CHAPTER 36 - END
Hai đứa trẻ trong bộ đồng phục học sinh khẽ tiến bước về phía chiếc xe đã được đậu sẵn trước sân trường
Cô bé với mái tóc thắt đuôi sam, tay siết lấy vạt váy. Ánh mắt thấp thoáng nét bồn chồn.
Vừa bước vào xe, cô bé không chút do dự nhào ngay tới người ngồi cạnh bên.
"Chị, giúp em lần này thôi. Không thì em thật sự chết mất..." Giọng nói non nớt vang lên, mang theo sự thành khẩn đầy tha thiết.
"Chị không biết đâu! Kỳ trước chẳng phải đã nói đỡ giúp em rồi sao? Lần em tự chịu trận đi." Cô bé bên cạnh đáp, vẻ mặt bình thản. Không quản sự đời.
"Thật sự không còn cách nào khác sao... Em chỉ là một phút lầm lỡ thôi mà!" Cô bé than thở, người tụt dài trên ghế.
Người tài xế phía nơi ghế lái vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Dường như đã quá quen thuộc với những cuộc đối thoại giữa hai đứa nhỏ.
Nariya Vittaya và Intarisa Anurak, hai vị tiểu thư của hai nhà Anurak và Vittaya. Năm nay vừa tròn tám tuổi.
////////////////////
Về tới nhà, cô bé buộc tóc đuôi sam lập tức định hình phương hướng, dự định tẩu thoát trước khi quá muộn.
Nhưng bước chân nhỏ chỉ mới đặt được một nửa lên bậc thang. Thì một giọng nói cất lên, khiến cô bé khựng lại.
"Nariya!"
Cô bé gượng gạo quay đầu nhìn về phía Niranthara. Cô ra hiệu cho cô bé ngồi xuống ghế sofa đối diện.
"Kết quả lần này không tốt."
"Vâng... Là do con có chút ham chơi." Cô bé thành thật thú nhận, không có lấy nửa điểm gian dối.
"Vậy có thể sửa chứ?" Cô tuy kiệm lời, nhưng luôn đủ uy.
"Có thể ạ!" Lời khẳng định được thốt ra ngay tức khắc.
Niranthara gật đầu.
Như chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt cô bé đảo quanh một vòng rồi nói.
"Vậy... con không cần phải tập luyện ngoài giờ đúng không ạ?"
Niranthara không đáp lời. Chỉ đơn giản nhướng mày nhìn cô bé.
"Con biết rồi ạ..." Nariya thất thểu đáp.
"Mẹ nhỏ tha cho em ấy lần này nhé ạ! Con sẽ chú ý em kỹ hơn." Intarisa lên tiếng, không đành lòng làm ngơ trước tín hiệu cầu cứu của em gái.
"Được rồi! Lần này ta có thể bỏ qua... Nhưng nếu còn tái phạm, số giờ tập luyện sẽ tăng gấp đôi. Đồng ý chứ?"
Cô nói, rồi vươn tay ra.
Nariya trầm ngâm.
Niranthara cũng không vội, kiên nhẫn chờ đợi con gái đưa ra lựa chọn.
"Được ạ!" Cô bé dứt khoát nói, nắm lấy bàn tay vẫn đang đưa ra của Niranthara.
"Mẹ nhỏ, cho con ôm người nha?" Giọng cô bé ngọt lịm, đầy nũng nịu.
Niranthara mở rộng vòng tay, mặc nhiên để cô bé lao vào.
"Lần sau con sẽ không như vậy nữa đâu ạ! Con biết người chỉ là lo cho con thôi." Cô bé ghé sát tai Niranthara mà thì thầm.
Lúc này, Niranthara mới nở nụ cười thật tâm.
Thấy em gái thoát nạn, Intarisa mới nhẹ nhõm thở phào.
////////////////////
Intira vừa mới đáp chuyến bay từ London về Bangkok không lâu.
Bước vào nhà, nàng nhận ra rằng, tất cả đèn đều đã tắt. Không gian xung quanh bị bao trùm bởi một màu đen.
Khi đang mò mẫm tìm đến công tắc đèn, tầm mắt nàng bất ngờ bị che khuất. Trong một phút hoảng loạn, nàng đã định cho kẻ phía sau một cú thúc vào bụng. Nhưng một giọng nói ấm áp, quen thuộc vang lên khiến nàng khựng lại.
"Là em! Đừng đánh."
Niranthara từng bước dẫn nàng về phía sân sau của khu biệt thự. Khi nàng lấy lại được thị lực, là lúc những câu từ quen thuộc của bài hát chúc mừng sinh nhật vang lên.
