Đã đổi tên truyện "Một Mùa Không Trở Lại" -> "Bên Thềm Nguyệt Vắng"
📌Truyện dựa trên trí tưởng tượng, không có thật, hoàn toàn hư cấu, không phản ánh đời thật. Nhân vật thuộc về chính họ ngoài đời thật, tác giả chỉ mượn hình ảnh để sáng tác...
Tác Giả: _azvan
Couple chính : Muộii x Lamoon Couple phụ: Lyhan x Han Sara
Thể loại: Gl, đời thường, ,...
Truyện được đặt trong những năm 1998, thời điểm giao thoa trước năm 2000, thuộc về quá khứ nhưng không quá xưa cũ.
_______
Bên Thềm Nguyệt Vắng
Năm 1998, ở một ngôi làng nhỏ bình yên, Nguyễn Lê Diễm Hằng - cô gái bán trái cây hiền lành và ít nói - sống lặng lẽ bên người mẹ tảo tần và người cha suốt ngày say xỉn, cuộc đời em, như một sạp trái cây gọn gàng trong góc chợ, chẳng mấy ai để tâm nhưng luôn ấm áp và đủ đầy tình thương.
Rồi một ngày, Hồ Võ Thanh Thảo xuất hiện - con gái nhà giàu, khí chất thành thị, sống tự do nhưng luôn che giấu một nỗi cô đơn khó gọi tên, Thảo về làng không vì ép buộc, mà để tìm kiếm điều gì đó, ở nơi mộc mạc ấy, cô không ngờ mình lại bị hút về phía một người hoàn toàn đối lập.
Hai thế giới tưởng chừng chẳng liên can, dần bước vào nhau bằng những lần chạm mắt thoáng qua, những buổi sáng chợ sớm, những câu nói ít ỏi nhưng chân thành. Và rồi, giữa ruộng đồng xanh, mùi rơm khô, tiếng gió lùa qua rặng mít, một thứ tình cảm mong manh...
lãnh khốc không kiên nhẫn sau thật thơm công × nhuyễn manh ngu ngốc đáng thương thụ# lão bà thật thơm## ly hôn là không có khả năng ly hôn, chết cũng không rời #Chỉ đăng duy nhất tại Kanya_2004.…
Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả, mình làm vì quá thích mà chưa có nhà nào làm. Đây cũng là lần đầu tiên mình edit đam mỹ, hi vọng mọi người giơ cao đánh khẽ.Bản edit phi thương mại, vui lòng không repost, không chuyển ver.…
Bên trong căn phòng sang trọng, một cô gái thân thể trần truồng bị treo trên không trung, ngọn roi vô tình từng chập, từng chập rơi vào trên da thịt trắng nõn. Đôi mắt hắn bén nhọn sáng quắc, lời nói lạnh tanh từ môi mỏng phun ra: "Nói, nghiệt chủng trong bụng cô là của ai?" Ninh Tự Thủy suy yếu, không còn chút hơi sức, giọng điệu kiên quyết: "Nghiệt chủng là của anh!" "Nếu không chịu nói, thì cô mang theo nghiệt chủng của mình cùng nhau xuống Địa ngục". Hắn ở bên trong thư phòng thân mật với người khác, cô chân trần bước qua năm thước lửa than ra đi, mới phát hiện ...... từ trước đến giờ, cô không có cách nào, không ngừng yêu thương hắn. Trong bệnh viện, cõi lòng cô đầy mong đợi hắn xuất hiện, cô cho rằng hắn sẽ quan tâm mình, nhưng cô không nghĩ đến, rốt cuộc ......... Đầu ngón tay của hắn xẹt qua da thịt non mềm của đứa trẻ, cười lạnh: "Cô nhìn xem, vóc dáng của nó rất giống cô ............ cũng hèn mọn như nhau". "Đừng . . . . . ." Thân thể nhỏ bé từ trời cao cấp tốc rơi xuống, máu tanh trào ra lạnh lẽo, so với pháo hoa càng lạnh lẽo hơn. Ba năm hôn nhân triền miên hoan ái, nỗ lực hết mình, đổi lấy cũng chỉ là sự trả thù điên cuồng của hắn, tổn thương, đổ vỡ. Lễ đính hôn ngày đó, hắn trả lời phỏng vấn trên TV, tin tức truyền trực tiếp hình ảnh của hắn và cô dâu vô cùng ân ái mà ở trong phòng tắm, nơi nơi đầy máu tươi, cô dùng phương thức đoạn tuyệt ........... dùng máu tươi của mình để rửa sạch, xóa hết ba năm tình cảm. . . . . . Hy Yên giới thiệu vắn tắt văn án, tên sách, nghe nói nội dung cũng không tệ lắm!…
- Anh là Kim Taehyung. Bé con tên gì?- Kook... Jungkook... Lần đầu tiên gặp, Taehyung ánh mắt không rời nhìn chăm chú bé con đáng yêu trước mắt, trong đầu chỉ có một ý nghĩ là đem con thỏ nhỏ bắt về. Rất nhiều năm sau, bé con đáng yêu ấy đã từng có khoảng thời gian "lỡ" quên mất anh, sau đó lại chủ động đưa anh về với viễn cảnh mà có lẽ cả đời anh sẽ không bao giờ quên. - Có muốn đi với anh không? Jungkook gật đầu, hai mắt cong cong thành hai vầng trăng nhỏ, mỉm cười xinh đẹp động lòng người. - Chúng ta về nhà thôi.__________________________" Vợ ngốc đáng yêu " by rosyprincessThể loại: Fanfic VKOOK ( cp phụ NamJin, HopeMin ), SINH TỬ VĂNRating:15+Start: 14/07/2018End: 13/06/2020Final chapter: 25/10/2023Cover: PinterestHighest rank: #1 sweet #2 vkook KHÔNG ĐỒNG Ý EDIT/ CHUYỂN VER COPYRIGHTS BELONGS TO ME! DO NOT RE-UP!…