Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Thế thôi

Chỉ là rất lâu sau đó, rất rất lâu tôi và Big không thể nhớ rõ khi nào tóc mình đã bạc nhiều như thế này, làn da căng bóng của em ấy đã biến mất để nhường thế chỗ cho vết tích của thời gian, mắt tôi cũng không thể nhắm chuẩn xác vào mục tiêu như trước, cánh tay không còn sức lực để bóp cò, không còn có thể vác trên vai khẩu súng nặng nề nữa. Chúng tôi đã mất đi sự tinh anh mà mình có. Giờ đây tôi và em ấy chỉ là hai người già cùng nhau sống chúng một căn nhà nhỏ và một tình yêu không thôi hướng về nhau.

Tuổi già khiến chúng tôi dễ dàng mệt mỏi hơn, những cơn ho làm lòng ngực tôi đau nhói có lẽ lá phổi của tôi đang cố chống chọi lại bằng tất cả những gì mà nó có một cách yếu ớt sau những tháng ngày tôi rít thuốc một cách vô tội vạ. Big cũng thế, em ấy thường than thở rằng cẳng chân nhức mỏi khi lên xuống những bậc thềm, đặc biệt là những khi trời gió đến cả khi lật người cũng cảm thấy tứ chi rụng rời.

Có lẽ thế chúng tôi sắp phải chết. Chỉ là không biết một trong ai sẽ không nỡ bỏ người còn lại mà đi về trời. Tôi không muốn và em ấy càng không muốn.

Tôi không nỡ để người bạn đời của mình ở lại trên thế gian một cách cô độc, càng không muốn nhìn di ảnh của người tôi yêu sống lăn lóc qua ngày.

Big cũng vậy, Big sợ lắm, Big nói: em sợ nếu như em là người đi trước sẽ không ai chuẩn bị cơm nước cho anh mỗi ngày, không ai rõ khẩu vị ra sao, mỗi lần đi tắm sẽ không ai lau tóc cho anh nhỡ bị cảm lạnh thì nguy mất, không còn ai nhắc nhở anh sẽ ngủ quên trên sofa khi đón xem những bộ phim cũ kỹ được chiếu lại trên tivi vào buổi khuya thì phải làm sao? Sẽ đau lưng lắm. Nhưng lỡ anh bỏ em lại một mình thì sao? Ai sẽ nhắc nhở em phải ngâm chân với nước ấm, không còn người kiên nhẫn hằng ngày ngồi rửa chân cho em nữa càng không thể mang vớ chân vào cho em. P'Chan em sợ lắm! Em không thể chịu được. Đau lòng làm sao khi anh không thể làm bạn đồng hành cùng em.

Big ngồi vùi trong lòng tôi khóc rắm rứt, em yêu tôi như cách em đã làm bao năm qua từng hành động đều dịu dàng nhưng đầy gắn bó. Tôi khẽ vuốt mái tóc bạc trắng của em:

- Không sao đâu, nếu như em mất trước anh sẽ đuổi theo để bắt hồn em lại có chịu không? Sẽ đánh tay đôi với hắc bạch vô thường để giành em lại, không ai có quyền đưa Big yêu dấu của anh đi xa khỏi anh cả._Big gật đầu mặt vẫn vùi trong ngực tôi, tôi chỉ đành vỗ nhẹ lên lưng em an ủi.

Một hai tháng sau đó sức khoẻ của em ấy không còn tốt nữa. Đi đứng rất chậm chạp, hơi thở có phần gấp gáp và nặng nề. Tôi hỏi nhưng Big nói không sao.Đồ đạc trong nhà cũng được em ấy sắp xếp lại rất gọn gàng, còn nắn nót ghi chú cẩn thận dán trên từng món đồ.

Tôi cảm thấy em ấy hay nhìn tôi với ánh mắt chăm chú rất lâu, ánh mắt lâu rồi tôi mới bắt gặp lại. "Yêu dấu" chỉ chạm nhẹ vào mặt tôi cảm thán:

- "Cục vàng" đẹp trai quá, ngắm mải không thấy chán!

