- Chapter 38 : Kim Thạc Trấn ngạo kiều.
Nam Tuấn ngồi trầm tư, nét mặt nghiêm túc không nói gì. Trong đầu anh hiện lên rất nhiều nghi vấn.
-"Thạc Trấn làm sao lại có năng lực này? Ai đã ở phía sau, để giúp đỡ cậu ấy? "
Anh nghĩ sau khi trở về, anh nhất định phải cho Tại Hưởng, điều tra mới được. Tại Hưởng đứng một bên quan sát toàn bộ quá trình, sắc mặt bình tĩnh của Thạc Trấn làm anh phải khen ngợi. Cậu quả thật xứng danh là Kim đại luật sư. Nếu chủ nhân được cậu ở bên cạnh giúp đỡ, thì anh sẽ yên tâm hơn. Với năng lực và đầu óc ứng phó chuyện của Thạc Trấn, anh tin chắc không ai có thể làm được tốt hơn cậu cả. Chỉ trong thời gian ngắn như vậy, cậu đã suy nghĩ ra một kế hoạch chu toàn để giúp Nam Tuấn. Anh tin chắc anh cũng không có khả năng đó.
5 phút sau cấp dưới của Paul Anderson với nét mặt khó tin, tay cầm 5 tờ giấy với tư liệu của 5 tài khoản mà ngân hàng Thụy Sĩ vừa mới fax qua. Anh cung kính đưa cho Paul Anderson xem. Paul Anderson cầm sấp văn kiện lên xem, cặp mắt anh liền hiện lên vẻ khó tin. Paul Anderson với nét mặt sửng sốt liền nhìn cấp dưới của mình, anh muốn xác nhận một lần nữa với cấp dưới của mình, những tư liệu này là do ngân hàng Thuỵ Sĩ vừa mới fax qua. Cấp dưới của Paul Anderson nhìn nét mặt kinh ngạc của anh, rồi gật đầu trong sự khẳng định. Ánh mắt nghi vấn của Paul Anderson nhìn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp mà kiêu ngạo của Thạc Trấn, anh không thể nào tin được. Cậu thay đổi thông tin trong hồ sơ của cục cảnh sát đã là chuyện không đơn giản, vậy mà bây giờ cậu còn có thể thay đổi cả thông tin bên ngân hàng Thuỵ Sĩ nữa.
Paul Anderson bất giác rùng mình, anh nhìn Thạc Trấn bằng ánh mắt không thể tin được, trong lòng anh thầm nghĩ :
"Cậu thật đáng sợ."
Nam Tuấn nhìn thấy vẻ hốt hoảng trong ánh mắt của Paul Anderson. Trong lòng anh hiện lên sự ngờ vực,anh vươn tay cầm sấp văn kiện lên xem. Nam Tuấn nhìn vào những thông tin trên tờ giấy rồi nhìn sang Thạc Trấn. Lúc này trên khuôn mặt cậu hiện lên vẻ đắc ý và kiêu hãnh.
Cậu bình tĩnh một cách lạ thường, giống như cậu đã đóan được trước, Paul Anderson sẽ có phản ứng này. Trong ánh mắt anh hiện lên vẻ khó tin. Tên trong tài khoản điều được đổi thành Nam Phong. Còn số tiền hàng trăm triệu trong mọi tài khoản, điều biến thành mười mấy triệu. Làm sao cậu có thể làm như vậy, tiền trong tài khoản đã đi về đâu. Trong đầu Nam Tuấn không thể lý giải được bài toán này. Lần đầu tiên Tại Hưởng nhìn thấy nét mặt bâng khuâng này của Nam Tuấn. Anh nhìn vào tờ giấy, đừng nói chi là Nam Tuấn và cục trưởng Anderson. Vừa xem xong, tim của anh đã như ngừng đập. Anh nhìn cậu bằng ánh mắt sùng bái. Cậu thật suy nghĩ chu toàn, thảo nào vụ kiện nào vào tay cậu điều được thắng kiện.
-"Cục trưởng Anderson, nếu tất cả chứng cớ điều được chứng thực không liên quan đến thân chủ của tôi. Xin ngài hãy rút lại đơn kiện này!"
