Ân.'' Qúy Hy không nghĩ sẽ trốn tránh đi suy nghĩ trong lòng của mình.
Kiều Chi Du cố gắng tỏ ra lý trí mà nói : ''Vì cái gì?''
Qúy Hy nhìn chằm chằm xuống mũi giày của mình: ''Em trước kia, không có nghĩ tới chuyện tình cảm.''
''Cảm thấy nó đến quá bất ngờ, không có chuẩn bị trước sao?''
Qúy Hy không phủ nhận : ''Ân.''
Kiều Chi Du có thể nhìn ra Qúy Hy rất coi trọng sự nghiệp của bản thân, tựa như trước đây mình cũng đã từng có những suy nghĩ như vậy, các nàng làm việc chung văn phòng, thân phận đúng là rất mẫn cảm, không muốn bận tâm nhiều việc cũng không được.
Chuyện này, cũng không phải là Kiều Chi Du không có suy nghĩ qua, nàng có thể hiểu được vì sao Qúy Hy lại có tâm trạng cố kỵ rối loạn như bây giờ. Hướng đến suy nghĩ lạc quan hơn, vậy là cô gái này cũng đang có suy nghĩ nghiêm túc với mình trong chuyện tình cảm rồi.
Muốn ở bên nhau đúng là không đơn giản như vậy, so với việc chỉ là những xúc động nhất thời mà xác định quan hệ, Kiều Chi Du lại càng hy vọng, các nàng sẽ coi trọng việc này suy nghĩ nghiêm túc kín kẽ, có thể chậm rãi mà trao tâm cho đối phương.
''Chị dạy cho em một biện pháp này, đặc biệt hiệu nghiệm.''
Kiều Chi Du suy nghĩ một lát: ''Vào lúc tâm tư đang bị rối loạn, em đừng cố tìm mọi cách trốn tránh, hãy cứ thuận theo tự nhiên, đến lúc thích hợp, sẽ tìm ra được đáp án.''
Không đợi Qúy Hy trả lời, Kiều Chi Du đã cười nói tiếp với nàng : ''Chị không có lừa em, bởi vì chị đã có kinh nghiệm.''
Qúy Hy nhìn Kiều Chi Du đợi chờ nàng nói.
Kiều Chi Du chăm chú nhìn thẳng vào mắt Qúy Hy, giọng nói êm ái phát ra nói cho nàng nghe: ''Chị thích một cô gái, em chắc hẳn cũng biết đi?''
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com