Chương 13
Anh nói quá mức hờ hững, hờ hững đến mức khiến cho Kim Nam Tuấn không hiểu được anh đang nói thật hay nói dối.
Nhưng mặc kệ anh nói thật hay nói dối, Kim Nam Tuấn vẫn thấy lòng mình càng áy náy hơn.
Sao cậu có thể nghĩ một người nhạy cảm cẩn thận như Trịnh Hạo Thạc, làm chuyện gì cũng suy nghĩ cho người khác, bị tổn thương cũng tự mình chịu đựng sẽ làm ra những chuyện như vậy cơ chứ?
Cho nên Trịnh Hạo Thạc hiện giờ rốt cuộc là có còn không vui nữa không vậy.
Mới nghĩ đến đây, lão Vương phòng bên lại nhọc lòng gửi tới lời thăm hỏi: [Kim Tổng, cuối cùng thì mày đã xin lỗi người ta chưa vậy!!!]
Kim Nam Tuấn cúi đầu trả lời: [Rồi.]
[Lão Vương cách vách: Người ta nói sao?]
[White: Anh ấy nói không sao.]
[Lão Vương cách vách:?]
[White:??].
[Lão Vương cách vách:... Thế thì xong rồi!]
Kim Nam Tuấn: "?"
Xong rồi?
[Lão Vương cách vách: Có phải người ta còn nói với mày mấy câu kiểu, tôi không hề không vui, cậu cũng không sai, mọi chuyện do người ta cả có phải không?]
[White:...]
Dấu chấm lửng ngắn gọn, nói hết ngàn vạn lời.
[Lão Vương cách vách: Mày đúng là thằng thẳng nam thối chưa từng yêu đương bao giờ!]
[Lão Vương cách vách: Mày có biết không hả, lúc này mà nói không sao chứng tỏ là đã có chuyện lớn! Nói không sai thì chính là mày đã sai lầm rất lớn! Nói không mất hứng, chính là vô cùng vô cùng không vui!]
[Lão Vương cách vách: Mày tự nghĩ mà xem, người có tính cách như Trịnh Hạo Thạc ấy, có phải loại người không vui cũng sẽ không nói ra không?]
[Lão Vương cách vách: Cho nên câu trả lời như thế mới là câu trả lời đáng sợ nhất, bởi vì người ta đã quá tổn thương, không thể dễ dàng bù đắp được nữa.]
Đã quá tổn thương, không dễ dàng bù đắp được nữa sao.
Nhớ đến hình ảnh Trịnh Hạo Thạc một mình co quắp trong góc giường ngày hôm qua.
Kim Nam Tuấn vô thức nắm chặt điện thoại di động.
Lúc này Trịnh Hạo Thạc đã cơm nước xong xuôi, đứng lên, chuẩn bị thu dọn bát đũa trên bàn.
Kim Nam Tuấn vội vàng bỏ đồ trong tay xuống: "Để tôi làm cho".
Nói xong, cậu cảm thấy mình hơi đường đột, cậu cố kiềm chế lại cảm xúc, thấp giọng tìm một lý do có vẻ rất thích hợp: "Dù sao sáng nay anh cũng đã mua đồ ăn về hộ tôi".
Hóa ra Kim Nam Tuấn cũng là một người thích thanh toán sòng phẳng hết tất cả ơn nghĩa cho người khác.
So với loại người lầm tưởng hết tất cả những đối xử 'tốt' này thành tình cảm như Hạ Sưởng Chi, Trịnh Hạo Thạc lại thích bạn cùng phòng phân rõ giới hạn, không thiếu nợ lẫn nhau như thế này hơn.
Thế là Trịnh Hạo Thạc gật đầu: "Được, phiền cậu."
Sau đó anh quay về chỗ mình, lấy máy tính ra, tiếp tục viết bài luận văn liên quan tới phân phối Gauss của mình.
Đúng lúc này Hạ Kiều gọi điện thoại tới: "Alo, Tiểu Thạc, tao mới mua hạt dẻ đó, mày có muốn tao mang sang cho mày một ít không?"
