Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Dục Niệm

Làm sao để sống với người luôn muốn chiếm mình làm của riêng. Thậm chí người đó chính là người nuôi dưỡng mình.

Trần Tiêu là một cô nhi, cũng là một người quái dị , có lẽ vì thế mới bị chán ghét đến mức phụ mẫu vất bỏ. Nhưng cuộc đời cô thay đổi khi gặp nàng.

Khả Mẫn là một nữ nhân thành công trên toàn diện, làm một bà chủ quán bar giàu có, ngày thường một giáo viên ưu tú trường cao trung. Đồng thời kiêm luôn giáo viên chủ nhiệm lẫn mẹ nuôi của Trần Tiêu.

Cuộc sống trần tiêu vô cùng đầy đủ, nhưng luôn bị giám sát 24/24. Tuy nhiên Trần Tiêu không mấy để ý, cô cho rằng mẹ nuôi vô cùng quan tâm mình.

Thi xong cuối kỳ tất cả đều nhẹ nhõm, buổi học hôm nay cũng là tiệc liên hoan. Trần Tiêu luôn trầm mặc ít nói, vẻ ngoài vô cùng xinh đẹp thư sinh, trong 3 năm cao trung thu hút rất nhiều nữ sinh, kể cả là giáo viên nữ.

Trần Tiêu được bạn cùng lớp lôi kéo chơi trò chơi, sau khi ngừng tay mồ hôi đã ướt đẫm trán nữ sinh tren chúc muốn đưa nước , xô đẩy dẫn tới Trần tiêu bị vây ở trong, các nữ sinh tùy tiện dê sờm đưa tay chạm vào người cậu không ý tứ.

Một nữ sinh bị chen mà nhào vào, cũng may Trần Tiêu nhanh tay ôm lấy nàng, ngã xuống chắc sẽ bị một đám người dẫm đạp. Nữ sinh kia đỏ mặt, đưa cậu trai nước, Trần tiêu nhận lấy các nữ sinh khác cũng hậm hực rời đi.

" Cảm ơn cậu, mình là Hiểu Hiểu 12 a3,ở lớp kế bên."

Trần tiêu lạnh nhạt gần đầu, vặn chai nước muốn uống thì nữ sinh kia nhanh tay lấy khăn giấy giúp nàng lau mồ hôi. Từ ngoài cửa Khả mẫn đi vào. Ánh mắt nàng sắc lạnh.

" Mau vào chỗ ngồi đi."

Nữ sinh kai hỏag loạn chạy về lớp, Trần Tiêu ngồi vào ghế, mọi người im ắng, Trần Tiêu vừa định uống nước trên bục giảng người kia gõ mạnh thước xuống bàn.

" Bạn học Trần Tiêu không được ăn vặt trong lớp." Thanh âm nàng vang đến mức gọi tới giáo viên lớp bên.

" Cô giáo Mẫn không cần tức giận như vậy nga. Tý nữa cho em mượn học sinh Trần Tiêu lớp chị một chút nhe." Trước khi rời đi còn nháy mắt với Trần Tiêu, Trần Tiêu cúi gằm đầu. Kha Mẫn ở trên bục giảng nhìn một mần tức đến xì khói. Cũng không có tâm trạng liên hoan.

" Hôm nay cô có chút việc, các em được nghỉ sớm. Bạn học Trần Tiêu theo cô ." Nàng đanh giọng nói, mọi người được nghỉ cũng nhốn nháo cười rôm rả. Trần Tiêu Trầm mặc thu sách vở theo nàng đi.

Kha Mẫn một mạch kéo Trần Tiêu từ trường về nhà. Sau tức giận ngồi phịch xuống ghế sofa.

" Tiêu Tiêu, rốt cuộc con với Cô Tô là quan hệ gì?"

"Chỉ là cô trò thôi ạ. Mẹ người đừng sinh khí." Trần Tiêu vội ngồi xuống lấy lòng nàng.

" thật sao? Nhìn nàng ban nãy còn nháy mắt với con, còn thân thiết như vậy." Giọng điệu có chút hòa hoãn. Nhấp một ngụm lớn nước.