Trước mắt nàng, là chiếc bánh kem do Nariya và Intarisa cùng nhau cầm lấy. Hai bên là cha mẹ của cả hai, Sebastian, Chanin, Chatdanai, Kanya và Narev.
Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã khi lời bài hát kết thúc.
"Chị mau ước đi!" Cô nói.
Nàng nhắm mắt lại, chắp tay ước nguyện. Ngọn nến được thổi tắt.
"Chúc mừng sinh nhật, Alin." Tiếng thì thầm của cô khẽ vang lên bên tai nàng.
Giữa bàn tiệc ấm cúng, mọi người chuyện trò rôm rả. Nhìn khung cảnh trước mắt, những tia hạnh phúc lại khẽ len lỏi nơi tim.
Nariya và Intarisa chạy đến trước mặt nàng, cả hai rạng rỡ nở nụ cười.
"Mẹ lớn, có thể cho con mượn tay của mẹ một chút không ạ?" Intarisa lên tiếng.
Intira đưa bàn tay mình ra. Hàn khí nơi kim loại khẽ phả vào lòng bàn tay.
"Mẹ lớn, sinh nhật vui vẻ!" Cả hai đồng thanh, rồi nhanh chóng chạy đi mất, chẳng kịp để nàng nói một lời nào.
Nàng nhìn xuống lòng bàn tay. Là một sợi dây chuyền bạc có đính kim cương. Không quá cầu kỳ, nhưng đủ hài hòa.
Khóe môi nàng cong lên. Không chút do dự mà tháo ra chiếc vòng trên cổ, chuyển sang cho cô. Đeo vào sợi dây hình chú bướm nhỏ.
Niranthara không phản kháng, mặc nàng hành động.
Nàng bóp nhẹ má cô, quay sang một bên. Một dấu son đỏ ngay lập tức in đậm lên môi cô. Nàng vẫn thường hôn cô bất chợt như thế... và cô hoàn toàn ổn với điều đó.
"Cảm ơn cậu, vì đã không từ bỏ. Nếu không... sẽ chẳng có Intarisa và Nariya." Nàng nói, tràn đầy chân thành.
"Hành động vẫn hơn lời nói, đúng chứ?... Và tôi nghĩ... có thứ thiết thực hơn lời cảm ơn rất nhiều." Cô đáp, hơi thở phả nhẹ bên tai nàng.
Khóe môi nàng cong lên, khẽ thì thầm với cô.
"Ừ, yêu cậu."
===================
Hai năm đầu sau khi kết hôn, xưng hô của cả hai dường như chẳng có gì thay đổi.
Nhưng kể từ khi có sự xuất hiện của Intarisa và Nariya, Niranthara đã bắt đầu gọi nàng như thế.
Nàng đã từng thử hỏi, tại sao cô lại xưng hô như vậy? Cô chỉ nhún vai, đáp.
"Không phải lúc nhỏ chị muốn em gọi vậy sao?"
Dù biết rằng, đó không phải là lý do thật sự, nhưng nàng sẽ không ép cô phải nói những điều bản thân chưa sẵn sàng thổ lộ.
////////////////////
Sau khi trải qua một "cuộc rượt đuổi" kịch liệt. Niranthara nhẹ nhàng vỗ lưng, giúp nàng điều hòa nhịp thở.
Khi nàng đang dần chìm vào giấc ngủ, vì thứ hoạt động vừa rồi quá đỗi tốn sức. Thì cô bất chợt lên tiếng.
"Chị từng hỏi em vì sao gọi chị là chị đúng chứ?"
"Vì đó là cách mà em cảm thấy... mình có thể đặt nhiều phần tôn trọng hơn cho chị." Cô thủ thỉ.
Nàng nằm đó, lắng nghe từng lời.
"Intarisa và Nariya... là do chị mang bọn trẻ đến với thế giới này. Em cảm thấy gọi chị như vậy, cũng là một cách thể hiện sự tôn trọng của em. Và như chị từng nói, em kém chị đến tận mười một tháng... Gọi như vậy, cũng không có gì là không hợp lý."
Nàng không đáp lời. Chỉ khẽ mỉm cười. Ôm chặt cô thêm một chút, rồi đầu hàng trước giấc ngủ đang mời gọi.
"Ngủ ngon, Alin!" Cô khẽ thì thầm. Nhẹ nhàng đặt lên trán nàng một nụ hôn, rồi theo đó rơi vào giấc miên man.
End.
--------------------------------
Lời của tác giả: Cảm ơn cộng đồng đã đồng hành cùng hai bạn lớn và hai bạn nhỏ trong suốt 36 chap truyện.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com