Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 4

Buổi sáng do phải về sớm nên Lan Ngọc đã rời đi ngay lúc nàng còn chưa ngủ dậy. Cô hôn nhẹ lên má nàng rồi mới nói lời tạm biệt

Về nhà, Lan Ngọc thay một bộ đồ khác, cùng Trí Tú và bà Kim ăn một bữa sáng đàng hoàng rồi mới đi làm

" Hôm qua sao chị không về nhà ? Có phải là ở qua đêm tại nhà ai đó không ? "

Trước lúc rời đi, Trí Tú còn trêu chọc Lan Ngọc một câu mới chịu được

" Em đừng có nghĩ bậy ! "

Trí Tú nhún vai " Thì chị cũng 25 tuổi rồi còn gì ? Ở nhà người yêu qua đêm là bình thường mà "

" Chị đâu có như em ! " Lan Ngọc không tiếc lời trêu lại Trí Tú, thật ra Trí Tú cũng không ít lần ở lại qua đêm nhà người yêu của mình

" Em cũng 23 tuổi rồi, bình thường thôi mà ! Nhưng mà còn chị đó...suốt ngày cứ công việc, chẳng lẽ định độc thân cả đời này sao ?? "

" Em đừng có nhiều chuyện về chị. Chị không như em, đi ký hợp đồng ở nhà đối tác mà còn tán tỉnh luôn cả con gái người ta ! "

Lan Ngọc chính là nói đến chuyện Trí Tú va phải tiếng sét ái tình trong một lần cùng cô đến nhà đối tác quan trọng bàn về chuyện ký hợp đồng. Có người thì rung động theo cách mưa dầm thấm lâu, còn có người lại rung động ngay vừa lần đầu tiên gặp mặt. Thật ra thời gian để nảy sinh tình cảm với một người cũng không phải vấn đề quan trọng, Trí Tú đã chứng minh, cô đối với Trân Ni không phải là vì một phút nhất thời, Kim Trí Tú theo đuổi Trân Ni bằng mọi sự kiên trì cũng như chân thành, và cuối cũng Trân Ni cũng đã bị lay động !

Tính tới thời điểm này thì cả hai đã hẹn hò được hơn 5 tháng rồi, tình cảm giữa Trí Tú và Trân Ni cũng rất tốt. Trân Ni tuy chỉ đang là sinh viên nhưng đã có nhà riêng, nàng ấy từ nhỏ đã được cả gia đình cưng chiều yêu thương, nhưng lại không vì thế là ngang bướng đâu nha. Lan Ngọc đã gặp Trân Ni rồi, nàng ấy là một cô bé dễ thương, gần gũi. Không giống như Lan Ngọc và Trí Tú, Trân Ni quyết định không theo con đường thương trường này, mà nàng ấy đang là sinh viên năm 3 theo ngành tâm lý học. Còn về tập đoàn thì ông Kim chắc có lẽ sẽ giao cho chị của nàng ấy quản lý

" Nhưng mà xung quanh chị đâu phải không có ai ? Chị dù sao cũng đừng tập trung quá vào công việc chứ ? " Kim Trí Tú không biết đến Thuỳ Trang, vốn dĩ cũng không có ai nói cho Trí Tú biết về nàng cả. Dù sao Trí Tú cũng thắc mắc, biết là không phải Lan Ngọc không có ai theo đuổi, nhưng Trí Tú cũng biết trừ đối với gia đình và một số người bạn thân thiết ít ỏi ra thì Lan Ngọc đối với ai cũng như tảng băng không hơn không kém !

" À à...! Hay là chị đã thầm thương ai đó rồi phải không ? Cho nên mới mặc kệ những vệ tinh xung quanh !? "

Lan Ngọc có chút phản ứng khi Trí Tú nói đúng chuyện này, cô vội lãng tránh " Đừng có nói nhảm nữa ! Em còn đứng đây nói thì cả hai đều đi làm trễ ! "

Trí Tú đứng xoa cằm nghĩ ngợi, rõ ràng là đang tìm cớ trốn tránh ! Vẫn còn sớm như vậy mà doạ cô trễ làm sao ? Trí Tú dưng dửng xem đồng hồ

" Oh What !?? " Và đúng là nếu cô không đi ngay bây giờ thì sẽ trễ làm thật !!

