Chap 25
Trời sáng, một buổi sáng mát mẻ dễ chịu, không khí trong lành. Thời tiết như vậy quả thật rất tốt, không hiểu sao mà mặt Lucy cứ đỏ ửng lên mà dù có đắp chăn thì vẫn có thề thấy rõ, nhất là khi Natsu cứ nhìn chằm chằm cô rồi cười ngẩn ngơ.
Lucy: nhìn cái gì mà nhìn. Nhìn chưa đủ sao?
Cậu nói sau của cô cực nhỏ, nhỏ đến mức không thể nghe rõ, ấy vậy mà người nằm cạnh cô vẫn nghe rõ mồn một. Natsu thích thú xoa đầu cô, mắt vẫn không rời khỏi cô gái nhỏ đáng yêu bên cạnh mình.
Natsu *cười*: tất nhiên là chưa đủ rồi, mãi mãi cũng chưa đủ.
Lucy *ngượng quá hóa giận*: đừng có nhìn nữa mà, xấu hổ lắm.
Natsu *cười lớn*: em đáng yêu thật đó.
Đỏ mặt, lại đỏ mặt. Đôi lúc cô thấy ghét bản thân mình sao lại dễ đỏ mặt đến vậy, chỉ cần người khác khen một câu cũng có thể khiến mặt cô ửng đỏ, đáng ghét thật. Mà Natsu cũng thật là, cười gì mà cười mãi thế.
Lucy: cái mặt đáng ghét. Bộ vui lắm sao?
Natsu: vui chứ, rất vui là đằng khác.
Lucy: ???
Natsu: em biết không Lucy, chỉ cần được ở bên cạnh em đã là niềm vui rất lớn rồi.
Lucy: vậy sao không trói chặt em lại bên cạnh anh đi, như vậy em sẽ ở bên anh mọi lúc rồi.
Natsu giật mình, câu nói của Lucy nhắm trúng vào ý định của cậu. Nhưng chỉ là ý định trước đây thôi. Trước đây, à, nói đúng hơn là ngay lúc cậu vừa tìm thấy cô rồi bắt gặp cái ôm thân mật của cô và Loki, cậu đã điên lên lôi cô đi với ý định bắt cô trói lại thật chặt, nhốt ở đâu đó để có thể ích kỷ giữ cô cho riêng mình, có thể biết rõ mỗi ngày nhìn thấy cô, có thể mãi mãi trói buộc vào cuộc đời cậu. Natsu cũng biết như vậy sẽ khiến Lucy căm ghét cậu, hận cậu nhưng thế còn đỡ hơn trơ mắt nhìn cô trong vòng tay kẻ khác. Cũng may là ý định đó không thể thực hiện, sự xuất hiện của Levy đã phá vỡ kế hoạch điên rồ của cậu, nếu không bây giờ cậu cũng không thể đến được với Lucy. Một ngày nào đó phải mang quà đến cảm ơn Levy thôi.
Lucy: sao vậy? Sao tự nhiên không nói gì hết vậy?
Natsu: em muốn bị trói lại lắm hả? Đồ ngốc.
Lucy *giận*: không nói chuyện với anh nữa. Em đi tắm.
Natsu: nè khoan đã anh cũng muốn tắm. Chờ đã.
---------------------------------------
Xoạt...
Tiếng bước chân dẫm lên những chiếc lá khô chợt vang lên đều đều.
Mira: nhanh lên Lisanna.
Lisanna: em chạy hết nổi rồi. Dừng một chút đi chị, bọn chùng theo không kịp đâu.
Mira: thôi cũng được.
Hai người ngối xuống trên một thân cây nằm ngang giữa đường, mồ hôi nhễ nhại. Cả ngày hôm nay hai người đã dũng cảm đi vào chỗ bọn bắt cóc lén thả người, cuối cùng bị phát hiện nên phải chạy đến đây.
Lisanna: tính sao đây chị, như vậy mãi cũng đâu phải cách.
Mira: chị cũng không biết phải làm sao nữa. Thôi em nghỉ đi.
Kể từ lúc nhà Heartfilia sụp đổ, cứ tưởng mọi việc sẽ êm đẹp, nào ngờ nhà vua mới lại nhát gan, tồi tệ và vô dụng đến vậy, chẳng những không chăm lo, cứu giúp cho người dân mà còn tiếp tay cho bọn bắt cóc vì lợi ích cá nhân. Thật là đáng xấu hổ cho Fiore. Bây giờ... phải làm sao đây?
