66
Nhớ bạn gái
Sau đó, Khương Niệm gửi thêm một vài liên kết đến trang mạng khác và Quý Hy liền nhấp vào xem tất cả đều là những bộ phim điện ảnh ngắn. Đều là phong cách của Khương Niệm.
Có nhan sắc.
Khương Niệm: "Học là vô tận"
Lần đầu tiên nghe thấy học là vô tận có thể dùng như vậy. Quý Hy sờ trán, đáp lại bốn chữ: "Tắm rửa rồi ngủ đi."
Đêm khuya yên tĩnh.
Quý Hy nằm nghiêng, lười biếng nhìn con mèo chiêu tài không ngừng vẫy tay, lúc nào cũng tươi cười ở đầu giường, bên cạnh con mèo chiêu tài kia còn có một tấm ảnh của nàng và Kiều Chi Du.
Nàng vươn tay lấy bức ảnh. Cũng không biết trước khi ngủ đã làm chuyện này bao nhiêu lần.
Trong bức ảnh, nàng và Kiều Chi Du đều nhìn nhau cả hai đều nở nụ cười rạng rỡ, nhìn hai người trong bức ảnh, bên môi nàng cũng xuất hiện một nụ cười thoáng qua.
Trong đầu liền nghĩ đến chuyện lúc đó với Kiều Chi Du, mỗi thứ đều ấm áp tốt đẹp, mỗi lần nhớ lại đều khiến nàng cảm thấy hạnh phúc. Chỉ cần nghĩ thôi cũng sẽ kiềm lòng không được mà mỉm cười.
Dưới tấm chăn Quý Hy trở mình, nàng thừa nhận, đêm nay mình có chút kích động, cho nên mới không ngủ được.
Nheo mắt, Quý Hy liếʍ môi, trong đầu không ngừng nghĩ đến nụ hôn kia của Kiều Chi Du, càng nghĩ đến thì lại càng ngủ không được.
Nhắm mắt lại mở ra, Quý Hy lấy điện thoại kiểm tra thời gian, dù sao cũng không ngủ được, cũng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào liền nhấn vào link mà Khương Niệm gửi.
"Ưm ~"
"Ưm ~~"
Màn hình chiếu phim rõ ràng. Hai người phụ nữ, hôn sâu, vuốt ve, rêи ɾỉ, làm đối phương hài lòng bằng cơ thể của mình, không ngừng dây dưa trên giường--
Sắc mặt Quý Hy vẫn không chút thay đổi nhìn chằm chằm vào màn hình, nhưng một lúc sau lại đỏ mặt.
***
Vào đầu mùa thu, thời tiết ở Bắc Lâm cũng bắt đầu hạ nhiệt.
Mưa mùa thu đến nối tiếp nhau, thỉnh thoảng một ngày nhiều mây, một ngày nắng, hôm sau lại mưa.
Vào những ngày mưa, tâm trạng của Quý Hy không còn u ám như trước. Có lẽ là bởi vì ngày nàng và Kiều Chi Du quyết định ở cùng một chỗ là khi trời mưa, mà nụ hôn đầu tiên cũng là vào một ngày mưa.
Quý Hy cũng chưa từng nghĩ tới chuyện yêu đương nhưng vẫn muốn ở cùng một chỗ với người mình thích, nói đến chuyện thay đổi có lẽ là do trong cuộc sống thêm một chút giận hờn.
Vài ngày trước Kiều Chi Du đã xuất viện, cũng đã khôi phục lại tiết tấu của công việc như trước. Khi gặp mặt ở công ty, Quý Hy và Kiều Chi Du vẫn như thường lệ, với mối quan hệ cấp trên - cấp dưới chuẩn mực. Hai người họ đều có sự tách biệt rõ ràng giữa công việc và cuộc sống, tình yêu công sở dường như không ảnh hưởng nhiều.
Thứ sáu, ngày gần với ngày nghỉ nhất cũng là một ngày toàn bộ công ty phấn chấn nhất.
Quý Hy lại có chút uể oải, mỗi khi đến kỳ sinh lý luôn cảm thấy khó chịu nhưng lượng công việc cũng không bởi vì trạng thái kém mà giảm bớt.
Nhưng một thời gian ngắn cũng sẽ kết thúc.
Nhưng Quý Hy cũng có một khả năng thần kỳ mặc dù trạng thái kém cũng có thể hoàn thành tốt công việc.
Hôm nay, thời tiết hiếm khi quang đãng, Quý Hy ngồi ở nơi làm việc của mình cũng thể hóng nắng một chút. Ánh nắng mùa thu rất thoải mái cũng khiến con người ta cảm thấy lười biếng.
Quý Hy cau mày xoa bụng, sau đó uống một chút nước ấm. Lúc này, điện thoại rung lên.
Khẩu vị xấu xa: "Nếu đau thì xin nghỉ, đừng cố chịu đựng."
Quý Hy theo bản năng nhìn về phía văn phòng của Kiều Chi Du, qua bức tường kính trong suốt, mơ hồ cũng có thể nhìn thấy đối phương một chút.