Có một đêm khi tôi đang lim dim ngủ chợt cảm thấy có gì đó đang tiến lại gần chúng tôi, sự cảnh giác chảy trong từng mạch máu huyết quản cho tôi biết việc này. Đây là nguy hiểm! Tôi hé mắt nhìn theo có một người mặt cổ phục trắng kỳ quái đang chạm vào vai Big gõ gõ ba nhịp lay em ấy tỉnh dậy. Big giật mình khi thấy người đó nhưng lại không tỏ ra quá ngạc nhiên. Big quen người đó sao? Sao lại đến nhà mình vào lúc này? Suy nghĩ vẫn đang liền mạch, Big rón người hôn lên trán tôi rồi cùng người đó rời đi, ánh mắt không thôi nhìn về hướng hai người rời đi.

Big bước vào khoảng không tối đen rồi dần biến mất, tôi hoảng sợ tung chăn chạy theo nhưng khi bước vào hố đen ấy tôi quay đầu thấy chính bản thân mình đang nằm trên giường, vẫn đang ôm Big trong tay.

Vậy giờ tôi là gì? Thứ đang nằm ở đấy là gì? Big đã đi theo ai?

Tôi sực tỉnh thì ra tên mặc cổ phục trắng ấy là hắc bạch vô thường đã câu hồn của Big đi. Khốn nạn! Mày được lắm dám bắt Big đi, tao sẽ liều cả cái mạng này với mày. Chưa đủ tư cách nơi chuyện với tao, phải biết vị trí của mình ở đâu chứ. Khốn kiếp.

Tôi vội vã chạy theo mãi nhưng không thấy họ đâu. Lòng thật sự đã sợ hãi. Cảnh vật xung quanh cũng ngày đổi khác từ tối đen đến đỏ thẫm cuối cũng là hoà lẫn giữa đen tím đỏ chia nhau cuồn cuộn trên bầu trời. Tôi cứ đi mải miết nhưng hai bên đường chẳng có gì ngoài bụi cỏ và tảng đá hoang tàn. Kinh nghiệm làm vệ sĩ trưởng bảo năm nó không đủ làm tôi khiếp sợ và lung lay nhưng Big thì làm tôi sợ.

Tôi cứ đi mãi, chợt nhìn thấy một cậu nhóc ngồi úp mặt bên vệ đá. Tôi vỗ vai cậu định hỏi nhưng chưa kịp mở miệng đã thấy một khuôn mặt quen thuộc mà tôi cứ ngỡ là chỉ còn thấy trong ảnh. Đó là Big khi còn trẻ. Tôi lao đến ghìm chặt em ấy trong lòng, mừng đến phát điên. Em ấy ngẩn người nhìn tôi đôi mắt trong trẻo ngắm nghía bàn tay không khỏi chạm lên mặt tôi nâng niu.

- Là p'Chan thật sao ạ? Anh trẻ lại rồi sao hệt như lúc em vừa gặp anh ấy._Big rụt rè hỏi.

- Là anh đây.

- Chúng mày làm gì đấy! Buông nhau ra, thằng kia mày ai sao lại chạy đến chốn này._hai người mặc cổ phục một trắng một đen hướng chúng tôi quát.

Hắn ta, người dẫn"yêu dấu" của tôi đi trừng mắt đỏ ngầu hù doạ. Không biết cầu nguyện mà còn lớn giọng.

- Thằng chó mày muốn gì sao lại dẫn em ấy đến đây, mày muốn một trong chúng tao cô độc sống trên đời à, mày thích bắt lẻ à. Tao cho mày chết._tôi bổ nhào về phía hắn liên tục tung nắm đấm miệng chửi tục.

Thằng mặt trắng

Thằng nhãi ranh

Con kỳ đà

Đồ bị đoạ

Thứ không ra gì

Khùng điên, hâm hấp

Não để chưng, đầu để đội mũ

Mắt trên trời

Người thì dở dở ương ương

Con chó rách

Thứ âm binh cô hồn

***...

Mọi từ ngữ đanh đá học được từ Big mấy năm qua, tôi thốt ra không thiếu chữ nào.

- Mày buông tao ra dám ra tay nữa không chỉ mình nó đâu tao câu luôn cả mạng mày.