Hay là tìm Lucy...
----------------------------------------
Cả ngày nay đúng là không thể nghỉ ngơi, mọi việc cứ gấp rút thực hiện. Chả qua là ngày cưới đã định rồi, chỉ còn 1 tuần nữa là đến. Tuy là 1 tuần nữa nhưng do Igneel muốn mọi việc phải hoàn hảo nên phải chuẩn bị luôn ngay từ bây giờ. Lucy đi ra vườn ngồi một lát, từng cơn gió nhẹ thổi qua kẽ tóc làm mát dịu cả người, đồng thời xua tan đi mệt mỏi. Cô vươn vai, tham lam hít thở bầu không khí trong lành hiếm có này. Từ xa, một bóng dáng quen thuộc chạy đến trong vội vã hoảng sợ. Đã có chuyện gì.
Lucy: Lisanna? Sao cậu lại ở đây?
Lisanna nước mắt giàn giụa, hơi thở gấp gáp, cô nói trong tiếng nấc.
Lisanna: cứu với Lucy, chị tớ... Mira bị bắt đi rồi, tại tớ...
Lucy: bình tĩnh, nói tớ nghe nào. Đừng khóc.
Lisanna: chị Mira vì bảo vệ tớ nên bị bọn chúng bắt đi rồi. Tớ phải làm sao đây.
Mira sao? Người chị hết lòng yêu thương giúp đỡ cô trong lúc khó khắn sao? Lucy cúi mặt, tại sao chuyện này lại xảy ra với chị ấy chứ?
Lucy: tớ sẽ giúp cậu. À nói đúng hơn là tớ sẽ cố gắng trả ơn cho hai người. Tớ sẽ cứu Mira, đừng lo.
Lisanna: cảm ơn Lucy, cảm ơn cậu.
---------------------------------------
Trong căn phòng quen thuộc, hai người cứ đi qua đi lại. Lucy đã kể cho Natsu nghe chuyện của Mira và đang cố gắng thuyết phục cậu cho cô đi cứu Mira. Nhưng...
Natsu: anh không đồng ý.
Lucy: nhưng đó là cách duy nhất cứu Mira.
Natsu: cái gì? Để em trà trộn vào những cô gái bị bắt rồi giải thoát họ khỏi bọn bắt cóc, đó mà là cách hay sao? Nguy hiểm lắm Lucy à.
Lucy: nhưng đó chẳng phải rất khả thi sao?
Natsu: anh không cần biết nó có khả thi hay không. Tóm lại anh không cho em đi. Chuyện này anh sẽ giải quyết, em không cần lo.
Rầm...
Tiếng cửa đóng sầm lại, đóng luôn cả hy vọng giúp đỡ Mira của Lucy lại. Phải làm sao đây, cửa thì chắc bị khóa rồi, không lẽ chỉ còn cách chờ ở đây? Tại sao tên ngốc như anh lại cố chấp như vậy? Mira đang gặp nguy hiểm, đợi anh thì đến bao giờ chị ấy mới được cứu.
Lucy: MỞ CỬA RA NATSU. NATSU...
Tiếng gào thét của cô vang vọng khắp căn phòng nhưng không ai đáp lại. Thét, gào, đập cửa... Lucy đã thử hết rồi, nhưng kết quả vẫn là vậy, không có ai giúp cô mở cửa cả.
Cứ thế mà thời gian đi qua. 1 ngày. 2 ngày... trôi qua trong sự không khí nặng nề. Natsu và Lucy không gặp nhau, nói đúng hơn là cậu không cho phép bản thân gặp cô vì khi nhìn vào đôi mắt ấy của cô, khi nghe những lời nói ngọt ngào của cô chắc chắn cậu sẽ xiêu lòng mà đồng ý cho cô đi làm mấy chuyện nguy hiểm đó. Không được, cậu đã hứa với lòng không thể đề mất cô thêm một lần nào nữa vì vậy cái nhiệm vụ giải cứu điên rồ đó của cô nhất định sẽ không được phép xảy ra.
Lucy: MỞ CỬA. MỞ CỬA RA...
