Vô Hối
" Ta không làm thái tử không cầu vương quyền, mãi mãi là Trọng Thu của nàng có được không? "
" Không thể"
" Vậy ta làm hoàng đế, giữ nàng mãi bên mình được không?"
" Không nên."
Cuối cùng Trọng Thu hai tay cam chịu thở dài, thân ở nơi đầy xiềng xích này, vốn dĩ làm gì còn quyền mưu cầu hạnh phúc. Không biết từ bao giờ, từ lúc nào nàng lại ái nàng, ái đến điên cuồng, ái đến cố chấp. Đau khổ , tan nát, tro bụi hà tất níu giữ không buông.
Nhắc lại 3 năm trước, Trọng Thu khi ấy chỉ là một thiếu niên trẻ tuổi, lại phải chịu qua tận cùng đau thương mất mát. Từ khi ấy 10 tuổi nữ hài phẫn nam mất đi mẫu thân. Nàng trước khi chết không ngừng muốn nàng phải trở thành đế vương, giành lấy thiên hạ của phụ thân, đoạt lấy thiên hạ mà hắn trân quý, trả thù cho nàng.
" Trọng Thu, hài tử ngoan, nhất định phải thành thái tử, dẫm xuống những kẻ từng hại chúng ta. Bao gồm cả hắn...nhất định...nhất định..." Nàng một đời xinh đẹp dung quý, khi chết đi lại vô cùng cô đơn tịch mịch. Hài tử đôi mắt đỏ hoe gật đầu, hai bàn tay xiết chặt đến độ trắng bệnh, nàng nén lại tiếng nức nở kiên cường nhìn.
Người nàng có thể dựa dẫm vào cũng chỉ còn chính bản thân mình, vô cùng tịch mịch lạnh lẽo. Thật may ít ra vẫn còn Xuân Hoa bên cạnh, khi ấy Xuân Hoa là học trò mẫu phi nàng yêu quý.
" Tỷ tỷ, mẫu phi đi rồi. Tỷ có thể ở lại bên ta không?" Trọng Thu ngoài mặt kiên cường, nhưng nội tâm vẫn thật yếu ớt, nàng rất sợ cô đơn, rất sợ chốn lạnh lẽo bơ vơ này. Xuân Hoa lại là cọng rơm cứu mạng duy nhất, cho nàng chút ấm áp nhân sinh.
" Ân." Khi ấy Xuân Hoa chỉ mới là thiếu nữ 17, ở độ tuổi đẹp nhất, nàng có thể ở lại bao lâu? Nàng có lẽ sẽ phải nghe theo hôn sự, gả vào một nhà nào đó tương xứng. Nhìn xuống Trọng Thu trong lòng nàng run rẩy, ôm lấy hài tử.
Trọng Thu không biết từ lúc nào đã si tâm ở nơi nàng, từ lúc bắt đầu yêu thích, yêu thích hơn, và rồi đến ái mộ. Năm 12 tuổi, xuất binh ra trận, vị hoàng tử nhỏ tuổi nhất gánh trên vai trọng trách an nguy quốc gia.
" Tỷ tỷ, đợi ta trở về." Có lẽ đây là lần đầu tiên Trọng Thu trực tiếp bày tỏ ái mộ của mình, khi ấy Xuân hoa chỉ cười.
Thoắt cái thời gian trôi đi, nơi biên cương xa xôi khốc liệt, thiếu niên mang về vinh quang chiến thắng, bản thân định sẵn ngôi vị thái tử . Nhưng Xuân Hoa nàng lại đang ở đâu.
Khi ấy thiếu niên 17 sốc nổi muốn níu lấy hồng nhan, hồng nhan tuyệt tình buông lời cay độc.
" Tỷ tỷ, đừng gả cho phụ hoàng được không?" Thiếu niên đôi mắt đỏ, biên cường mịt mờ chưa từng rơi lệ, hồng nhan quy gót lệ miên man.Xuân Thu buông xuống đôi bàn tay vững trãi kia, lòng nàng khó xử, thánh ý khó cãi, mệnh khó bỏ.
" Thái tử vẫn nên giữ thân phận. Ta hiện tại sắp trở thành hoàng hậu. Người nên chú trọng xưng hô." Lời nói vô cùng xa lạ, Thiếu niên bàn tay buông thả, trong lòng nhức nhối , dường như hô hấp cũng đứt đoạn.
Khi ấy thiếu niên ngông cuồng, nghĩ rằng nàng ham vinh hoa, cho đến khi phát giác ra sự u ám của hoàng quyền. Trọng Thu chỉ có thể trốn vào một góc nức nở khóc không thành lời. Hoàng tộc vẫn luôn tàn khốc, vị trí thái tử kia trăm kẻ ao ước , nàng chỉ có thể trở thành mẫu nghi thiên hạ mới có thể bảo vệ nàng.Trở thành chỗ dựa vững chắc nhất.
Thiếu niên 18 tuổi, nét cười năm xưa cũng tiêu tan, gương mặt tuấn mỹ ấm áp ôn hòa cũng trở nên lạnh nhạt, hững hờ. Đã rất lâu rồi nét mặt ấy chưa hiện lên ý cười. Có lẽ là từ lúc nàng trở thành mẫu hậu của nàng.
Tháng 10 tuyết phủ kín trường thành, dấu chân in trên tuyết, vườn mai cũng đã héo tàn chìm vào tuyết lạnh. Trọng Thu lặng nhìn, khu vườn đã từng rực rỡ , hiện tại héo úa, không một người ghé thăm.