Thạc Trấn nói với giọng đầy tự tin.
Nói xong cậu không đợi Paul Anderson trả lời, liền cầm cặp táp đứng lên cùng với Nam Tuấn và Tại Hưởng rời khỏi phòng thẩm vấn. Paul Anderson đi sau ba người ra khỏi phòng thẩm vấn, lúc này nét mặt anh mới trở nên ôn hoà hơn. Vì trong trong phòng thẩm vấn, đều được lắp ráp camera. Vừa bước vào phòng camera liền được bật lên, để thu lại toàn bộ quá trình thẩm vấn. Cho nên Paul Anderson phải tỏ ra thái độ, một cục trưởng chính trực thẩm vấn tội tình nghi.
-"Kim Luật sư, Kim Tổng chúc mừng hai người."
Paul Anderson chỉ nói ngắn gọn một câu, mà cậu liền hiểu ý.
Cậu cười bắt tay anh nói.
-"Cảm ơn cục trưởng, ngài quả thật là một người cảnh sát anh minh. Đã giúp tôi tìm ra chứng cớ, chứng minh thân chủ của tôi bị người ta vu oan. Vậy tôi nghĩ ngài nên điều tra tập đoàn Tân Kim Thị và cái tên trong tài những tài khoản Thụy Sĩ kia."
-"Được, tôi biết."
Nếu cậu đã nói như vậy, anh biết cậu muốn anh làm khó Nam Phong. Vậy thì anh sẽ làm theo lời cậu nói, dù sao anh cũng đã có đầy đủ chứng cớ trong tay để bắt người về thẩm vấn.
-"Kim Tổng, ngài phải biết trân trọng người trước mắt."
Paul Anderson lịch sự nhìn Nam Tuấn nói một cách nghiêm túc.
Nói xong anh và cấp dưới đi về phòng làm việc của mình.
Vừa đi Paul Anderson vừa nói với cấp dưới của mình.
-"Cho người mời Nam Phong của tập đoàn Tân Kim Thị về điều tra."
Nam Tuấn, Thạc Trấn và Tại Hưởng rời khỏi cục cảnh sát. Trên xe do Tại Hưởng lái về khách sạn, không ai nói một lời nào. Không khí ngột ngạt làm cậu cảm giác khó chịu, cậu nhìn nét mặt không vui của Nam Tuấn liền nói.
-"Kim Tổng, anh có gì cứ nói, em không thích nhìn thấy sắc mặt hầm hầm này của anh."
Nghe cậu nói vậy, chân mày anh bất giác cau lại thành đường thẳng, môi thì mím chặt. Anh không nói gì, anh quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cậu biết anh đang tức giận, vì cậu làm việc mà không bàn bạc với anh trước. Thạc Trấn trong lòng cảm giác có lỗi, nếu đổi lại là cậu là Nam Tuấn làm việc gì mà không nói trước với cậu, cậu cũng sẽ tức giận giống như anh.
Thạc Trấn ngồi xích lại gần Nam Tuấn hơn, tay cậu khều vào bàn tay to lớn của anh đang đặt trên đùi mình. Nam Tuấn nhìn thấy hành động trẻ con này của cậu, trong lòng muốn cười nhưng ngoài mặt vẫn giữ thái độ lạnh lùng. Lúc này cậu không quan tâm đến sự có mặt của Tại Hưởng, cậu chỉ đang lo lắng việc Nam Tuấn đang tức giận. Thạc Trấn dùng ánh mắt có lỗi nhìn Nam Tuấn, nói với giọng nhõng nhẽo:
-"Nam Tuấn, anh đừng giận Thạc Trấn mà. Từ nay về sau, Thạc Trấn sẽ không giấu anh bất cứ điều gì."
Tại Hưởng nghe cậu nói mà nổi da gà, anh nhìn vào gương chiếu hậu,để quan sát nét mặt của Nam Tuấn. Nét mặt muốn cười mà làm bộ như giận dữ của Nam Tuấn làm Tại Hưởng lắc đầu bội phục. Trong lòng thầm nghĩ, hai người này thật giống như trẻ con.
End chap <3
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com