Kiều Chi Du hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi họa tiết sọc xanh nhạt, khí chất tốt, đôi khi chỉ cần phối hợp một cách đơn giản cũng vẫn toát lên khí chất riêng của cô.
Nếu không phải tình huống đặc biệt, trong thời gian làm việc hai người họ cũng sẽ không tán gẫu chuyện riêng tư.
Muộn hồ lô: "Em không sao, vẫn tốt."
Khẩu vị xấu xa: "Chị có đặt trà đường đỏ ở bên ngoài, em ra quầy lễ tân nhận nhé."
Muộn hồ lô: "Ừm, cảm ơn"
Sau đó kèm theo một biểu tượng cảm xúc.
Quý Hy có thói quen gửi biểu tượng cho Kiều Chi Du, cô cũng sẽ gửi lại cho nàng một biểu tượng giống như vậy, hơn nữa còn vô cùng ngộ nghĩnh.
Một lời cảm ơn lịch sự. Kiều Chi Du đặt điện thoại di động sang một bên quay sang nhìn vị trí làm việc của Quý Hy, tự hỏi liệu người nào đó có quên mất mối quan hệ của hai người rồi không?
Quên mất mình là bạn gái của cô.
Sau khi xác nhận quan hệ, ngoại trừ một nụ hôn ngày hôm đó, hiện tại hai người lại giống như trước kia. Kiều Chi Du hy vọng Quý Hy có thể dính lấy mình nhiều hơn một chút, nhưng mọi chuyện lại hoàn toàn ngược lại.
Quý Hy trên mọi phương diện đều là người có năng lực, duy nhất chuyện tình cảm, Kiều Chi Du cũng chỉ biết bất đắc dĩ mà mỉm cười, giống như một người không hiểu rõ chân tướng.
Còn phải chỉ bảo thật tốt, nghĩ đến chỉ dạy, Kiều Chi Du không khỏi mỉm cười, dù sao cô cũng là người có nhiều kiên nhẫn.
Quý Hy gọi đồ ăn bên ngoài công ty giải quyết bữa trưa, sau khi ăn xong lại uống thêm một cốc trà gừng. Uống một chút đồ ấm bụng cũng sẽ không còn đau như vậy.
Kiều Chi Du ra ngoài cũng nói buổi trưa phải xã giao. Quý Hy cũng hiểu được, ngồi vào vị trí này của cô, công việc cùng chuyện xã giao căn bản đã không có giới hạn rõ ràng.
Buổi trưa, Quý Hy chạy lên sân thượng để hóng gió, nàng ghé lại dựa vào lan can, nheo mắt nhìn mặt sông lấp lánh. Đắm mình dưới ánh nắng mặt trời cũng cảm thấy thoải mái không ít.
Đột nhiên tiếng chuông điện thoại rung lên.
Quý Hy liền lấy điện thoại ra xem, nhìn thấy trên màn hình hiển thị tên người gọi "khẩu vị xấu xa" thì không khỏi cười rộ lên.
"Ăn xong chưa?" Quý Hy chỉnh lại tóc và áp điện thoại vào tai.
"Mới vừa ăn xong. Bụng còn khó chịu không? Còn đau không?" Kiều Chi Du đang ngồi trong xe, trước đây cô cũng không cảm thấy những chuyện xã giao phiền phức nhưng có lẽ hiện tại đã cảm thấy, Kiều Chi Du rất muốn có thời gian có thể cùng bạn gái đi ăn một bữa cơm.
Cảm giác có bạn gái thật sự không giống với trước đây.
Quý Hy khẽ nói: "Lần này không sao đâu."
"Không đau là tốt rồi." Kiều Chi Du hỏi lại: "Tối nay có thời gian không? Quý đáng yêu."
Mỗi lần nghe Kiều Chi Du gọi mình là Quý đáng yêu, nàng đều không nhịn được cười, hoàn toàn không ngoại lệ. Nàng cúi đầu nhìn bóng dáng của mình: "Không cần tăng ca."
Kiều Chi Du dựa lưng vào ghế, nheo mắt nghĩ đến khuôn mặt của Quý Hy, cô cũng mỉm cười, giọng nói càng trầm hơn: "Muốn hẹn hò với bạn gái."
Là đang nghĩ về điều đó, là nghĩ muốn cùng với một người nhàm chán như nàng. Công việc của hai người đều bận rộn, không có nhiều thời gian rảnh, hơn nữa trong nhà cô còn có một cô nhóc cần phải chăm sóc.
Nghe giọng nói nhẹ nhàng thậm chí còn có chút làm nũng của Kiều Chi Du, suy nghĩ của Quý Hy cũng đã sớm nghĩ đến chuyện này rồi, Quý Hy là người không muốn biểu đạt suy nghĩ trong lòng ra bên ngoài, nhưng không có nghĩa là trong lòng không muốn. Cô ấy ngay lập tức đáp lại: "Ừm—"
"Đúng là dễ dỗ." Kiều Chi Du khẽ cười một tiếng: "Hôm nay em không được thoải mái nên chúng ta không ra ngoài ăn, tối nay em đến nhà chị ăn được không? Tiểu Kiều cũng nhớ em."