Lại là cậu nói đó, lại là tiếng thét đó. Cô ấy thật sự muốn ra ngoài đến như vậy sao, muốn đi cứu Mira đến vậy sao? Natsu lắc đầu, mở cửa phòng bước vào. Vừa nhìn thấy Natsu, Lucy vội vã chạy đến chỗ cậu, nắm lấy cánh tay cậu lay nhẹ.
Lucy: anh cho em ra ngoài phải không Natsu? Anh sẽ cho em đi...
Natsu: không.
Đôi tay nhỏ nhắn đang ôm lấy cánh tay của cậu đột ngột buông lỏng, đôi mắt nâu nhìn cậu đã long lanh nước mắt. Vậy là mấy ngày qua cậu vẫn không thể đồng ý cho cô đi, cậu vẫn giữ ý định nhốt cô ở đây. Tại sao chứ? Lucy khóc, nước mắt cô rơi theo bước chân đang nhanh chóng bước ra ngoài. Một cánh tay chặn trước mặt cô rồi mạnh mẽ kéo cô trở vào.
Lucy: ANH LÀM GÌ VẬY? ĐỂ CHO EM ĐI.
Natsu: anh không thể để em làm mấy chuyện tổn thương bản thân mình. Anh không cho phép. KHÔNG CHO PHÉP EM NGHE KHÔNG.
Lucy: Sao anh lại trở nên vô tình và cố chấp đến vậy? Anh nói anh sẽ giải quyết, bây giờ thì sao. Đã 2 ngày rồi không có tiến triển gì hết. Mira phải làm sao đây, các cô gái vô tội khác phải làm sao đây. Em không cần biết, em sẽ đi cứu họ. KHÔNG CẦN ANH.
Đôi mắt Natsu nhìn Lucy đầy ngạc nhiên, hai tay nắm chặt lại cố kiềm chế cơn giận. Hôm nay cô dám lớn tiếng cãi lại cậu. Được lắm.
Natsu: nói hay lắm Lucy. Em nói rất hay. Em có từng nghĩ qua, mọi chuyện anh làm đều vì em không? Anh không muốn em phải gặp nguy hiểm, anh không muốn em liều mình đi làm mọi việc, anh không muốn mất em. Tại sao em không thể hiểu? Tại sao em không thể thông cảm cho anh? Được rồi. Em không cần anh chứ gì, em muốn đi lắm chứ gì? Anh cho phép em đi. Em đi đi và ĐỪNG BAO GIỜ QUAY LẠI NỮA. EM ĐI NGAY CHO ANH.
Lucy sững người, mắt cô mở to không chớp. Đau lòng. Thất vọng. Cô loạng choạng lùi lại vài bước rồi vấp ngã. Lucy nằm sóng soài trên sàn, gương mặt không chút cảm xúc. Tại sao vào lúc này nước mắt của cô không rơi? Thật vậy, cô không khóc, không có giọt nước mắt nào cả. Có lẽ vì nước mắt cạn rồi, cạn theo tình yêu của cậu dành cho cô, cạn theo sự tuyệt tình đến đau đớn mà cô đang nhận được. Thế giới của cô hoàn toàn sụp đổ, cô nhìn Natsu bằng đôi mắt vô hồn, nhìn người mà cô yêu nhất, người đã từng nói sẽ bảo vệ cô, yêu thương cô, sẽ không để cô phải chịu khổ. Cậu đứng đó, lạnh lùng quay lưng lại với cô, không thèm nhìn cô lấy một lần. Trước đây mỗi khi cô vấp ngã hay chỉ đơn giản là va trúng đâu đó, sẽ luôn có một bàn tay đưa ra giúp cô đứng lên, sẽ luôn có một nụ cười giúp cô xua tan mọi muộn phiền, nhưng bây giờ không còn nữa. Lucy lồm cồm đứng dậy, đôi vai nhỏ run lên theo từng tiếng nấc nghẹn ngào không nước mắt, cô chạy thẳng ra ngoài trong nỗi đau tuyệt vọng. Bây giờ cô chỉ muốn chạy thật xa, thật xa khỏi chỗ này, thật xa khỏi Natsu. Đúng vậy, cô phải chạy đi và theo như lời cậu nói, không bao giờ quay lại...
-------------------------------------------------------------
Tới đây END lun nha.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com