Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 10:

thi địa điểm rất chán nên sẽ không có chap trong vài ngày tới:)
Warning!: ZatLav, QuiYorn (có xíu xiu thui)
vì hai thằng cu này chửi nhau nên các từ ngữ như "đéo, mẹ..." tần xuất xuất hiện sẽ rất lớn, ai khó chịu có thể ra khỏi đây nha, đằng này sẽ tiễn các bạn ra tận cửa😭

___________
"Vậy tức là... lần phẫu thuật này sẽ quyết định số phận của cháu sao?"
"Không hẳn, bệnh tình của cháu chưa đến mức độ quá nặng. May mắn cho cháu là mẹ cháu kịp thời phát hiện. Nếu không chắc bây giờ cháu đang nằm thở oxi rồi"

Tulen nghe Verra nói mà trong lòng thấp thỏm lo sợ. Mặc dù bệnh tình mới chỉ đi đến giai đoạn hai nhưng những cơn ho ra máu gần đây khiến cả em cả Ilumia cảm thấy sợ hãi. Cứ như thể bệnh sắp chuyển sang giai đoạn ba và tỉ lệ sống sót của em đang thấp dần. Nhận thấy sắc mặt của em không được tốt, Verra mở lời an ủi.

"Đừng lo lắng, chưa từng có bệnh nhân nào giai đoạn hai mà Verra siêu cấp này không thể chữa khỏi"
"Vậy cháu sẽ đặt cược mạng sống của mình vào cô"

Reng reng reng...

Tiếng chuông điện thoại của Tulen vang lên, phá tan bầu không khí đầy ngượng ngạo. Cơ hội tới, em lễ phép xin Verra ra ngoài nói chuyện điện thoại. Tulen nhìn vào màn hình, lập tức cảm thấy bối rối khi hai từ "thằng tồi" xuất hiện trên đó. Tại sao lại gọi vào ngay lúc này vậy? Và em nhớ là mình chưa gỡ chặn số của hắn...

'Anh đang ở đâu vậy?'
"Cậu lấy điện thoại tôi gỡ chặn số từ lúc nào vậy?"
'Hỏi Laville ấy'

Tulen giật mình. Phải rồi. Hai hôm trước, Laville qua nhà em chơi. Thằng nhóc đột nhiên hỏi mượn điện thoại của em không lí do. Gặng hỏi mãi nó mới ngại ngùng nói "Em với Zata đang cãi nhau, Zata chặn số của em rồi nên em muốn mượn điện thoại anh gọi cho anh ấy...".

Cái lí do đó đã thuyết phục em hoàn toàn. Không nghĩ ngợi quá nhiều, Tulen đưa điện thoại cho Laville còn bản thân thì đi vào bếp nấu bữa tối.

Còn bây giờ em mới vỡ lẽ. Zata và Laville không hề giận nhau, muốn giận nhau còn khó. Mọi thứ đều nằm hoàn toàn trong kế hoạch của Murad, để có thể nói chuyện với em.

"Đừng vòng vo, nói thẳng đi"
'Quay ra đằng sau nhìn em đi Tulen'
"!?"

Chưa kịp định hình, em cảm nhận được có một bàn tay nắm lấy đôi vai mảnh khảnh của em. Mùi hương thoang thoảng của quế lại xộc vào mũi em. Tulen mở to mắt, đổ mồ hôi hột run rẩy đánh mặt về phía sau.

"Tụi mình nói chuyện một chút nhé Tulen?"

...
"Sao cách xa nhau vậy?"

Hiện tại em và hắn đang ở khu vườn phía sau bệnh viện. Mỗi người một băng ghế. Hắn đã thử lại gần để ôm em nhưng bất thành, Tulen liên tục tránh mặt và ngồi sang băng ghế khác.

"Nhanh lên, bác sĩ của tôi đang đợi"
"Anh bị bệnh mà còn không thèm nói cho tôi luôn!?"
"Cậu chẳng là cái thá gì trong cuộc đời tôi hết! Tôi không có nghĩa vụ phải cho cậu biết"
"??? Tôi là bạn trai anh đấy?"

Hai từ "bạn trai" được thốt ra cứ như một trò đùa cho em vậy. Tulen bật cười trong vô thức, tiếng cười ngày một to hơn làm cho Murad cảm thấy bối rối. Em ngửa hẳn cổ lên, tay ôm mặt cười từng tràng dài đằng đẵng. Rồi đột ngột dừng lại, lườm nguýt cái bản mặt đáng ghét của Murad.

"Cậu đéo là cái gì đối với tôi hết. Tỉnh lại đi thằng ngu"
"Tôi đéo ngu. Anh tưởng tôi thích anh là tôi đéo dám chửi anh à?"
"Thích cái con khỉ khô. Cậu thậm chí còn quan tâm đám fangirl lít nhít xung quanh hơn tôi. Tôi không bị mù đâu mà không thấy điều đấy Murad ạ"
"Cơ hội tốt của anh mà còn đéo nắm lấy?"
"Tôi xin nhường slot của tôi cho mấy cô gái khác"

Tulen thẳng thừng đáp lại. Murad thậm chí còn chẳng thể tin vào tai mình. Không lẽ ngay từ đầu, em đã không hề yêu hắn? Hay là do hắn ngựa quen đường cũ mà bỏ rơi em?

Em quay mặt tính rời đi thì một lực lớn siết mạnh vào cổ tay của em. Murad đang giữ tay Tulen lại. Sát khí hắn toả ra như một áp lực vô hình đè cả cơ thể em xuống. Theo phản xạ vô điều kiện, cơ thể em ngay lập tức run rẩy, đổ mồ hôi hột cho dù chủ nhân nó chẳng hề muốn. Như thể em đang run sợ trước hắn.

