[Kokomi] ?
Kokonoi và Mikey đều là những diễn viên mới vào nghề, nên chỉ mới đóng mấy vai phụ nhỏ. Cuộc sống của họ vẫn cứ bình thường nhàn nhạ như vậy. Cho đến cái ngày định mệnh đó. Cả hai được mời đóng quảng cáo cho một loại mì, mà trùng hợp làm sau tên hai người ghép lại chính là tên loại mì đó "Kokomi". Lần đầu gặp mặt họ chào nhau, bắt tay một cái, rồi bắt đầu công việc, thay đồ, làm tóc, đọc kịch bản. Mikey mặc một bộ ngủ rộng trông rất đáng yêu, nằm dài trên ghế xem TV, Kokonoi cũng mặt đồ y chang Mikey từ trong phòng đi ra đứng sau em hỏi
"Ăn sáng nha"
"Em ngán bữa sáng lắm rồi, có món gì mới không anh?"
"Hôm qua anh mới mua loại mì mới, để anh nấu thử"
"Được a"
Kokonoi bắt đầu bắt nước sôi, lấy gói mì ra tô, sau đó bỏ gia vị vào. Cả hai cùng ăn, biểu cảm khiến cho người nhìn cũng muốn thèm nhỏ dãi?.
"Mì ngon ghê"
"Day day mềm mềm"
"Muốn có bữa sáng mới hãy ăn mì"
"Koko"
"Mi"
"OK CUT!"
Quay xong thì Kokonoi có ý định muốn mời Mikey đi ăn, dù gì cũng là người chung một ngành, thêm một người bạn cũng tốt hơn thêm một kẻ thù. Mikey tất nhiên không từ chối, em đuổi khéo chị quản lí về trước để em có thể đi một mình với Kokonoi. Anh chở em bằng xe riêng đến nhà hàng. Rồi cùng nói chuyện phím trong lúc chờ đồ ăn lên, bất ngờ sao là họ lại hợp cạ nhau, nói chuyện rất tự nhiên thoải mái. Mikey ăn thật sự nhiều trong khi anh chỉ từ tốn ăn vài miếng. Sau đó chống tay nhìn Mikey ăn. Em bị nhìn như vậy cũng thấy hơi ngại, đôi mắt e ngại ngước lên nhìn anh.
"Haha...xin lỗi, lâu rồi em mới được tự do ăn uống như hôm nay, quản lí của em khó tính lắm luôn, không cho em ăn cái này cái kia...."
Miệng nhỏ không ngừng nói, anh lại chú ý đến vết bẩn gần khóe môi em, tay không tự chủ vươn tới lau đi, rồi tự nhiên đưa lên miệng liếm lấy, Mikey đang nói cũng im luôn. Sau đó em nhanh chóng lấy giấy lau lau tay anh. Cả hai lại cười với nhau.
Ăn xong Kokonoi chở Mikey về nhà. Ăn no thì đi ngủ thôi.
Sáng hôm sau, tự nhiên thấy lượng fan hâm mộ tăng vọt, Mikey thì nghĩ chắc sáng sớm mắt mình mờ thấy không rõ, Kokonoi thì vẫn bình thản coi như không có gì.
"Kokomi vạn tuế"
"Không ai thấy hai người họ hợp nhau sao"
"Tôi thấy nè. Tên hai người hợp lại thành tên loại mì luôn"
"Cười chết tôi"
"Mua mì thôi chị em"
"Mì ngon thật nhưng không ngon bằng hai anh!!!"
"Lầu trên liêm sỉ đâu rồi?!"
....
Quảng cáo mì mà cũng nổi tiếng, Mikey và Kokonoi cũng không ngờ, công ty của cả hai thấy mọi người có vẻ thích tương tác của cả hai liền có ý định sẽ hợp tác, tung hậu trường quảng cáo, cảnh Kokomi vén tóc Mikey lên để tóc em không dính nước mì, hay cảnh cả hai cùng thảo luận về quá trình quay, góp ý,vv....Một tài khoản nào đó đăng lên tấm ảnh Kokomi chạm tay lên khóe miệng em, cả hai nhìn nhau tình cmn tứ.
Làm fan càng thêm bấn loạn.
Xin lỗi nhưng chúng tôi chỉ mới quen nhau thôi. Yêu với đương cái gì???
Lịch trình bỗng nhiên ập tới như vũ bão, quay phim, chạy show mệt nghỉ.
Mikey ôm gấu bông nằm trên giường, trợ lí đưa cho em kịch bản quay chương trình We got Married.
Gì đây?
Không muốn quay show nữa đâu. Mikey tới cực hạn rồi. Hết muốn nổi tiếng rồi. Cho em quay lại thời nugu đi.
"Không chịu, không chịu đâu, chị đây là bóc lột sức lao động!!!"
"Có Kokonoi tham gia"
"A..thật hả? Vậy em đi"
Rồi xong, Mikey bị Kokonoi bỏ bùa rồi. Từ lần đi quay rồi đi ăn chung là lúc nào cũng Kokomi à lộn Kokonoi luôn.