Phản ứng đầu tiên của Quý Hy là để ý việc Kiều Chi Du sử dụng từ "cũng", sau đó là nhớ. Quý Hy cũng không có yêu cầu gì, cũng không hiểu cuộc sống phóng túng, chỉ cần là nơi mà cô mời, ở đâu cũng được.
Kỳ thật Quý Hy cũng đã từng nghĩ có phải Kiều Chi Du cảm thấy nàng là một người nhàm chán sau một thời gian hai người họ ở bên nhau không. Suy cho cùng, đôi khi, bản thân nàng cũng cảm thấy vậy.
Chỉ sau vài phút trò chuyện, Quý Hy cúp máy trước, nàng nghe thấy phía sau có tiếng bước chân, quay đầu lại liền thấy Lục Phong một thân tây trang hai tay đút trong túi quần nhàn nhã bước tới.
"Đến phơi nắng đi, không phơi nắng thì sẽ bị mốc." Lục Phong khẽ nheo mắt, mỉm cười với hàng răng trắng lộ ra dưới ánh mặt trời.
Quý Hy mỉm cười đáp lại, cũng không nói gì nữa. Cũng không còn nhiều thời gian, nàng chuẩn bị xuống dưới lầu.
"Nói chuyện yêu đương." Lục Phong ngăn Quý Hy lại, nửa đùa nửa thật nói. Cậu ấy đã âm thầm chú ý đến trạng thái của Quý Hy, mọi dấu vết đều thu hết vào trong tầm mắt.
Bước chân của Quý Hy hơi dừng lại một chút.
"Chúc mừng, cuối cùng cũng ở bên Kiều tổng." Lục Phong lại nói.
Quý Hy cũng không muốn chuyện này gây ra ồn ào ở trong công ty, dù sao chuyện tình cảm ở công sở là chuyện nhạy cảm. Nàng thản nhiên trả lời: "Cậu hiểu lầm rồi."
Lục Phong mỉm cười, cậu ấy dựa vào lan can, cà lơ phất phơ nói: "Ngày hôm đó ở bệnh viện tôi đã nhìn thấy hai người."
Quý Hy: "Trong bệnh viện?"
"Ừm, tôi muốn đến thăm Kiều tổng, cũng nhìn thấy hai người đang ở cùng nhau." Lục Phong miễn cưỡng nở một nụ cười. Dù sao nhìn thấy cô gái mình thích đang bị người khác hôn cũng không phải là chuyện gì thoải mái.
Khi Lục Phong nghe tin Kiều Chi Du nhập viện, hôm đó cậu ấy muốn đến xem một chút, nhưng cuối cùng vẫn đứng ở cửa không đi vào. Bởi vì cho dù có tiến vào cũng là người dư thừa.
Thành thật mà nói, khi nhìn thấy cảnh Quý Hy và Kiều Chi Du hôn nhau qua tấm kính bên ngoài cửa phòng bệnh, cậu ấy thực sự không biết nên vui cho Quý Hy hay nên buồn cho bản thân.
Nói nhiều hơn thì cũng đều là nước mắt, tác hợp cho chị cùng cô gái mình thích ở bên nhau? Kết quả cũng thành công.
Quý Hy đại khái cũng hiểu được "nhìn thấy ở cùng một chỗ" là có hàm nghĩa gì. Nhưng tại sao cậu ấy lại đến bệnh viện của Kiều Chi Du?
Chỉ qua một vài câu Quý Hy cũng đoán được mối quan hệ giữa Lục Phong và Kiều Chi Du không hề đơn giản. Thêm vào đó, lần trước, Lục Phong đã gọi điện cho nàng nói tâm trạng của Kiều Chi Du không được tốt, nói nàng nên đến với cô.
Lục Phong dường như rất quen thuộc với tình huống của Kiều Chi Du.
"Em yên tâm, tôi cũng sẽ không nói chuyện này ra ngoài." Lục Phong lập tức trấn an Quý Hy, vì sợ Quý Hy lo lắng.
Quý Hy cũng không quan tâm đến chủ đề này, đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi, "Cậu có quen với Kiều tổng không?"
Có quen hay không? Lục Phong liền nghĩ đến câu hỏi này, một năm bọn họ cũng không nói được mấy câu, cũng không xa lạ, bọn họ là chị em.
"Cũng... quen thuộc." Lục Phong suy nghĩ một chút rồi mới nói.
Nhận được câu trả lời như vậy, Quý Hy không tiếp tục nói nữa, liền xoay người muốn rời đi.
"Quý Hy." Lục Phong sau lưng Quý Hy liền hô lên một tiếng.
"Cái gì?" Trên tầng gió rất lớn, thổi tung mái tóc dài của Quý Hy.
Lục Phong đột nhiên trở nên nghiêm túc, tính tình thay đổi: "Tôi có chuyện muốn nói với em. Về Kiều tổng."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com