Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

15. Tự nguyện

" Chỉ là từng là ép buộc"

" Em nhớ  của trẻ lắm anh à! Chỉ là em của tuổi trẻ đã chết từ lâu rồi"

- Kim Ann rốt cuộc cậu có làm sao không vậy? Cậu nói vậy thì chẳng khác gì đạp đổ tất cả kế hoạch của chúng ta ngay từ trước?

Minhyung nói. Giờ đây, anh ấy thực sự chẳng thể hiểu nổi con người Kim Ann bây giờ nữa !

- Minhyung! Trước khi tới đây, mình thực sự đã suy nghĩ rất kĩ. Hiện giờ, Jungmin của mình rất cần ba nó. Thực sự... Mình cũng không nỡ để thằng bé xa ba nó.

Ann nói. Âm giọng thực sự rất nặng.

- Kim Ann, cậu đâu rồi? Kim Ann dứt khoát của mình đâu rồi? Bây giờ... Bây giờ đến việc đối diện mà nói chuyện với mình cậu còn không thể.

Minhyung nói. Anh thực sự rất thương cho người bạn này hay còn là người anh bao năm nay đặt trọn vẹn tình yêu vào!

- Kim Ann của mình thực sự đã chết rồi!

Minhyung nói với giọng bất lực và vô vọng với Ann, hơi thở anh thở hắt ra. Anh đứng ra ngoài cửa kính lớn, hướng mắt nhìn thành phố Seoul rộng lớn này! Đèn đường vào tối sáng trưng làm bừng sáng cái thành phố tấp nập và bận rộn này! Từ trên cao, Minhyung có thể thấy phố xá đông đúc đến nhường nào! Từng hàng xe đi lại trên con phố, từng dòng người tất bật đi lại! Đừng con đường, ngõ phố! À, phải chăng khi ngày một lớn thì con người ta mới nhận ra cái chốn đông người mà tuổi trẻ bọn họ từng ghé qua, từng hoà mình vào lại là...nơi mà bây giờ họ cảm thấy ngộp thở nhất không? Cuộc sống bận rộn như vậy tìm đâu ra một chốn yên bình đây?

Kim Ann nhìn bóng lưng im lặng của Minhyung tâm trạng cũng trùng xuống. Cô thầm thở dài. Thử hỏi, giờ cô còn có thể làm sao nữa!? Cô nói rồi, Jungmin là rất cả đối với cô. Có cam chịu ở bên Jeon Jungkook cả đời này nhưng có thể cho Jungmin một cuộc sống, một tuổi thơ hoàn hảo cô hoàn toàn chấp nhận. Cô hiểu cảm giác thiếu tình thương của mẹ nên cô không hề muốn Jungmin bé nhỏ của cô phải thiếu đi tình thương của bất kì ai cả. Nói cô thiển cận cũng được vì cuộc sống xã hội ngày một hiện đại, tư tưởng cũng ngày một tiến bộ hơn, suy nghĩ cũng thật thoáng. Bây giờ, Ann đang có trong tay hai mươi lăm phần trăm cổ phần của công ty gia đình nên nếu li hôn với Jeon Jungkook đều hoàn toàn có thể độc lập và tự chủ tài chính, nếu nghĩ dễ dàng rằng tình yêu cô đủ lớn để có thể bao bọc Jungmin thì suy cho cùng thật là ích kỉ. Tình yêu của cô dành cho Jungmin dù có lớn cỡ nào cũng không tài nào bồi đắp những khoảng thời gian thiếu vắng tình cha của Jungmin. Không thể, thực sự không thể! Vậy nên, hôm nay Ann đến đây là muốn giao chuyển nốt mười phần trăm cổ phần cho Minhyung, đồng nghĩa, Minhyung đủ tư cách để đứng tên sở hữu công ty gia đình Ann.

- Minhyung, mình để quà sinh nhật ở đây nhé! Phải chúc mừng sinh nhật cậu muộn rồi!