Trịnh Hạo Thạc thích ăn đồ ngọt, mùa đông thì thích nhất những món nóng hổi như hạt dẻ hay khoai lang.
Nhưng Hạ Kiều học bên khoa Mỹ Thuật, ký túc xá ở khu Nam, đi tới bên này quá xa. Anh nhẹ nhàng nói với cậu ta: "Không cần đâu, hôm nay tuyết rơi, lần sau mày mang đến cho tao cũng được, tao cũng không thích bóc vỏ hạt dẻ cho lắm".
Nhìn bề ngoài thì Trịnh Hạo Thạc giống như một người luôn luôn dễ tính dịu dàng, làm phiền anh thế nào anh cũng sẽ giúp đỡ, nhưng thực tế thì anh lại là kẻ hơi lười.
Ví dụ, anh thích ngủ, không thích ra ngoài, không thích rửa bát, lười ăn những món ăn có vỏ.
Chỉ là thường xuyên phải chú ý đến cảm nhận của người bên cạnh nên anh mới làm cho cái bản tính lười biếng của mình phải tủi thân.
Hạ Kiều biết tính tình của anh, cũng chỉ có thể chán nản đáp lại: "Thế thì thôi, tao còn nghĩ mày thích ăn hạt dẻ nhất, mỗi lần ăn thì tâm trạng sẽ tốt hơn, nên cố ý mua hai cân về. Hiện giờ chỉ có thể mang cho Thẩm lão đại, tự dưng lại để lão nhận được của hời".
Phòng ký túc xá không lớn, lại chỉ có hai người.
Căn phòng yên tĩnh, tiếng nói từ đầu bên kia điện thoại truyền rõ ràng ra bên ngoài.
Bàn tay đang dọn dẹp đồ ăn của Kim Nam Tuấn dừng lại.
Trịnh Hạo Thạc thích ăn hạt dẻ?
Ăn rồi tâm trạng sẽ tốt?
Kim Nam Tuấn không trông mong Trịnh Hạo Thạc sẽ chỉ vì thứ đó mà tha thứ cho mình, nhưng cậu không muốn Trịnh Hạo Thạc lại buồn bực khổ sở một mình giống như đêm qua nữa.
Vừa nghĩ tới hình ảnh kia, lòng Kim Nam Tuấn lại hơi nghèn nghẹn.
Thế là cậu nghĩ nghĩ, cuối cùng lấy điện thoại di động ra, nhắn tin cho Vương Quyền: [Mày có thể sang khu Nam mua hộ tao ba cân hạt dẻ được không?]
[Lão Vương cách vách:?]
[White: Trịnh Hạo Thạc muốn ăn, chân tao không tiện.]
[Lão Vương cách vách:???]
[Lão Vương cách vách: Không phải chứ, trời đang đổ tuyết dày đặc, tao mới định chuẩn bị lên giường ngủ trưa, mày lại bắt tao đi mua hạt dẻ cho Trịnh Hạo Thạc ấy hả?! Mày có còn là người nữa không?!
Nghe qua thì có vẻ không giống con người thật.
Nhưng Kim Nam Tuấn lại đánh thẳng vào trọng điểm: [Bản vẽ tuần này tao làm hộ mày].
Lão Vương cách vách nhanh chóng trả lời ngay: [Được, bố ơi, con đi ngay đây, đảm bảo vận chuyển tận nơi, giao hàng tận cửa.]
Kim Nam Tuấn lại trả lời: [Đừng đến tận cửa, mua về thì bảo tao một tiếng, tao sang phòng mày lấy.]
[Lão Vương cách vách:?]
[White: Đừng hỏi nhiều, gửi bài tập của nhóm mày sang cho tao là được.]
[Lão Vương cách vách: Vâng, thưa bố.]