-

-

" Chị Trang " Lan Ngọc hôm nay vẫn đến thăm nàng, nhưng mà thật lạ, nàng nhìn ngước nhìn cô một cái rồi lại quay mặt vào bức tranh mà nàng đang vẽ

" Chị đang vẽ tranh hả ? " Không mất quá lâu để Lan Ngọc nhận ra điều kỳ lạ này. Thuỳ Trang luôn rất vui khi gặp cô, lần nào cũng vậy cả ! Chỉ trừ khi...vài lần nàng có chuyện giận dỗi thôi

Dù Lan Ngọc vẫn chưa nghĩ ra lý do, chưa nghĩ ra bản thân đã làm sai việc gì mà bị nàng dỗi. Nhưng cô vẫn cứ xin lỗi nàng trước

" Chị giận em hả ? Em xin lỗi mà....chị đừng có lơ em "

Thuỳ Trang nhìn Lan Ngọc thêm một lần nữa, gương mặt hối lỗi của cô thật sự làm nàng thấy buồn cười, nhưng trong lòng vẫn còn nghĩ đến chuyện Lan Ngọc rời đi vào sáng sớm mà không nói nàng một tiếng nào, như vậy là lén lút rời đi, như vậy là bỏ nàng !

" Thùy Trang...em có làm gì sai thì chị nói đi mà, em chắc chắn sẽ sửa đổi ! "

" Em bỏ chị.... "

" Hửm !? " Lan Ngọc ngạc nhiên, cô bỏ nàng khi nào chứ ? À chẳng lẽ là...

" Do lúc sáng em phải về vội để còn đi làm. Em không nỡ đánh thức chị sớm như vậy " Lan Ngọc vội giải thích, Thuỳ Trang tuy là giận nhưng nàng cũng xiêu lòng rất nhanh, đặc biệt là với Lan Ngọc

" Thức dậy...không thấy em....em bỏ chị đi.... "

Giờ không còn là giận dỗi nữa, Thuỳ Trang chỉ là đang tìm cớ để được Lan Ngọc dỗ dành

" Em xin lỗi mà. Sau này em sẽ không như vậy nữa đâu "

" Sau này...? Hôm nay...bé Ngọc...ở lại đây ? "

Lan Ngọc lắc đầu, một tiếng gọi bé Ngọc cũng đủ cho cô biết là nàng đã hết giận

" Ý em là sau này khi chúng ta ở chung. Mà khi ở chung, chị có muốn ngủ cùng em không ? "

Thuỳ Trang liền gật đầu " Chị có..! Sau này ở chung....chị..sẽ ngủ với em...! Chung...một phòng ! "

Câu nói có một chút gấp gáp, chắc có lẽ nàng đang mong muốn đến ngày đấy lắm rồi. Sau đó Thuỳ Trang lại khoe ngay bức tranh mà nàng vẽ từ sáng giờ

" Bé này...chị này.... " Thuỳ Trang chỉ vào hai cô gái ở trong tranh

Vẽ là một sở thích của nàng, Thuỳ Trang vẽ rất đẹp dù nàng không có tham gia khoá học hội hoạ nào

" Chị đang vẽ chúng ta và ngôi nhà trong tương lai sao ? " Lan Ngọc cười hỏi

Thuỳ Trang gật đầu " Có...hoa nè, cây anh đào nè...chị thích... Ngọc...có thích không ? "

Lan Ngọc cũng gật đầu " Em cũng thích nữa. Hmmm...nhưng nếu căn nhà của chúng ta không giống như vậy, chị có buồn không ? "

Nàng nghe xong câu nói khá dài của Lan Ngọc thì mất chút thời gian để suy nghĩ, sau đó liền lắc đầu, ngón tay nhỏ chỉ vào bức tranh lần nữa

" Không sao...có chị...và em...là được ! "

Lan Ngọc nghe vậy hạnh phúc lắm chứ ? Mặc dù giọng nàng có hơi ngây ngô khi nói câu này, nhưng không sao cả. Thuỳ Trang nghĩ như vậy, và nói như vậy là Lan Ngọc đã mãn nguyện lắm rồi. Dù có biết có thể nàng không suy nghĩ được sâu xa cũng như ý nghĩa của cô nói đó, nhưng cô biết nàng thật tâm muốn như vậy. Muốn sống chung với cô, không cần là cuộc sống quá xa hoa hay như tưởng tượng, chỉ cần có cô và nàng thôi là đủ rồi !

-

-

12 - 2 - 2024

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com