Kim Ann cũng thật tuyệt tình mà!

- Về muộn đến thế sao? Em đã đi đâu vậy?

Jeon Jungkook hình như cũng là vừa về nhà. Nhìn bộ vest trên người anh ta là biết!

Ann không trả lời, chỉ ậm ừ cho qua chuyện rồi đi qua người Jeon Jungkook định lên tầng.

Nhưng Jeon Jungkook thấy cái thái độ đó của cô liền thở dài  không bằng lòng, tay anh ta nắm lấy cánh tay cô mà kéo cô về phía đối diện.

- Anh hỏi em rốt cuộc là em vừa đi đâu mà muộn đến vậy?

Jeon Jungkook từ ngày mà Jungmin từ bệnh viện đối mặt với Ann đều là nhường nhịn và nhẫn nại hết mực. Vì Jeon Jungkook cũng dần ý thức được rằng sợi dây níu kéo Ann ở lại bên cạnh anh chính là Jungmin. Vốn giữa cô và anh đều đã có khoảng cách nên anh ta vẫn một mực nhẫn nhịn.

- Tôi đi gặp bạn.

Ann trả lời với giọng điệu như chỉ để trả lời cho qua.

- Mark Lee ?

Jeon Jungkook nhạy bén thật! Cũng đúng, thử nghĩ xem bây giờ trung thành nhất với Kim Ann cũng chỉ có Mark Lee.

Ánh mắt Ann lảng tránh. Cô đưa hướng nhìn về phía mặt phòng khách đang nhuốm màu xanh mát của hồ bơi ngoài trời.

Jeon Jungkook nhìn cô như vậy! Chắc là đúng rồi! Liền có chút buồn lòng.

- Không có gì tôi lên phòng đây!

Ann trông bất cần, khoác túi xách lên rồi bỏ mặc Jeon Jungkook đứng ở đó mà đi lên phòng trước.

Sự thực thì... Từ bao lâu nay, Kim Ann cùng Jeon Jungkook vốn chưa từng ngủ chung phòng. Cả hai đều là mỗi người một không gian, một thế giới, mang danh là vợ chồng nhưng người này buồn rồi khóc, người kia lại không biết; người này ốm đau ra sao người kia tuyệt nhiên không hay. Có phải là rất tuyệt tình với nhau không?

Kim Ann vừa lên tầng chưa vội đi về phòng mà ghé qua phòng của Jungmin. Cô chắc mẩm rằng cũng đã là mười một giờ đêm nên con đã ngủ liền mở cửa rồi nhẹ nhàng đi vào. Ai ngờ, cu cậu lại chưa ngủ, mẹ vào liền nhận ra.

- Mẹ !!

Ann có chút bất ngờ khi giờ này Jungmin chưa ngủ. Jungmin của cô vừa mới phẫu thuật, giấc ngủ rất quan trọng cho việc phục hồi của con.

- Jungmin của mẹ chưa ngủ sao?

Ann liền ngồi bên cạnh giường hình ô tô của con, tay vuốt mái tóc mềm của con .

Jungmin nghe mẹ hỏi liền lắc đầu.

- Sao vậy Jungmin? Có gì tâm sự với mẹ không?

Ann nhẹ nhàng hỏi con.

- Ba mẹ giận nhau lâu thật đấy! Hai người có thể làm lành với nhau được không?

Chất giọng tròn treo, non troẹt của Jungmin lí nhí nói với cô.

Ann nghe Jungmin nói vậy liền bất ngờ.

- Tại sao con lại hỏi như vậy?

Jungmin:"..."

Thằng bé trầm ngâm một lúc rồi nhìn cô với ánh mắt trẻ thơ!

- Hồi trước con có hỏi mấy bạn ở lớp rằng ba mẹ họ có ở riêng phòng như ba mẹ không? Thì một bạn to lớn hay đi trêu ghẹo mấy bạn trong lớp liền đứng trước mặt con nói là ba mẹ họ chỉ khi giận nhau mới làm vậy! Rồi bạn ấy còn trêu chọc con về chuyện này nữa.