"Nhưng mà bố Kim ơi, sao mày nhất định phải sang phòng chúng tao lấy đồ vậy, mày chê cái chân mày chưa chịu đủ giày vò hả". Lúc Vương Quyền mua hạt dẻ về đến nơi, chóp mũi cậu ta lạnh đến mức sắp co cả lại.
Nhưng so với bản vẽ bài tập về nhà biến thái tuần này, chắc chắn là cậu ta lãi to rồi.
Kim Nam Tuấn ngồi trên chỗ của cậu ta, vừa bóc hạt dẻ, vừa không đổi sắc mặt đáp: "Trịnh Hạo Thạc lười bóc hạt dẻ".
"?" Cái đầu của Vương Quyền linh hoạt đến vậy mà cũng sững sờ nửa ngày không hiểu ra: "Ủa, cứ cho là mày muốn bóc hạt dẻ rồi mới đưa cho người ta đi, thế thì mày mang về phòng rồi bóc không phải cũng giống nhau sao?"
Kim Nam Tuấn tiếp tục không đổi sắc mặt đáp: "Anh ấy viết luận văn, bóc hạt dẻ sẽ ồn".
"..."
Giây phút này, Vương Quyền - người đang định đi ngủ trưa, nhìn ngắm cậu con trai cao to vạm vỡ dài đến một mét chín mươi đang nghiêm túc bóc từng hạt từng hạt dẻ nho nhỏ một, trong đầu chỉ còn chín chữ to --- Tôi và người anh em đáng hận của mình.
Mà giây tiếp theo, người anh em của cậu ta mặt không đổi sắc nói thêm câu nữa: "Tao làm cả mô hình hộ mày, qua đây bóc hạt dẻ cùng tao, không nhanh thì hạt dẻ lạnh mất".
Kẻ còn đang oán hận: "... Vâng, thưa bố".
"Nhưng mà người ta đã nói không hề không vui, mày đột nhiên bóc nhiều hạt dẻ cho người ta như vậy, người ta sẽ ăn sao? Đổi thành tao á, một thằng con trai bóc nhiều hạt dẻ cho tao như vậy, chắc chắn tao sẽ cảm thấy hốt hoảng". Vương Quyền vừa bóc hạt dẻ vừa thuận miệng nói mấy lời.
Kim Nam Tuấn thì lập tức nhớ đến lời nói của Trịnh Hạo Thạc với Hạ Sưởng Chi -'Tôi không thích nợ ơn người khác'.
Với tính cách của Trịnh Hạo Thạc, chắc chắn anh sẽ không vô duyên vô cớ nhận hạt dẻ của cậu.
Mà đột nhiên cậu lại đi lột một đống hạt dẻ cho anh, lỡ anh hiểu lầm cậu có ý với anh thì làm sao giờ.
Mặc dù cậu cảm thấy con người Trịnh Hạo Thạc không tệ lắm, thế thì cũng chỉ có thể làm một người bạn cùng phòng bình thường với anh thôi, tuyệt đối không thể có khả năng khác được.
Vì thế...
Một tiếng sau.
Trịnh Hạo Thạc nhìn cậu trai khỏe mạnh cao một mét chín mươi ôm một thùng nhân hạt dẻ đầy tràn trước mặt, ngẩng đầu lên, chớp mắt khó hiểu.
Còn Kim Nam Tuấn, kẻ mới một ngày trước hạ quyết tâm 'giữ khoảng cách, không quấy rầy lẫn nhau' với Trịnh Hạo Thạc, thì đang cúi đầu, mím môi, hơi mất tự nhiên nói: "Chuyện là, Vương Quyền làm cho băng vải trên chân tôi bung ra mất rồi, có thể phiền anh quấn lại hộ lần nữa được không?"
Nói xong, hai tai cậu đỏ lên, dâng cái thùng pháp bảo ròng rã chế tạo suốt hơn một tiếng đồng hồ nghe nói có thể làm cho tâm trạng Trịnh Hạo Thạc tốt lên tới.
"Còn nữa, cái này là để cám ơn anh."
__
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com