" Thật mà, con làm sao có thể cùng nàng có quan hệ mờ ám. " Trần Tiêu Ngoan ngoãn nói.

" Nhưng mà nữ sinh ban nãy cũng là bạn gái con sao?"

" Không phải, nàng là bạn học lớp kế bên, ban nãy bị xô lấn vô tình con đỡ được nàng." Trần tiêu thành thật khai báo.

Kha mẫn lúc này mới thở phào, lòng cũng bồn chồn, Tiêu Tiêu được rất nhiều ánh mắt để ý, nàng ghen chết mất.

...........................................

Hôm nay Kha Mẫn thật lạ, nàng chuẩn bị một bàn tiệc, còn có nến đỏ, còn có rượu , không khí rất giống bàn ăn của cặp đôi tình nhân. Lúc này Trần Tiêu mới để ý, Kha mẫn ặc một chiếc váy đỏ xẻ tà, ôm sát người, hơi lộ liễu nhưng tôn nên nét đẹp quyến rũ. Nàng năm nay cũng chỉ mới 30, vẫn còn rất trẻ. Nhưng lại không chịu kiếm bạn trai.

" Mẹ, hôm nay có mời ai tới sao?"

" Không có." Nàng thản nhiên ngồi xuống đối diện nó. Trần tiêu căng thẳng, nhìn mẹ ở gần như vậy, hô hấp có điểm trì trệ. Gương mặt phiếm hồng, ánh mắt bị thu hút bởi từng cử chỉ củ nàng. Trần Tiêu sợ hãi dốc cạn ly rượu vang che dấu sự bất thường, đè nén tâm tư lộn xộn.

Thấy nó ho sặc sụa, nàng vội vươn người giúp nó lau miệng, bộ ngực cup D chiếu thẳng vào mắt nó, khiến gương mặt đỏ bừng vội quay đi.

" Mẹ, ngài không nên mặc như thế. Ta dù sao cũng không hoàn toàn là nữ nhi. Không tốt lắm." Trần Tiêu hổ thẹn nói, bản thân sẽ có phản ứng với nàng, nhưng không phải ý muốn của nó đâu.

Bất giác từ lúc nào Kha Mẫn đã đứng sau nó, choàng tay ôm lấy cổ nó, ngực cũng áp sát vai nó, hương hoa quyến rũ vô cùng sexy dụ hoặc.

" Không lẽ, Tiêu Tiêu có suy nghĩ mờ ám với ta sao? " Ngón tay từ lúc nào vuốt dọc từ cổ xuống bụng rồi xuống giữa nơi đang nhô lên cao. Trần Tiêu giật mình bật dậy, hai tay cũng che lại dị vật kia.

" Mẹ, người làm gì vậy?" Lúc này Trần tiêu phát giác hai chân mềm nhũn, cơ thể dần vô lực, bụng dưới cũng nóng ran lên, hô hấp khó khăn. Kha Mẫn lại thong thả lại gần nó, nàng như rắn uốn éo quấn lấy người nó.

" Tiêu Tiêu, đừng kháng cự. Tiêu Tiêu chị thương em, không chị yêu em, rất yêu em, Tiêu Tiêu...." Nàng ôm chặt lấy nó , môi cũng dụi dụi hõm cổ nó để lại dấu son .

" Mẹ, đừng như vậy. " Trần tiêu dãy dụa muốn thoát ra khỏi người nàng, nhưng toàn thân đã vô lực, nó cũng hiểu vấn đề nằm ở ly rượu ban nãy đã bị nàng hạ thuốc.

" Tiêu Tiêu, em chỉ có thể là của chị. Chị không muốn làm mẹ của em. Chị chỉ muốn em....Tiêu Tiêu muốn chị." Nàng thở dốc nói, đẩy người nó ngã xuống ghế sofa, bản thân cũng đè lên, ngón tay sờ xoạng khắp thân thể .

" mẹ, đừng hồ nháo.Đừng làm vậy...." Trần tiêu nức nở khóc, nhưng người kai không có ý định dùng lại, nàng đem quần áo nó lột sạch, bản thân cũng xét toạc y phục, cơ thể cũng trần trụi, da thịt mát lạnh dán lấy nhau chặt chẽ.

