Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2

Sau buổi tối hôm đó, Non không gặp lại Thee, một phần vì cậu bắt đầu làm quen với chương trình học, đối với một người mới như Non thì cũng cần phải một thời gian mới có thể bắt kịp, phần khác cậu không biết gặp anh với lí do gì. Biết anh ở chung kí túc xá nhưng ngày ngày đi ra đi vào cậu chẳng mấy khi gặp anh. Lịch học của Non và Thee không giống nhau nên hai người ít gặp cũng là vì vậy.

Vào một buổi tối sau ngày gặp nhau ở quán ăn hai tuần, Non đi ra siêu thị gần quảng trường Siam để mua vài vật dụng cá nhân. Bây giờ cậu đã dạn dĩ hơn, đường đi nước bước cũng đã rành hơn, đi một lèo mà không sợ lạc nữa. Non nhớ lại có một lần cậu lạc đường lúc đi tìm mua thức ăn, loay hoay thế nào mà không tìm được đường về đúng lúc điện thoại lại hết pin. Lúc đó cậu sợ tới nỗi suýt la lớn khi cô bé Dao vỗ vai cậu từ đằng sau. May nhờ có cô bé mà Non về được kí túc xá. Lần sau rút kinh nghiệm khi đi ra ngoài, điện thoại của cậu lúc nào cũng phải đầy pin.

Hoa mắt trước trùng trùng điệp điệp những kệ hàng, Non không biết phải bắt đầu từ đâu. Cậu định bụng là nhắn tin rủ anh Thee đi cùng nhưng suy nghĩ sao cuối cùng lại thôi, không dám rủ. Loanh quanh một vòng siêu thị thì Non bắt gặp dáng người cao cao, gầy gầy của Thee, anh đang đứng lựa món đồ gì đó rất chăm chú ở kệ đồ hộp. Non khe khẽ tiến tới để cho anh một bất ngờ nhưng cậu nhận ra anh không phải đang tìm hiểu món hàng, mà anh đang nhìn qua khe hở giữa những kệ hàng. Theo đó Non cũng nhìn qua và trông thấy Phu và Toei đang tay trong tay rất là ngọt ngào.

Non không hiểu được, chắc là vì cậu chưa trải qua cảm giác đó. Tại sao anh Thee lại cứ phải dằn vặt bản thân mình, anh đã biết rành rành mọi chuyện như vậy và không chịu từ bỏ. Non không hiểu, trong lòng cậu cảm thấy một nỗi buồn lắng xuống, cậu thật sự muốn chạy lại và ôm lấy anh, ý muốn đó xuất phát từ trong thâm tâm cậu. Non nhìn anh đứng đó trông cô đơn kinh khủng, cậu không kiềm lòng được. Non khẽ bước tới gần và vỗ nhẹ vào vai anh. Thee giật mình quay lại, đôi mắt anh như sắp ngập đầy nước nhưng tuyệt nhiên anh không khóc. Anh hơi bất ngờ, cố gượng cười với cậu.

-Sao em lại ở đây?

-Em đi mua đồ dùng cá nhân! Sao anh lại đứng đây? Anh ăn gì chưa? Đi theo em, em dẫn anh đi ăn, đứng đây hoài làm gì?

Non nói một lèo rồi nắm tay Thee kéo đi, thật ra thì cậu đang run và sẽ nói lắp nếu nói từng câu một. Thee thì chùi chùi mắt mình, anh không nói gì nhưng mặc cho cậu kéo đi. Cậu nghĩ anh sẽ cảm thấy không thoải mái khi bị trông thấy trong tình cảnh đó. Nhưng biết sao được, cậu không muốn nhìn thấy anh như vậy.

Non kéo Thee đi vào khu vui chơi và dúi vào tay anh một cây búa nhựa, mắt cậu sáng rỡ lên nhìn anh.

-Xả trét đi anh Thee!

Anh mở to mắt nhìn cậu khó hiểu, tiếng nhạc từ máy trò chơi vang lên, những cái đầu búp bê bắt đầu nhúc nhích lên xuống nhịp nhàng. Non hăng say dùng búa và nện vào bất cứ con búp bê nào vừa ngoi lên. Cậu giục anh, vẫn còn đứng yên tại chỗ và nhìn cậu chơi.

-Đập nhanh đi anh! Nhiều quá em đập không xuể!

Thee khẽ cắn môi, nắm chặt cây búa và bắt đầu tham gia trò chơi với cậu. Trò chơi này mang lại cho hai người một không khí vui vẻ hơn. Thee nhìn Non tươi cười mà miệng cũng bất giác cong theo.

-Aaaaaaa..!

Non la lớn, Thee vừa đập lộn vào tay cậu, hậu quả của việc xao lãng vì nụ cười vừa nãy. Anh hốt hoảng buông cây búa của mình ra nhưng cậu chỉ cười hề hề.

-Lừa anh thôi, đâu có đau gì đâu!

Thee bỗng nhiên cụt hứng, anh cốc đầu cậu.

-Lừa anh này!

