tất cả ảnh và dj đều chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không mang khỏi đây. ảnh từ nhiều nguồn facebook, tumblr, weibo, pinterest,... haha tui cũng không ngờ là phải làm tới phần 2 nữa nga ???? mong mấy thím tiếp tục ủng hộ nhiệt tình tiếp nhá =))))....Thân ái và quyết thắng!!…
NẾU BẠN LÀ NGƯỜI NGHIÊM TÚC, KHÔNG THÍCH VĂN CÓ TEENCODE VÀ CHỬI TỤC XIN ĐỪNG VÀO ĐỌC VÀ CM DROP TRUYỆN. THANKS.Tác giả: Tiểu Quất TửEdit: ThitkhocaichuaBeta: Phượng Chiếu Ngọc.https://decudammyhay.com/2022/06/30/hao-mon-tieu-cha-ke-tieu-quat-tu/Tình trạng: Hoàn.Thể loại : hào môn thế gia, đam mỹ, sinh con, vả mặt, he.Phương Lê bởi vì thi đấu thắng Nhạc Văn Hi, bị đại ca Nhạc Văn Hi ám hại đến gãy cả chân.Phương Lê bởi vì thi vũ đạo đạt hạng nhất, mà bị nhị ca Nhạc Văn Hi gọi người kéo vào trong ngõ đập một bàn tay cảnh cáo .Phương Lê được một người nam nhân mà Nhạc Văn Hi thích theo đuổi, thì tam ca Nhạc Văn Hi liền nghĩ cách nhục nhã, hãm hại cậu, nam nhân kia lại không tin tưởng cậu, cuối cùng cậu trơ mắt nhìn nam nhân đó cùng Nhạc Văn Hi nắm tay vui vẻ rời đi.Phương Lê không thể nhịn được nữa rốt cuộc quyết định phản kích, nhưng lại bị mấy huynh đệ bọn họ liên hợp hại đến hủy dung mà chết thảm.Sau khi trọng sinh trở lại cậu mới biết được thì ra, thế giới này chỉ là một quyển tiểu thuyết, dù cậu có giỏi giang ưu tú cách mấy cũng không ai để ý, mà Nhạc Văn Hi chính là phúc tinh còn binh đoàn sủng ca của y là nhóm pháo hôi thể hiện sự yêu thương sủng ái Nhạc Văn Hi. Khi trở lại Phương Lê một lòng chỉ muốn quyết tâm báo thù, gả cho vị cha nuôi của nhóm pháo hôi sủng ca kia, vị nam nhân kia mang danh khắc thê, nhưng lại đẹp trai , lắm tiền là đại lão hào môn Diêm Mặc Nghiêu.Trở thành cha nhỏ của ba huynh đệ pháo hôi, Phương Lê được yêu thương chiều chuộng khiến Nhạc Văn Hi…
Tên truyện: Có lẽ tôi là một nhân ngư giả Tác giả: Dạ Lương Tự Thủy Edit: HahanieThể loại: Sinh tử, ảo tưởng không gian, xuyên qua thời không, điền văn, phương tây, dị giới, mỹ nhân ngư, đáng yêu mềm manh thụ VS thâm tình cố chấp công, 1×1, HE.Tích phân: 373,916,288Nguồn: Tấn Giang, wikidich, khotangdammyfanficSố chương: 110 chương + 4 phiên ngoại…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…