Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2


Cho dù ngày mai mặt trời không còn tỏa nắng
Nụ cười của người mãi là nguồn sáng vĩnh hằng trong cuộc đời tôi

Sung Hanbin thức dậy rất sớm. Chỉnh lại chăn cho người kia như một thói quen, cậu làm vệ sinh cá nhân rồi đi xuống bếp chuẩn bị đồ ăn sáng. Khi món ăn cuối cùng chuẩn bị sẵn sàng, Sung Hanbin có linh cảm, quay lại thấy người kia đang đứng ở cửa bếp.

-         Chào buổi sáng

-         Chào ... chào buổi sáng

-         Anh ngủ ngon không?

-         Có......

Nhìn anh rụt rè, Sung Hanbin thở dài, tắt bếp, kéo tay anh qua chỗ ghế sô pha.

-         Anh ......

-         Nghe em hỏi trước được không?

-         Ừm...

-         Anh... nhớ được những gì?

-         Anh... anh nhớ được Hanbinie...

-         Anh có nhớ tên anh không?

-         Có, anh là Zhang Hao

-         Còn gì nữa không?

-         ... Anh không biết?!

Zhang Hao ôm đầu, hơi thở có chút gấp. Sung Hanbin vội vã trấn an anh, mất một lúc sau anh mới ổn định lại.

-         Hao à, đi ăn sáng trước nhé?

-         Anh...

-         Hao

-         Ừm, đi ăn trước.

..............................

Ăn xong, Sung Hanbin gọi điện cho nhân viên đến lấy chìa khóa quán, hôm nay cậu có việc nên nghỉ. Xong xuôi, cậu quay vào tìm Zhang Hao đang ngồi ôm gối xem TV. Nhìn dáng người nhỏ bé kia, rất nhiều suy nghĩ lướt qua trong đầu. Zhang Hao quay lại, đưa tay về phía cậu

-         Hanbinie...

Bỏ qua mọi suy nghĩ rối ren, Sung Hanbin nắm lấy bàn tay kia, ngồi xuống cạnh anh.

-         Hao à, anh... có muốn về nhà không?

-         Hả?

-         Anh... Hao à, anh đang như vậy, anh có muốn về nhà không?

-         Anh... anh không biết, Hanbin, Hanbin không muốn anh ở đây hả?

-         Không phải, Hao, bình tĩnh, nếu anh không muốn thì ở lại đây với em, được không? Nhưng mà lát nữa chúng ta sẽ đi viện kiểm tra nhé? Em muốn đảm bảo anh thật khỏe mạnh được không?

-         Được ...

...........................

-         Bác sỹ, tình hình thế nào ạ?

-         Cậu ấy có lẽ đã va đập phần đầu khá mạnh nên ảnh hưởng đến não gây mất trí nhớ tạm thời. Tôi không biết tình trạng này sẽ kéo dài bao lâu, nhưng tôi đoán có lẽ sẽ mất một khoảng thời gian khá dài, vì lúc kiểm tra chúng tôi phát hiện cậu ấy gặp một số vấn đề về tâm lý nữa.

-         Vậy tôi cần chú ý những gì?

-         Đừng kích thích cậu ấy, cũng không nên ép cậu ấy, cứ để mọi chuyện tự nhiên, thỉnh thoảng người nhà có thể tạo ra một khoảnh khắc nào đó để thử gợi lại ký ức cho cậu ấy. Nhưng như tôi đã nhấn mạnh, mọi việc phải từ từ.

-         Tôi nhớ rồi. Vậy còn các chỗ khác thì sao? Anh ấy bị tai nạn, vậy có bị thương ở đâu nữa không?

-         Có lẽ trước đó đã được chữa trị nên tôi thấy hầu hết các vết thương đã không còn vấn đề, chỉ là cần phải bồi bổ thêm, sức khỏe cậu ấy yếu quá, sẽ không thuận lợi cho quá trình hồi phục.

-         Cảm ơn bác sỹ.

.................................

Rời khỏi bệnh viện, Zhang Hao cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn, anh ồn ào đòi Sung Hanbin đưa mình về, không muốn ở gần cái chỗ toàn mùi thuốc sát trùng này thêm một phút giây nào. Sung Hanbin đưa anh đến quán coffee, để anh nghỉ ngơi trên phòng nghỉ của mình, Sung Hanbin xuống kiểm tra quán như thường lệ.

-         Anh Hanbin, người đẹp anh mới dắt đến là ...

-         Làm việc của mình đi Gunwook, sáng nay anh Yuna nhắn anh là em lại đi muộn đấy nhé.