"Tôi trao anh cả con tim. Anh vì ghen tuông mà coi tình cảm của tôi như một trò đùa?"
"Buông tôi ra..."
"Anh có thèm bỏ lời tôi nói vào tai đâu vậy mà lại bắt tôi phải-"
"TÔI BẢO CẬU BUÔNG TÔI RA!"

Tulen không nhịn nổi nữa, em bắt đầu khóc. Em dùng hết sức bình sinh giật cánh tay mình lại rồi tát thật mạnh vào mặt hắn. Murad trợn mắt lên, đen kịt mặt chạm nhẹ vào bên má in bàn tay đỏ chót của em. Đau là cảm nhận đầu tiên của hắn. Theo tiếp đó là tức tối. Và thất vọng.

Murad có thể cảm nhận được mùi máu tanh kinh tởm đang tràn vào cổ họng hắn và trào ra bên ngoài. Tulen thấy dòng máu nóng pha lẫn nước bọt trào ra khỏi mép của hắn mà sợ hãi. Cảm giác tội lỗi đầy mình đang bao vây em. Khiến cho lí trí thúc giục em mau chóng tha tội cho hắn và ôm hắn vào lòng.

"Anh dám đánh tôi sao?"
"Murad... t-tôi không có-"
"ĐỪNG CÓ DÙNG CÁI BẢN MẶT VÔ TỘI ĐÓ NHÌN TÔI!"

Murad thét vào mặt em, hai tay hắn bóp thật chặt vào cần cổ trắng ngần không vết muỗi đốt của em. Tulen thở đầy khó khăn, bắt đầu ho từng đợt. Hai tay em cấu chặt vào bàn tay hắn như muốn kéo nó ra, nhưng vô ích, chỉ như muỗi đốt inox.

TÊN NỔ

Một mũi tên gây nổ nhanh như cắt lao đến chỗ Murad. Bị bất ngờ đột kích, hắn chỉ kịp sử dụng 'vô ảnh cực' để không thể bị tấn công và 'tàn ảnh đao' để né tránh mũi tên. Mũi tên bât đầu nổ, khói bụi bay mù mịt che khuất tầm nhìn của hắn. Đến khi hắn kịp định hình lại thì người trên tay hắn đã biến mất.

Murad tridodai, cay cú nghiến răng nghiến lợi rồi nhanh chóng chạy đi tìm chim nhỏ của hắn.

...
"Yorn? Sao cậu, Aya với Quillen lại ở đây?"
"Aida, cô Ilumia bảo tớ đi đón cậu ở bệnh viện nên tớ kéo cả Aya đi. Trên đường đến thì gặp Quillen nên anh ấy đòi đi theo tớ, với cái lí do là anh ấy cảm thấy có chuyện chẳng lành sắp xảy ra. Ai dè đúng thật"

Yorn sợ hãi rùng mình, lạnh sống lưng khi nghĩ lại pha "đập chậu cướp hoa" ban nãy. Quillen và Aya mặt mày cũng căng thẳng không kém. Nhóc sóc vàng không giấu nổi sự tò mò, lí nhí đặt câu hỏi cho Tulen.

"Anh và Murad có xích mích gì với nhau sao?"
"... đúng"
"Vậy thì tránh xa anh ta ra đi! Anh ta nguy hiểm lắm đó!"

Aya bắt đầu long lanh đôi mắt ầng ậng nước năn nỉ em. Cô nhóc bắt đầu sụt sịt ôm chầm lấy cơ thể của em làm em hoang mang không hiểu điều gì. Quillen thấy thế cũng chỉ biết thở dài, xoa xoa cái đầu vàng của con bé an ủi.

"Ý em là sao?"
"Em sợ anh ta lại nổi điên như hồi tuyển sinh, có thể giết anh ngay tại chỗ bất cứ lúc nào"
"H-hả?"

Bỗng nhiên Aya sử dụng 'nốt nhạc ánh sáng' lên cái bụi cỏ gần đó. Một hình bóng quen thuộc ra trong con ngươi của em.

"TRẢ LẠI NGƯỜI CHO TAO!"

Nhanh như chớp, Murad lao thẳng về phía Tulen với 4 nội tại, thủ sẵn 'ảo ảnh trảm' để giết bất cứ tên nào cản trở công việc của hắn. Aya là nạn nhân đầu tiên hắn nhắm vào, cô nhóc bị hắn chém cho thảm hại rồi đá sang một góc. May mắn là Aya vẫn còn nội tại nên khi cơ thể chịu quá nhiều công kích đã lập tức chuyển sang dạng thú không thể bị tấn công.

Yorn cũng hoảng loạn không kém. Khi lưỡi đao của Murad chỉ còn vài xăng-ti-mét là chạm vào cần cổ mảnh khảnh của Yorn thì Quillen đã kịp thời lao tới kéo cậu ta lại ôm thật chặt để bảo vệ cậu ta. Hắn không chút thương tiếc xả 'ảo ảnh trảm' lên thân hình săn chắc của Quillen.

Khi cả ba người kia đã bị đánh cho tơi bời, chỉ còn mỗi Tulen đang run rẩy thì Murad mới chịu thả lỏng. Hắn đi thật chậm rãi bước về phía em rồi cười như điên.

"Đừng chạy nữa chim nhỏ, anh có trốn đi đâu tôi cũng tìm được anh thôi"

_____________
tôi xin phép lập hội những con tôm của Tulen để đi combat chetme thằng Murad

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com