"Mikey, em thích Kokonoi hả?"
"Thích a, tại ảnh giàu lắm chị, với lại ảnh biết nhiều cửa hàng ngon lắm..."
"Mikey, em đã ăn gì nào?"
"...."
"Khai mau"
"Thôi mà chị, em không muốn giảm cân nữa đâu" Mikey ôm chân chị trợ lí năn nỉ, đột nhiên có người gọi điện tới. Bé buông chân chị ra nhấc máy
"Alo, ai vậy?"
"Em có tham gia chương trình We got Married không?"
Nghe giọng là biết ai liền
"Có ạ, chúng ta lại sắp gặp nhau rồi a"
"Ừm, anh cũng mong được gặp em"
"Ủa anh, tham gia cần phải mang theo gì không?"
"Chắc cũng có, để ăn chuẩn bị luôn phần em cho"
"Vậy có phiền quá không anh"
"Không phiền đâu"
....
Hai người lại nói chuyện thâu đêm. Ngày đầu quay chương trình, họ được bỏ lại ở một biển người mênh mông và nhiệm vụ là phải tìm thấy đối phương trong một tiếng đồng hồ. Không có phương tiện liên lạc. Vì họ cũng đã nổi tiếng rồi nên phải bịch kín kẽ, nhưng mà cả dàn mang máy quay nổi bật như vậy bộ sẽ không bị chú ý hả?
Thật là không còn cách nào khác ngoài trông chờ vào định mệnh. Nhưng may mắn Mikey là người có linh cảm tốt. Chỉ mất mười phút em đã tìm thấy Kokonoi rồi. Anh còn chưa kịp tìm em nữa tại nãy giờ đang chờ mua Taiyaki món em yêu thích nhất, Mikey thấy Taiyaki là mắt sáng rực. Anh đưa túi bánh cá cho em nói
"Cho em đó"
"Cảm ơn anh Koko"
Mikey tốt bụng đút một cái bánh cá cho Koko
Tổ chương trình thắc mắc sao tại sao Koko có tiền khi họ đã tịch thu mọi thứ trước đó.
Sau đó họ lái xe đến ngôi nhà mà mình sẽ sống trong ba tháng. Ngôi nhà nhỏ đơn sơ, nhưng vẫn đầy đủ tiện nghi.
Tối Kokonoi đặt đồ ăn, cả hai cùng ăn rồi cùng nhau đánh răng, Koko đề nghị để giống một cặp phu phu đã cưới nhau, anh đánh răng cho em, em cũng đánh cho anh, rồi lau mặt cho nhau nữa. Mikey lên giường trước, em trùm chăn kín đầu, làm anh khó hiểu.
Anh vẫn tắt đèn rồi tắt luôn camera, lên giường nằm kế em, anh muốn gỡ chăn ra nhưng Mikey kiên quyết giữ chặt
"Mikey, em ngại?"
Em thò đôi mắt ra nhìn anh, gật gật đầu
"Anh có làm gì em đâu?"
Mikey nghĩ lại thấy cũng đúng, em gỡ chăn ra, áo Mikey trễ vai để lộ xương quai xanh quyến rũ, Kokonoi quay mặt đi, Mikey tò mò đến gần anh, mùi hương trên cơ thể em cứ thoang thoảng hơi chóp mũi anh.
"Koko, anh sao vậy?"
"Đi ngủ đi em" Anh quay lưng đi nhắm mắt lại, mắt không thấy tâm sẽ không đen.
...
Mikey khi ngủ cực kì quậy, em đổi rất nhiều tư thế, đến sáng dậy là em nằm ngược trên người Koko, chân đạp lên má anh. Koko chỉnh lại tư thế ngủ, ôm em vào lòng rồi ngủ tiếp đến trưa. Những ngày không có lịch trình thì ngủ là chân ái.
Đến khi đói bụng họ thức dậy, lại đặt đồ ăn ngoài vì họ không biết nấu và cũng lười nấu.
"Chơi game không anh Koko"
"Chơi game gì?"
"PUBG"
Họ chơi team hai, cùng nhau cày rank, chạy xe đi săn đồ, thua thì ăn miếng bánh, uống miếng nước, thắng thì đập tay vui mừng. Game nói không nên chơi quá 180 phút đồng hồ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, nên đúng 180 phút họ nghĩ chơi thật, qua Liên quân chơi tiếp 180 phút. Chơi mệt rồi, Mikey khẽ dụi dụi mắt nói với Koko
"Mắt em hình như mờ hơn rồi"
"Số mấy" Anh giơ hai ngón tay lên
"Hai, khoan em chưa có mù nha"
Em đánh đánh anh mấy cái, anh thì lè lưỡi trêu em.
Đến chiều họ đi siêu thị mua thịt để tối mở tiệc BBQ
"Thịt nào mới ngon đây?"