" Thái tử không dự tiệc mà lại có nhã hứng nhìn tới vườn mai này sao?" Một thiếu phụ chậm rãi lại gần, Trọng thu lặng người nhìn nàng, Xuân hoa vẫn như trước, nàng không thay đổi. Nhìn xuống chiếc bụng đã dần nhô da, ý cười cũng thu lại.
" Không phải hoàng hậu cũng không đi sao? Cũng có nhã hứng ngắm vườn mai lúc này." Trọng Thu không dám nhìn nàng, nhìn nàng y sợ bản thân không kìm lòng được muốn ôm lấy nàng.Rất nhiều năm qua đi vẫn không thay đổi.
" Có chút mệt liền trở về. Thái tử vẫn nên trở về đi thôi, thời tiết này rất không tốt cho sức khỏe." Xuân Hoa vừa xoay lưng bước đi, Trọng Thu không cam lòng, đã rất lâu không gặp, nàng vẫn luôn tránh mặt y như vậy.
" Xuân Hoa, tỷ vẫn là không hiểu tâm ý của ta. Hay là nàng không dám hiểu."
Bước chân nàng khựng lại. " Thái tử cẩn trọng lời mình. Hiểu hay không , trọng yếu sao?" Nàng vẫn luôn độc miệng như vậy. Trọng thu cuối cùng không kiềm lòng được từ phía sau ôm lấy nàng. Nàng kháng cự, trong tâm ăn đau.
" Để ta ôm tỷ một chút. Ta thật sự rất mệt. " Trọng Thu nhẹ tựa đầu vào vai nàng, tham luyến ,mùi hương riêng biệt chri có ở nàng.
" Trọng thu, không nên, đừng cố chấp nữa." Xuân hoa thở dài nói.Trọng Thu đôi tay buông ra nàng, thất thần trở về đông cung.
Năm ấy binh biến, hoàng đế chết trong phản loạn, Trọng Thu máu tươi nhuộm đỏ chiến giáp, ánh mắt đỏ ngầu tìm kiếm bóng ảnh nàng. Phản quân đánh lui, toàn thân rã rời, trước khi mệt mỏi thiếp đi nàng rơi vào một hơi ấm thân quen.
" Xuân Hoa, tốt quá, tỷ vẫn an toàn. " Trọng Thu không màng giang sơn, nàng quan tâm cũng chỉ có mình Xuân hoa nàng.
" Tỷ tỷ, rất lâu rồi ta không được nằm trong lòng nàng như vậy. Tỷ tỷ, bên ta mãi đươc không?" Trước khi thiếp đi y vẫn muốn hỏi nàng. Xuân Hoa không nói, nàng nhẹ nhàng vuốt tóc nàng. Tình cảnh thật rất giống nhiều năm về trước.
........................................................
Ngày trẫm đăng cơ, thiên hạ này sẽ không còn ai ngăn cách ta và nàng. Thế nhưng một ly rượu độc, mỹ cảnh thê lương đổ xuống. Trọng Thu vội vã trở về, tới nơi mọi thu đều không kịp, rượu kia đã cạn, nàng ánh mắt mê ly lảo đảo.
" Xuân Hoa..." Trọng Thu thét lớn , đôi tay vươn ra phía trước, ôm trọn lấy thân thể nàng đơn bạc. Trọng thu khóc không ra tiếng, trong lòng quặn thắt.
" Nàng ngốc quá, tại sao lại phải vậy. Xuân Hoa, nàng đã hứa ở bên ta mãi mà." Trọng Thu thanh âm lạc đi nghẹn ngào nói. Xuân hoa khóe miệng máu tươi hộc ra, bàn tay mảnh khảnh nhẹ vuốt ve gương mặt nàng.
" Thiên thu của ngươi, ta không thể đạp đổ. Đừng khóc, hãy để ta rời đi không còn tiếc nuối, đừng khiến ta hối hận được không?" Nàng tầm mắt dần mờ, bàn tay cũng dần lạnh. Trọng thu khóc không thành lời.
" Ta không làm hoàng đế , tỷ đừng đi có được không? Ta không cần thiên thu bá nghiệp, ta cần tỷ.Chỉ cần tỷ." Trọng Thu gấp gáp nói, ôm lấy nàng thật chặt, hơi lạnh kia dần tỏa, y càng trở nên hoảng loạn sợ hãi.
" Không nên....không nên.." Nàng hơi thở yếu dần, ánh mắt khép lại, toàn thân lạnh lẽo. Người thân duy nhất của y, ái nhân của y đi rồi, nàng cứ như vậy rời bỏ y mà đi rồi. Cuối cùng đến một câu nói ái nàng, y cũng không dám bày tỏ. Hối tiếc, nhất định hối tiếc.
" Xuân Hoa, ta yêu nàng...yêu rất lâu...Xuân Hoa nàng nghe thấy không?" Bậc đế vương rơi lệ ôm nàng vào lòng khóc rống, vô cùngmỹ lệ vô cùng tang thương. Không còn gì cả tất thảy đều bỏ Trọng Thu đi mất. Cuộc đời từ nay về sau ở nơi chí tôn đơn độc.
Vô thức nàng nhìn tới hài tử non nớt ánh mắt ngây ngô, mang theo ánh mắt của Xuân hoa, thì ra vẫn còn một người. Vẫn còn một tia ấm áp ở trên nhân gian này.Hài tử của nàng, ta thay nàng dưỡng. Giang sơn này dành cho hài tử của chúng ta.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com