Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

4

Giai đoạn thực tập năm tư kết thúc, Kim Thái Hanh thuộc nhóm muộn nhất, lúc trở lại trường đã là hai ngày sau.

Lúc Kim Thái Hanh vào phòng ngủ không phát hiện trong phòng có người, anh vừa để hành lý xuống đã thấy Điền Chính Quốc quấn khăn tắm bước ra từ phòng vệ sinh, làn da quanh năm không thấy ánh mắt trời, trắng đến chói mắt, hai cái hạt trước ngực vô cùng nổi bật.

Rõ ràng Điền Chính Quốc không nghĩ đến trong phòng có người, cậu lập tức phản xạ có điều kiện dùng áo sơ mi đang tính mang đi giặt trên tay chắn trước người, làm xong lại cảm thấy hành động này của mình quá giống con gái, đều là đàn ông trưởng thành thì có gì mà che, nghĩ vậy cậu lại do dự hạ tay xuống.

Chỉ trong mấy giây này, Kim Thái Hanh đã bước tới trước người cậu, đẩy mạnh cậu lên tường, đưa mắt thấy Kim Thái Hanh giơ tay lên, Điền Chính Quốc bị dọa sợ đến nhắm mắt rụt ra sau một cái, lại mãi lâu cũng không cảm giác được lực tay rơi lên người, cậu mở mắt mới phát hiện Kim Thái Hanh đang từ trên cao nhìn xuống cậu, ánh mắt âm trầm, khóe miệng mang độ cong cười như không cười: "Bé trai nhỏ, nói một chút, lần này lại là chuyện gì?"

"Cái gì mà chuyện gì?" Điền Chính Quốc vốn chột dạ, nhưng bị tiếng 'bé gái' này cho một kích, tính tình lại bị cưỡng chế nổi lên. "Cậu dám nói áo mưa không phải của cậu? Bản thân là cái dạng gì còn không cho người ta nói?"

Sắc mặt Kim Thái Hanh lại hạ xuống mấy độ, một lúc sau đưa tay phải ra vỗ lên mặt Điền Chính Quốc hai cái, hừ lạnh một tiếng liền lướt qua Điền Chính Quốc đi vào phòng vệ sinh.

Trong lòng Điền Chính Quốc vẫn còn sợ hãi thở hổn hển, như là trốn được một kiếp, thời gian tiếp theo cũng ngoan ngoãn lại. Quan sát mấy ngày, phản ứng của Kim Thái Hanh cũng không lớn như trong tưởng tượng của cậu, không nói đến chiêu ngầm trong bóng tối, ngay cả đánh nhau ngoài sáng cũng không có.

Cậu cẩn thận phân tích một chút thấy từ khi sự kiện áo mưa phát ra, bản thân thấy Kim Thái Hanh như chuột thấy mèo, chạm vào là toàn thân dựng tóc gáy như chạm phải khắc tinh, chuông báo động nguy hiểm réo dài, chẳng lẽ là thần kinh của mình quá căng thẳng, có lẽ Kim Thái Hanh cũng không đặt việc này trong lòng?

Thứ bảy, đồng hương của Điền Chính Quốc có một cuộc gặp mặt nhỏ, đến lúc dùng cơm thì phòng bao không đủ, phải ra ngoài kết hợp với một nhóm người, lấy hai bàn trong phòng ăn lớn. Nhóm Điền Chính Quốc tới khá sớm, trong lúc ăn nhóm người bàn bên cạnh mới ồn ào đi vào, Điền Chính Quốc tò mò quay người nhìn ra sau một cái, đúng lúc đối diện với ánh mắt của Kim Thái Hanh.

Người trong hội học sinh cùng nhau ăn uống, Kim Thái Hanh là hội trưởng tiền nhiệm cũng được mọi người mời tới. Điền Chính Quốc quay đầu, nhìn thẳng vào bàn xoay phía trước không dám chuyển mắt đi đâu nữa, thật đúng là như đứng đống lửa như ngồi đống than, nhưng tên nam sinh đồng hương ngồi bên cạnh lại nghe người khác nói cậu học ngành máy móc thì trở nên hứng thú: "Ai, nghe nói học viện các cậu có một nam sinh thường hẹn người ta làm 419, tên là Kim gì đó?

Giọng nói khá lớn khiến Điền Chính Quốc hận không thể ném tên này ra từ cửa sổ bên cạnh, cậu thề nhất định Kim Thái Hanh đã nghe được rõ ràng!

