Thư cho bà nội
Dạo này con ngủ suốt , ngủ triền miên mệt mỏi . người nặng như chì . Thuốc co giật con đã bỏ do hôm con hết thuốc con bị co giật và mẹ lo lắng con phụ thuộc thuốc cả đời nên không cho con dùng thuốc nữa . Con vẫn dậy lúc 5h dắt chó đi dạo theo lời mẹ nói vì nó tốt cho sức khoẻ và phát triển bản thân nhưng bác sĩ bảo con k được bỏ thuốc . Từ đầu bác sĩ đã nói là con chưa tham gia therapy thì nó vẫn sẽ co giật và con phải dùng thuốc trong khoảng thời gian đó để ổn định nhưng giờ con lại bỏ
Thuốc trầm cảm tác dụng phụ quá nặng , đau tim , khó thở , nặng nề con k kham được nên con chỉ uống thuốc chống co giạt nhưng giờ cũng bỏ nốt . bỏ thuốc xong con bị nổi mụn , nổi mụn khắp cơ thể và mặt , cơ thể tích nước , táo bón , nặng nề , béo phì , rối loạn ăn uống , mệt mỏi . Tối có hôm ngủ được , hôm thì không , có hôm thức trắng
Con tham khảo thì bạn con đi khám bạn ý bảo con thử đi khám ở viện phenikaa thay vì viện E hiện tại vì nó hiện đại hơn , các bác sĩ cũng quan tâm hơn nhưng tiền thuốc và việc phụ thuộc thuốc làm mẹ con k chấp nhận . Con muốn mẹ ủng hộ con để tìm đường giải quyết và chấp nhận đường hồi phục chứ không phải cứ lần mò thế này . nếu thà thử để khỏi thì con muốn thử còn hơn là cứ thế này
Con hiểu mẹ cũng lo vì con sắp thi đại học và trầm cảm nó chẳng như ung thư hay bệnh tật vật lý . thà như thường cứ dí máy nội soi hay mọi thứ vào cơ thể thì báo bị ung thư và uống thuốc , mổ ra điều trị nó sẽ dễ hiểu nhưng con thì lại lành lặn không vết đâm chém hay máu me nên nói bị trầm cảm nặng chẳng rõ được . Ai cũng nghi ngờ , thường ngày cười nói sau lại nói trầm cảm
Đôi khi con mong bản thân bị bệnh vật lý thà như dạ dày hơn là trầm cảm , con k có động lực làm gì . 5p trước vẫn cười nói và 5p sau con thấy bản thân chẳng bằng giá trị của con lợn hoặc thậm chí là gái mại dâm trên đường . bẩn thỉu và bẩn tưởi . Ngày nào cũng nặng nề và lặp lại như thế , trầm cảm nó đen tối và ăn mòn như kí sinh trùng . mỗi ngày con thấy bản thân như bị đục bởi dòi .
Suy nghĩ muốn chết chia ra nhiều mạch , chết là bất hiếu , mình sống để trả nợ , bố mẹ thật bất hạnh khi có mình , mình là tai nạn , mẹ thật bất hạnh khi chịu đau 9 tháng lại ra một đứa như mình , sao mình tệ hại chẳng bằng ai , sao mình hôi thối như vớt từ cống ....Nhưng có lúc con lại thấy bản thân năng đầy năng lượng , ôi mình sẽ trở thành nhà thiết kế thật tuyệt vời , mình yêu cảnh vật này , cuộc đời đẹp quá , gió mùa đông mát rượi làm mình muốn sống . Nó không phải vui vẻ bình thường , nó bất thường . nó khiến năng lượng của con như quả bom nổ gấp , con muốn lao xe ra đường ấn ga đi hết tốc độ , con lao vào làm dự án bản thân một cách hăng hái như có chất kích thích . Nỗi đau vật lý từ vết thương vô tình lại càng kích thích cảm giác kích động
Muốn gào lên , đập nát mâm đồ ăn , đồ đạc , chửi rủa bố mẹ , em trai , gào lên cười như con điên , khóc như con dở nhưng lại kìm lại với suy nghĩ mình muốn là người bình thường , mình phải là BÌNH THƯỜNG , không ai bình thường làm thế này , thật bất thường và những thứ đó thành cơn ngứa ngáy , đau buốt tay chân hoặc như có trăm con dòi lúc nhúc trong cơ thể , ngứa ngáy điên cuồng , tim đập gấp và đau . Rồi kết thúc lại u uất , mệt mỏi , kiệt sức , chẳng làm gì nổi Nhưng có lúc con lại thấy bản thân năng đầy năng lượng , ôi mình sẽ trở thành nhà thiết kế thật tuyệt vời , mình yêu cảnh vật này , cuộc đời đẹp quá , gió mùa đông mát rượi làm mình muốn sống . Nó không phải vui vẻ bình thường , nó bất thường . nó khiến năng lượng của con như quả bom nổ gấp , con muốn lao xe ra đường ấn ga đi hết tốc độ , con lao vào làm dự án bản thân một cách hăng hái như có chất kích thích . Nỗi đau vật lý từ vết thương vô tình lại càng kích thích cảm giác kích động
Muốn gào lên , đập nát mâm đồ ăn , đồ đạc , chửi rủa bố mẹ , em trai , gào lên cười như con điên , khóc như con dở nhưng lại kìm lại với suy nghĩ mình muốn là người bình thường , mình phải là BÌNH THƯỜNG , không ai bình thường làm thế này , thật bất thường và những thứ đó thành cơn ngứa ngáy , đau buốt tay chân hoặc như có trăm con dòi lúc nhúc trong cơ thể , ngứa ngáy điên cuồng , tim đập gấp và đau . Rồi kết thúc lại u uất , mệt mỏi , kiệt sức , chẳng làm gì nổi . Mà mỗi lần cơn đói từ rối loạn ăn uống đến thì con đói , đói như bị bỏ đói cồn cào dù con mới ăn cách đó vài phút . con ăn cả miến sống dù chẳng có vị gì , dù nó cứng đến chảy máu mồm con vẫn rắc muối ăn sống , Con trước ăn cả muối , bốc muối ăn trộm . Giờ nó nhẹ hơn nhưng vẫn tệ như vạy . Xong con sẽ quên hết tất cả những thứ n kể cả cảm xúc của nó gây ra sau đó , Đấy là lí do khi mẹ hay cô tâm lý hồi phục hỏi chuyện j xảy ra con k kể đc . Con k miêu tả nổi vì con lại thấy như chẳng có chuyện gì cả như thể trầm cảm xoá sạch mọi thứ khổ sở để con k nói đc , Nên mới khốn khổ
Hôm trc con co giật giữa lớp , Ngất luôn . Dậy cắn rách lưỡi bốn ngày đau k cảm nhận đc vị giác , Bạn con bảo hôm đấy mồm con toàn nc bọt với máu trào ra mn sợ . Con nghĩ có ngày con cắn lưỡi chết thật đấy
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com