-         Thôi mà anh, dạo này em đang chạy đồ án, thông cảm chút đi mà ~~~

-         Được rồi, nhưng bù lại thì em chú ý vào công việc chút đi

-         Em chỉ hỏi thôi mà, sáng giờ chưa thu thiếu một đồng nào của anh đâu ông chủ

-         Tốt nhất đừng thiếu, không là tháng này không có hoa hồng đâu

-         Không có hoa hồng thì lên trộm vài bông hướng dương của ông chủ cũng được mà

Mọi người vui vẻ nói chuyện, Zhang Hao tựa cằm vào cửa sổ phòng nghỉ nhìn xuống, anh cũng muốn hòa nhập vào bầu không khí kia, nhưng không hiểu sao, trong lòng anh cứ tồn tại một nỗi sợ nào đó mà anh không biết nó đến từ đâu.

............

Từ lúc tỉnh lại ở bệnh viện, anh phát hiện bản thân không nhớ gì hết, ngoại trừ một người, anh cũng không nhớ rõ về người này, chỉ cảm thấy rằng đây là người duy nhất anh tin tưởng được. Cứ vậy, anh lợi dụng lúc trong phòng không có ai, cẩn thận chạy khỏi bệnh viện. Zhang Hao cũng không biết mình đang đi đâu, anh cứ chạy như vậy, đến khi cơ thể yếu ớt gần như không chịu đựng được nữa thì anh nhìn thấy một quán coffee nhỏ. Bảng hiệu bằng gỗ đơn giản, dòng chữ tiếng Pháp uốn lượn mềm mại, từ bên ngoài nhìn qua các ô cửa kính, anh cảm nhận được một sự thân thuộc kỳ lạ. Và rồi, Sung Hanbin xuất hiện.

.............

-         Hao à, bây giờ em đi ra ngoài có chút việc, anh ở đây nghỉ ngơi nhé?

Zhang Hao sợ hãi tóm chặt lấy tay Sung Hanbin

-         Hanbinie, anh không thể đi cùng sao?

-         Nhưng mà anh còn yếu lắm, không thể ra ngoài quá lâu được...

-         Anh không sao... cho anh đi cùng được không?

-         Hao à

-         Hanbin.

Hai người đấu mắt một lúc, Sung Hanbin lại là người đầu hàng trước.

-         Được rồi, nhưng anh phải nghe lời anh. Mệt là phải nói với em, không cho giấu.

-         Ừm.

-         Hứa nhé?

-         Hứa!

Sung Hanbin dắt Zhang Hao đến vườn hướng dương của mình. Lúc này trời khá nắng, cậu không cho anh chạy theo mình ra kiểm tra cánh đồng, lấy cho anh một bình nước, bắt anh ngồi đợi trong mái hiên nhà kho. Sắp xếp cho anh xong xuôi, Sung Hanbin đeo tạp dề, cầm dụng cụ bước vào vườn.

Zhang Hao nhìn chằm chằm bóng dáng người kia. Anh không hiểu vì sao bản thân có thể dễ dàng chấp nhận chuyện mình mất trí nhớ một cách đơn giản như vậy, cũng không hiểu vì sao mình lại dựa dẫm vào Sung Hanbin nhiều như vậy, nhưng chỉ vài tiếng ở chung cũng cho anh biết rằng cảm giác của anh là hoàn toàn đúng, Sung Hanbin là người duy nhất anh muốn tin và muốn ỷ lại.

-         Tặng anh này.

Đang ngẩn ngơ, một bó hoa hướng dương xuất hiện trước mặt anh. Zhang Hao ngước mắt lên, Sung Hanbin mỉm cười, khẽ cúi người nâng bó hoa xinh đẹp nhìn anh. Zhang Hao đưa tay đón lấy bó hoa, 10 bông hoa tươi tắn vừa cắt được xếp cẩn thận, bó lại bằng dây mềm nên cầm vào không bị rát tay.

-         Cảm ơn Hanbin

-         Anh thích không?

-         Anh thích.

-         Chúng ta đi về nhé?

-         Ừm.

Đi được nửa đường, Zhang Hao hơi choáng váng, Sung Hanbin kéo anh lại, nhất quyết muốn cõng anh. Zhang Hao vòng tay qua cổ cậu, mùi coffee thoang thoảng với hương thơm hoa hướng dương tưởng không hợp nhưng lại hòa hợp một cách kỳ lạ, cảm giác quen thuộc bí ẩn lại xuất hiện xoa dịu mọi cẳng thẳng của Zhang Hao, anh bất giác chìm vào giấc ngủ trên lưng Sung Hanbin.

Cảm nhận hơi thở đều đều của người phía sau, Sung Hanbin nhìn anh ngủ vẫn nắm chặt bó hoa ôm lấy mình, cậu chợt nở một nụ cười nhẹ nhõm.

-         Suy nghĩ gì nữa chứ? Đến đâu thì đến vậy...haizzzz. Lần này lâu một chút nhé, Hao à...


______________________

Như đã "quảng cáo", bộ này up trong giây phút bấn loạn của t nên câu từ chưa trau truốt đc, t sẽ cố gắng để các phần sau ổn áp hơn nha. Cảm ơn vì đã iu thương văn vẻ của t 🙏🙏🙏

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com