"Không biết thì lấy mỗi loại một cái đi Mikey"
"Ok"
Mikey nhìn thấy một cặp đôi gần đó, bạn nữ ngồi trong giỏ hàng được bạn trai đẩy đi. Mikey cũng muốn. Em ngước mắt nhìn Koko. Koko liền hiểu em muốn gì, anh bế em ngồi vào. Mikey nhỏ xíu, tất nhiên là ngồi vừa rồi.
"Em muốn mua gì nữa không?"
"Đồ ăn vặt"
"Duyệt"
Koko đẩy em đến quầy bán đồ ăn vặt, em chỉ những món em muốn ăn, Koko sẽ đi lấy về cho em, một núi đồ ăn vặt. Sau đó thanh toán mang đồ về. Mua nhiều quá thành ra sách đồ mỏi tay luôn. Koko chật vật vác hai túi to, nhìn sang Mikey một mình ôm bốn túi đồ vẫn cười tươi hồn nhiên nhìn mình.
"Mikey"
"Vâng?"
"Hình như tụi mình quên mang camera theo"
"!!!!"
"Chết, chắc tổ chương trình không mắng mình đâu ha"
"Thôi kệ đi, mình về nhà thôi"
Koko phụ trách nướng thịt, Mikey cầm cam quay quá trình đó
"Koko nhìn máy quay cười cái nào"
*Cười*
"Khóc đi anh"
???
"Hehe, em đùa thôi mà"
Anh ấy khóc thật, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt anh
"Ô my gót, anh khóc thật luôn, đúng là diễn viên có khác"
Em bật ngón cái khen anh. Anh chỉ chỉ mấy miếng thịt nói
"Anh tưởng tượng đến cảnh em ăn hết thịt của anh làm anh khóc đó" Anh lại lè lưỡi trêu em
"Gì, em đâu có ăn nhiều dữ vậy?"
"Thật không?"
"..."
Sợ luôn.
Em đặt máy quay ở một góc để quay được cả hai người.
Koko lấy kéo cắt thịt thành từng miếng nhỏ, Mikey rắp ăn liên tục không ngừng, Koko cạn lời, ngăn đũa em đang tính cho vào mồm nữa ăn lấy.
"Đút anh"
Mikey ngoan ngoãn đút Koko ăn, vì em ăn hơn nửa đống thịt nướng rồi. Đến miếng thịt cuối cùng vẫn là Koko nhường cho em ăn, Mikey được ăn vui đến mức nhào tới thơm vào má anh một cái. Nếu không có camera thì anh đã đè Mikey ra hôn luôn rồi.
Gần đến Halloween, Mikey cùng Koko đi mua đồ hóa tráng, hình trái bí ngô, và con ma. Họ cùng đến gõ cửa những nhà xung quanh, rồi được cho kẹo thật, sau đó họ đến phố đi bộ, hòa nhập vào dòng người đông đúc, Koko vẫn luôn nắm chặt tay em từ lúc ra khỏi nhà đến giờ. Có một nhóm người đang bật nhạc, Mikey kéo Koko vào trung tâm nhảy, mọi người xung quanh cũng hưởng ứng nhảy theo, đám đông cứ thế hào vào giai điệu.
Đến khuya họ về đến nhà khi đã kiệt sức, người họ lấm tấm mồ hôi vì phải mặc đồ hóa trắng, vào nhà liền cởi nó ra, rồi cùng nằm vật trên sàn nhà, ánh trắng sáng soi gọi bên ngoài, căn nhà tối mờ mờ, đôi mắt họ nhìn nhau, Mikey bóc một viên kẹo nhét vào miệng anh. Koko tranh thủ liếm lên ngón tay em làm em giật mình rút tay lại
Koko đột nhiên cất tiếng hát
Kill the lights
Oh, baby, close your eyes
The way you're looking at me
You've got me mesmerized
Something I can't escape
Feel like I'm lost in space
You've got that good loving
Boy, if you leave me I might throw my heart away
You know my heart can't take the break
Nothing will ever be the same
We'll meet again some other day
....
[Loverboy-a wall]
Mikey không hiểu lời bái hát nói gì, nhưng nghe có vẻ hay.
Kết thúc chương trình đúng ngày giáng sinh. Koko dẫn em dạo quanh khu phố, rồi dừng tại cây thông ngay trung tâm, đèn đúng lúc sáng lên với dòng chữ
"Mikey, Will you marry me?"
Anh quỳ xuống, đưa hộp nhẫn lên nhìn em say đắm. Dù Mikey không giỏi Tiếng Anh nhưng em vẫn biết marry là gì nha.
Em say
"Yes"
Rồi Koko trao nhẫn cho em, và họ ôm nhau thật chặt giữa thời tiết lạnh, cùng những bông tuyết trắng rơi rơi xung quanh.
Tin tức Kokonoi cầu hôn với Mikey nhanh chóng được mọi người biết đến, mì Kokomi cũng nhanh chóng cháy hàng. Ừ thì nếu ăn mì Kokomi thì mình có được như cặp đôi ngọt ngào Kokomi không?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com