Giọng Jungmin đôi chút nghẹn lại. Vẻ mặt thằng bé phụng phịu, mếu máo.

Ann thật bất ngờ về điều này. Nói thật thì bản thân cô chưa nghĩ tới điều này cả. Có đợt Jeon do cũng đề cập về vấn đề cả hai người họ về ở chung phòng nhưng Ann cũng chỉ nhàn nhạt nói rằng :" Jungmin chỉ mới là trẻ con, thằng bé không để ý đến điều này đâu". Nhưng đâu ngờ rằng hôm nay con lại tâm sự điều này với cô.

Ann bỗng trầm đi một lúc! Jungmin vẫn nhìn mẹ! Chợt,tiếng mở cửa nhè nhẹ kêu lên. Thì ra là Jeon Jungkook! Người anh ta vẫn là mặc bộ vest, chắc hẳn cũng vừa từ tầng dưới lên.

Jungmin thấy ba nó cũng liền bất ngờ reo lên, thằng bé rời khỏi giường mà chạy tới ôm cổ ba nó.

- Ah, ba hôm nay về muộn thật! Con còn để bánh chocolate cho ba nhưng mà ...

Nói đến đây thằng bé bỗng ngập ngừng, tay gãi gãi cái đầu.

- Sao nào? Vậy bánh chocolate của ba đâu hả Jungmin?

Jeon Jungkook giở giọng trêu chọc Jungmin.

- Hì hì, con lỡ ăn hết rồi!

Thằng bé cười tít mắt, tay ôm lấy cổ ba như muốn nói là :" Con xin lỗi mà !! Nhưng mà do bánh chocolate ngon quá ấy, chứ không phải lỗi của con."

Jungkook"..."

Jeon Jungkook lúc đó ngẫm lại thì Jungmin quả thật rất giống Ann. Từ nụ cười cho đến con mắt cười, tất cả đều rất giống.

- À ! Hay là mai ba ở nhà đi! Mẹ sẽ làm bánh chocolate cho ba ăn.

Jungmin nói.

- Vậy là bánh mẹ làm cho con sao?

Jungkook hỏi, Jungmin nghe cũng liền gật đầu lia lịa.

- Chà, vậy là mai ba sẽ ở nhà để ăn bánh của mẹ Jungmin nha! Bây giờ, Jungmin cần phải đi ngủ sớm cái đã. Nếu khách thì mai sẽ không có sức làm bánh cùng mẹ đúng không?

Jungkook nói rồi tay bế con tới giường và nhẹ nhàng đặt Jungmin bé tí xuống giường ô tô của nhóc. Jeon Jungkook cẩn thẩn đắp chăn cho con rồi quay sang nói với Ann :" Em cũng ngủ sớm nhé !"

Ann nghe vậy cũng gật đầu.

Jeon Jungkook ra khỏi phòng trước. Cô chờ đến khi thằng nhóc bé tí kia đi ngủ rồi mới đi ra khỏi phòng.

Ông bà nói rồi " Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén".

Chung sống lâu như vậy, Ann cũng một phần nào thoải mái hơn một chút với Jeon Jungkook. Ví dụ như là giờ Ann cũng không còn né tránh Jeon Jungkook như tránh tà nữa! Giao tiếp của họ với nhau giờ cũng không còn khoảng cách như hai kẻ xa lạ sống trong cùng một căn nhà nữa ! Đôi khi Ann cũng nhờ Jeon Jungkook nếu mà đi công tác ở thành phố khác liền nhờ mua đặc sản ở đấy mà cô thích. Jeon Jungkook dĩ nhiên chẳng chút phiền mà còn nhiệt tình đi hẳn ra cửa hàng, trực tiếp mua cho cô.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com