Điền Chính Quốc không dám để ý đến cậu ta, tập trung ăn món ăn trước mặt, không lâu sau đã tiêu diệt nửa đĩa rau trộn sứa. Một lát sau, cậu cảm giác có người đứng sau lưng mình, nam sinh đồng hương dùng cánh tay khẽ đụng cậu, Kim Thái Hanh nâng ly rượu chờ đằng sau cậu, lúc Điền Chính Quốc xoay người chỉ thấy tràn ngập tuyệt vọng.

"Thật trùng hợp, lại gặp được ở đây, cụng một cái?" Trên mặt Kim Thái Hanh là nụ cười khéo léo, nhưng Điền Chính Quốc như thấy con rắn độc đang cuốn lấy cậu thè lưỡi, có thể bất chợt vùng lên diệt khẩu cậu bất cứ lúc nào.

Điền Chính Quốc cầm cốc bia đã uống một nửa lên thì bị Kim Thái Hanh cản lại, anh lắc lắc ly rượu đã thấy đáy: "Bia rất vô vị đúng không? Hiện tại đang vui vẻ, là đàn ông thì nên uống rượu trắng? Tôi mời cậu một ly."

Điền Chính Quốc nhận lấy ly rượu trắng từ tay trợ lý của hội học sinh, uống một hơi cạn sạch, lúc này Kim Thái Hanh mới như hài lòng, giọng nói còn có ý cười, anh ngoắc ngoắc tay với những người sau lưng: "Mọi người lại đây lại đây, đây là bạn cùng phòng của anh, là đàn anh năm tư của mấy đứa, tới mời người ta một ly."

Điền Chính Quốc chợt trợn mắt nhìn Kim Thái Hanh một cái, ngay lúc muốn ra ngoài thì cổ tay lại bị Kim Thái Hanh giữ chặt, tố chất thân thể chênh lệch lớn lập tức hiện ra, Kim Thái Hanh mang khuôn mặt tươi cười kề sát lại, giọng nói tràn ngập giễu cợt, xé nát hình tượng bình tĩnh: "Bé trai nhỏ, uống một chút như vậy đã không được?"

"Cậu mới không được!" Là đàn ông thì không thể nói mình không được! Toàn thân Điền Chính Quốc khẽ run lên, mặc dù biết đây là phép khích tướng, nhưng cậu vẫn không nhịn được tiếp chiêu, cậu dùng lực đẩy Kim Thái Hanh ra, sau đó yên lặng nâng ly rượu lên.

Tửu lượng của Điền Chính Quốc cũng không tốt, căn cứ theo thống kê của Kim Thái Hanh, cùng lắm là năm chai bia. Lúc Kim Thái Hanh nâng người ra khỏi quán ăn thì Điền Chính Quốc đã uống đến mơ màng, có điều tính cậu lúc say không tệ, không khóc không làm loạn, thậm chí còn có thể đi hai bước, chỉ là mắt lại trợn lên nhìn Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh cảm thấy vô cùng buồn cười: "Nhận ra tôi là ai không?"

"Kim... Kim Thái Hanh." Anh còn đang nghĩ coi như người này tỉnh táo thì cậu lại bổ sung một câu: "Tên đần độn!" Cánh tay đang đỡ Điền Chính Quốc của Kim Thái Hanh khẽ cứng lại, lúc này Điền Chính Quốc lại vô cùng hăng hái: "Đần độn! Tôi không sai! Đần độn mua bao cao su trên mạng!"

Kim Thái Hanh chợt quay mặt sang. Cảm nhận được Kim Thái Hanh tới gần, Điền Chính Quốc hơi trốn ra sau một chút, như thỏ con bị giật mình, lại vẫn nhìn anh chằm chằm. Cũng không hiểu sao, ánh mắt ngày thường chỉ cảm thấy u ám mà giờ lại có một cảm giác khác, như là bỏ đi đám gai đó, Kim Thái Hanh cảm thấy tất cả vẻ hung dữ của Điền Chính Quốc chỉ là giả bộ, bỏ đi vẻ bình tĩnh, anh có thể cảm giác được Điền Chính Quốc sợ anh.

Điền Chính Quốc sợ anh, việc này khiến Kim Thái Hanh vô cùng vui vẻ, dù là trước kia có phải là sợ thật không, sau này anh muốn khiến Điền Chính Quốc sợ anh sợ đến chết. Tức giận tích lũy trong ba năm lập tức bùng nổ trong một đêm, uống một chai rượu đã muốn vứt hết hận thù, có chuyện tốt vậy không chứ? Ăn xong món khai vị rồi, đến lúc nên ăn bữa chính.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #taekook