- Con chó mày muốn câu hồn ai, muốn ai chết hả? Nhịn mày nãy giờ vì nể mày lớn tuổi lại làm tay sai không tương lai nên thấy tội nghiệp bây giờ còn hù doạ lớn giọng hả, mày dám động vào anh ấy tao sống chết với mày, đồ của nợ âm ti KPI chạy không đủ muốn bắt bậy phải không? Tao cho mày chết, chết lần một không đủ thì chết lại lần hai. Tao sẽ đem mày quăng xuống Hoàng Tuyền cho rửa sạch tội lỗi, cái loại sống lỗi thế này có tắm đục ao đục hồ đục sông đục biển cũng rửa không sạch. Dí đầu mày vào nồi canh mạnh bà cho mày chết ngạt. Sao mày còn đứng đây chưa bị đưa xuống tầng thứ hai mốt hả, đi tao phải dắt mày đến Diêm Vương tố cáo, cắt thưởng cuối năm._Big đẩy tôi qua một bên hai tay nắm lấy cổ áo tên kia gào lên, hết nắm rồi lại bóp cổ thét vào mặt hắn chất vấn. Lúc này tôi thấy tội nghiệp hắn nhiều hơn, tay cào lên mặt hắn giật đầu, nắm tóc. Trông còn thê thảm hơn lúc tôi bị em ấy quát, xem ra em ấy quát tôi cũng đã nhẹ nhàng không ít.

- Chúng mày ép người quá đáng. Hắn khóc lóc tru lên, điếc cả tay, Big thôi cơn tức buông tay phủi phủi bụi dính trên quần.

- Được rồi đừng khóc nữa, chuyện này là lỗi của chúng ta đã ăn nói không đúng với các ngươi, nhưng việc chúng ta bắt hắn không sai, việc ngươi đi theo càng không đúng. Một là đi về chỗ của ngươi hai là cùng hắn đi đầu thai, muốn chọn cái nào cũng được, đừng làm loạn lên nữa, hắn sợ, Diêm Vương cành không vui các người càng không có lợi. Thế nào?

- Hướng nào đi đầu thai.

- Đi thẳng.

Tôi nắm tay Big đi một mạch về phía trước, Big hỏi anh không về lại thật à, tôi bảo không.

Nhưng khi sắp bước vào cửa đầu thai Big lại chần chừ sợ nếu như kiếp sau tôi lại quên em ấy thì phải làm sao?

Anh sẽ quên em thật ạ.

Hay để mình em đi thôi, anh ở lại nhé!

Tôi nói chúng tôi đã ngoảnh mặt nhìn nhau đủ 500 lần rồi không lạc nhau đâu, nhất định sẽ gặp lại mà.

Big hôn tôi lần cuối, nụ hôn hẹn gặp lại của hai chúng tôi. Nó nồng nàn, thiết tha hơn bao giờ hết.

__________________________

Nhiều năm sau có chàng sinh viên về thăm nhà, nhìn thấy một cậu bé ngồi chơi ở gốc cổ thụ bên đường nghịch với vài con kiến, vừa bước vài bước chàng sinh viên quay đầu lại hỏi.

- Em này, chúng ta đã gặp nhau lần nào chưa nhỉ?

Cậu bé lắc lắc đầu ngơ ngác.

- Thế nhà em ở đâu? Là người trong làng phải không?

Cậu bé chỉ tay về phía ngôi nhà trồng đầy bụi dạ lan hương được cắt tỉa gọn gàng.

Chàng sinh viên cười không nói gật đầu đã hiểu, tiếp tục dắt xe đạp đi tiếp.

- Anh...anh gì ơi! Thế...thế nhà anh ở đâu ạ?

- Ở nhà có cây hoa tử đằng to nhất làng này, cứ tới đó hỏi ai cũng biết.

Làn gió thổi hơi nhè nhẹ mang theo không khí mùa xuân làm dịu tâm hồn con người, mang theo cả hương tử đằng bay trong gió luồn qua mái tóc đen nhánh rớt xuống đôi mắt trong trẻo của cậu bé.

Tối hôm đó chàng sinh viên đọc sách bên cửa sổ nghe mùi dạ hương thoáng qua đầu mũi.

__________________________

- Sao lại để cho chúng nó chửi đến thế hả, già đầu vậy rồi mà. Cùng tốt nghiệp khoá học mà cậu kém thế.

- Tụi nó dữ quá, nhất là cái thằng nhỏ con ấy, cào chảy máu luôn này.

- Thương thương không đau không đau.

- Hong sao đâu, nhưng tháng này KPI phải làm sao còn thiếu một người.

- Đủ rồi! Không phải lúc nãy lừa cho cậu thêm một người đi rồi sao.
Tháng này không phải trừ lương nữa đâu.

- Yêu cậu!!! Mình cùng đi câu hồn hai trăm năm nữa nha!

P/s: đi mình đi má ai gảnh đi chung. Cảm lạnh hà.

Tử đằng này lại chẳng đau buồn như tử đằng kia.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com