Non cười vui vẻ, cậu lại nắm tay anh và kéo đi chơi trò khác. Lần này là trò quăng bóng rổ, Thee chơi khá nhiệt tình nhưng toàn quăng trật ra ngoài, Non được nước cười khì khì.

-Anh, sao anh quăng bóng dở thế, toàn quăng ra ngoài không vậy!?

Thee quay sang nhìn cậu, cười ẩn ý rồi anh lùi ra xa một khoảng cách vừa đủ, thực hiện động tác ném rổ hoàn hảo. Quả banh bay một đường cong tuyệt vời vào rổ. Thee đắc ý nhìn Non.

Cậu phát hiện ra biểu cảm vừa nãy của anh làm cậu thấy rất thích. Non khen.

-Giỏi thế, anh có chơi bóng rổ không?

Được khen, Thee cười cười nhìn cậu, mặt có vẻ hơi ngại, chắc là khiêm tốn.

-Có chứ! Thỉnh thoảng cũng có chơi trong trường!

-Anh cao như vậy, không chơi uổng lắm. Bữa nào chơi với em một trận nha?

Thee vui vẻ cười, vết buồn trên mặt anh đã rớt tự lúc nào.

-Ok!

Cậu cảm thấy con người của anh lúc này rất gần gũi, có thể thoải mái nói chuyện cười đùa. Đối với Non điều này quá tuyệt rồi.

Sau vài vòng loanh quanh chơi hết các trò chơi, cả hai rủ nhau đi ăn. Trong lúc ăn, Non có để ý rằng anh có vài lần nhìn cậu rất lạ, mỗi lần như vậy là cậu lại lấy khăn giấy lên lau mặt, cứ sợ mặt mình dính cái gì nên anh mới nhìn, được một lúc thì anh hỏi.

-Non sao em lại đeo niềng răng thế?

Cậu chỉ tay vào cái niềng xung quanh răng của mình, gõ cốc cốc vào đó.

-Cái này á, chẳng giấu gì anh, lúc nhỏ răng em xấu lắm, mẹ em sợ em sẽ không có nổi bạn gái nên bắt em đeo! Lúc đầu hơi khó chịu nhưng rồi cũng quen!

Mặt của Thee có vẻ không tin điều đó, anh hỏi tiếp.

-Vậy em có bạn gái chưa?

Non cười tươi, khoe chiến tích. Trong lòng có gì đó đặc biệt khi anh hỏi câu này.

-Chưa có anh Thee, không ai thích em hết trơn!

Thee lại tròn mắt nhìn cậu.

-Em mà không ai thích thì anh làm sao có nổi người yêu đây? Nhưng dù sao anh nghĩ em tháo cái niềng răng ra trông sẽ đẹp trai hơn!

Cậu ngại ngại, giả bộ tiến sát anh và hỏi.

-Nhưng anh có người yêu mà đúng không?

Non nhận thấy anh mặt hơi đơ lại, cảm xúc có vẻ chững lại. Anh rất không tự nhiên khi nói.

-Đã từng thôi!

Non ngồi lại ngay ngắn, cậu biết là không nên hỏi anh vấn đề này. Nhưng không hiểu sao miệng vẫn cứ nói.

-Hehe anh dễ thương vậy sao mà không có, em còn biết người đó là ai nữa kìa!

Tee nhìn cậu, mặt không biểu hiện điều gì.

-Em biết sao ? Vậy em có biết là anh...?

Non nhanh nhảu nói.

-Em biết chứ! Trong trường có cả một giai thoại về anh và anh Phu mà!

Non chỉ tự nhiên mà nói thế, cậu trông anh có vẻ như mới giật mình, chắc là vì cậu nhắc đến Phu. Nhưng anh chỉ ngồi lặng nhìn Non và không nói gì. Vì anh chẳng biết nói gì. Từ lúc nào mà Non kéo chiếc ghế bên cạnh và ngồi xuống vỗ vai anh.

-Không sao đâu anh, mọi chuyện rồi sẽ qua mà! Anh đừng buồn nhiều quá! Cười tươi như em này!

Xong cậu phùng mang trợn má, kéo xếch hai mắt pha trò làm Thee phì cười.

-Cảm ơn em!

-Hihi, chúng ta là đồng hương mà, phải giúp đỡ nhau chứ anh! Khi nào anh cần cứ gọi cho em!

Non hào hứng nói, còn làm động tác thi triển cơ bắp.

-À mà anh ở phòng số mấy vậy? Có gần phòng em không?

-Umm, 226 đó em!

Thee nhìn đồng hồ rồi nói.

-Trễ rồi, mình về thôi em! Anh hơi mệt!

Cuối cùng Non chưa kịp mua được thứ gì hết thì đã về kí túc xá. Tối đó Non nhận được tin nhắn của Thee.

“Xưa giờ chưa ai khen anh dễ thương hết, em lạ thật (^_^) gnite.”

Non cười lăn lộn trên giường với sự phấn khích chưa từng có. Khoảng cách giữa cậu và anh đang dần rút ngắn, Non mang cả niềm vui đó vào trong mơ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com