Hai tay nó muốn đẩy ra nàng, nhưng bị nàng đè xuống, Kha Mẫn cuồng loạn cắn lấy môi nó, thô bạo mút, tay còn lại cũng chạm tới nơi dị vật kia . Trần tiêu vừa tội lỗi, vừa sướng sau từng cử chỉ thân mật của nàng. Trần tiêu lúc này càng chán ghét dị vật kia.

Kha Mẫn thở dốc, ngồi lên dị vật kia, hai tay chống trước ngực nó đè nó xuống, Trần Tiêu vừa chống đỡ những khoái cảm, cùng cảm giác tội lỗi nhìn dị vật kia dần tiến vào nơi thánh địa . Kha Mẫn cắn răng ngồi xuống, cơn đau xé toạc nàng, nước mắt rơi xuống , Trần tiêu cảm nhận rõ ràng bản thân vừa xuyên qua thứ gì.

Trần Tiêu ngừng dạy dụa, bởi nó biết đã cướp đi lần đầu của nàng. Nó chậm rãi ôm lấy nàng, ngón tay nhẹ nhàng giúp nàng lau đi nước mắt. Lúc này nó không muốn nghĩ tới điều gì khác, người phụ nữ đang ở trên thân nó, nhất định nó phải dịu dàng.

Nâng người ôm lấy nàng, nhẹ nhàng đem môi nàng hôn, bàn tay nhẹ nhàng xoa lấy tấm lưng trần mềm mại, một hồi chán chê cũng dừng lại trước bầu ngực kiêu hãnh kia xoa nắn. Phía dưới trướng đến mứng đau nhức, nó cũng không dám cử động. Mỗi động tácc chuyển động của nó cũng khiến nàng nhăn mặt.

Nó chậm rãi lật người, để nàng nằm xuống dưới sofa, cánh tay đỡ lấy đầu nàng, mặc thân dưới đang quấn quýt nó không ý định rút ra hay chuyển động. Vô cùng kiên trì dịu dàng nhìn vào mắt nàng, cúi xuống hôn lấy môi nàng, liếm láp cổ nàng, dừng lại si mê ở cặp ngực cup D êm ái. Kha Mẫn si mê không kiềm thanh âm rên rỉ phát ra từ miệng, ôm chặt lấy người nó, đi đến bước đường này nàng vẫn sợ nó sẽ chạy chốn sao.

Đợi nàng quen thuộc, nó chậm rãi di chuyển, từng cử động vô cùng nhẹ nhàng chậm rãi. Nàng cảm động vuốt ve gương mặt nó.

" Ân, nhanh một chút. Đừng sợ....không còn đau nữa..." Nó chậm rãi khiến nàng vô cùng khó chịu.

Nó cúi xuống hôn lấy môi nàng, phía dưới nhanh chóng tăng nhịp độ ra vào. Nàng thở gấp lại bị nó hôn đến thiếu oxi, đợi lúc nó buông ra nàng thanh âm rên rỉ phát ra càng lớn.

" Là chị quyến rũ em trước. " Nó nói xong liền thô bạo ra vào, lúc này nó không giữ được lý trí mà thao nàng. Nàng bị thao đến nước bắn tung tóe. Toàn thân rã rời mệt lả nhưng nó không chịu buông tha nàng.

" Đừng....chị mệt....muốn ngủ..." Nàng khó khăn nói.Nhưng nó khong chịu, sau một lần hoan ái, nó đưa hai ngón tay thẳng vào giúp nàng móc dịch mật ra ngoài. Nơi đó vẫn còn rất mẫn cảm, tuy hai ngón không thô ráp giống cư vật kia, lại khiến nàng vô cùng kích thích phun ra.

" Chị đã nhanh muốn như vậy." Chưa đợi nàng phản bác, nó một lần nữa tiến thẳng vào. Điên cuồng thao nàng. Lần này e rằng hôm sau nàng nằm liệt trên giường mất.







Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com