12
Jeon Jungkook nhặt lấy tấm thẻ trong túi của tên đang nằm dưới đất lên xem.
Anh ta là một nhân viên làm thêm ở quán bar, vậy mà lại giả dạng cảnh sát để ăn chặn tiền của người khác.
Lúc nãy còn bảo sẽ bắt hắn về đồn cảnh sát, Jungkook cười đểu một cái, cái tên này chắc hẳn không biết hắn là ai nên mới có lá gan như thế.
Hắn xoay người, bây giờ hắn chỉ muốn nằm xuống giường mà thôi, đánh nhau cả ngày tay hắn cũng đau ê ẩm cả rồi.
Em từ nãy đến giờ vẫn chôn chặt chân ở vách tường, hai tay vẫn ôm khư khư đống sách cùng với hai cái bánh trước ngực.
Jeon Jungkook bước ra thì gặp em đang nép ở tường, hắn cá chắc rằng em đã thấy hết chuyện vừa xảy ra. Nhìn dáng vẻ cứng đơ mặt không một giọt máu của em hắn cố gắng nhịn cười, giữ khuôn mặt lạnh lùng bước đến.
Hắn đi đến trước mặt em, em cũng chẳng mở miệng nói được câu gì.
" Đã thấy hết rồi? " .Hắn hỏi em.
Park Ami vội vàng gật đầu lia lịa, nhưng giây sau lại lập tức lắc đầu.
Chân mày Jungkook nhăn lại nhìn Park Ami, sợ đến mức phát ngốc rồi à.
Hắn bước thêm hai bước lại gần em, khom lưng cúi đầu mặt đối diện với em, không gần cũng không xa.
Hắn khẽ hỏi: " Không thấy? "
Hành động của hắn khiến em thoáng chút hoảng sợ, tay cầm mấy cuốn sách cũng run lên, em làm rơi hai cuốn xuống đất.
Park Ami không còn tâm trí nào để trả lời.
Khoảnh khắc hắn mặt đối mặt với em, tim em đập rất nhanh, trong lòng liền có chút khẩn trương, em không dám thở mạnh, nói đúng hơn là em nín thở.
Ánh nắng chiều hắt qua một nửa khuôn mặt hắn, những đường nét được ánh nắng chiếu qua rõ ràng hơn, không một góc chết, mái tóc dài đến mắt có chút xoăn, những sợi tóc cơ hồ chạm đến hàng lông mi dài của hắn, thật đẹp, đôi mắt của hắn như thể muốn hút cả em vào trong, hắn có một đôi mắt rất đẹp.
Cái vẻ đẹp này, thật sự từ trước đến giờ em chưa cảm nhận được vẻ đẹp nào khiến em như bị thôi miên vậy, kể cả những người ca sĩ diễn viên nổi tiếng trên tivi. Đẹp chết người ư, cũng có thể.
" Không định thở à? "
Nghe hắn nói em mới thở ra, mười giây, à là mười lăm giây nhỉ, em và hắn nhìn nhau mười lăm giây, khuôn mặt em vì nín thở mà đỏ bừng cả lên.
Hắn còn đang tự hỏi nếu hắn không nhắc em thở thì có phải em tắt thở luôn rồi không.
Em vội cúi đầu tránh ánh mắt châm chọc của hắn, hai cuốn sách vẫn nằm yên vị ở dưới đất.
Lúc này Jeon Jungkook mới đứng thẳng người, tay hắn đút vào túi quần, hắn hạ tầm mắt nhìn xuống hai cuốn sách ở dưới đất, một cuốn nói về mùi hương, một cuốn nói về biển.
Nhắc đến mùi hương hắn mới nhận ra, trên người em có mùi rất dễ chịu, hắn không chắc rằng nó là mùi dầu gội hay mùi dầu thơm. Nhưng hắn thật sự rất thích mùi này, mùi bạc hà thoang thoảng.
Trong lòng Jeon Jungkook dậy sóng, hắn phát điên vì cái mùi hương này mất.
Em lúc này mới dám ngồi xuống nhặt hai cuốn sách kia lên.
Em có nên rời đi không nhỉ?
Ở đây lâu không chừng sẽ có chuyện với hắn mất.
Chân em dịch sang bên phải một chút, rồi lại một chút, thấy hắn không có động tĩnh em lén nhìn hắn một cái rồi xoay người bước đi.
Nắm chặt mấy cuốn sách trong người bước đi, em cầu mong hắn sẽ tha cho em, em sẽ không nói cho bất kỳ ai về việc hôm nay, em sẽ giữ kín chuyện này giúp hắn.
" Này "
Jeon Jungkook vẫn đang thẫn thờ suy nghĩ quay sang thì thấy em đã chuồn đi được vài bước, hắn còn trêu chọc em chưa đủ mà.
Chân em cứng như đá đứng yên ngay tức khắc. Trong lòng không khỏi thấp thỏm.
Em xoay lại nhìn hắn.
" Không định cảm ơn tôi sao? "
Park Ami không hiểu hắn đang nói gì, cảm ơn cái gì? Cảm ơn về việc hắn không tính toán khi em thấy hắn đánh cảnh sát, hay vì việc gì?
Trong đầu em là một mớ hỗn loạn, cái tên này sao lại vô cớ như thế.
Em nhìn hắn với bộ dạng khó hiểu.
" Nhớ không nhầm thì tôi giúp cô hai lần, lần gặp thằng khốn Jung Hae In, lần trước ở quán bar, còn thêm một lần đưa cô vào phòng y tế hôm qua nữa. "
Hôm qua là hắn đưa em vào phòng y tế sao, em cứ tưởng là Jeongyeon.
Nhưng mà hắn là đang so đo với em à, gây ra cho em biết bao nhiêu chuyện mà bây giờ lại đòi em cảm ơn hắn.
" Coi như.... hôm nay tôi sẽ không báo cảnh sát về chuyện anh đánh người, coi như.... huề. "
Em lắp bắp trả treo với hắn, như vậy là quá công bằng rồi
" Cứ việc báo cảnh sát "
Jeon Jungkook nhàn nhã cười một cái.
Em nuốt nước bọt, thật sự không biết nói như thế nào mới vừa ý hắn. Em không muốn đôi co với hắn, em chỉ muốn về nhà ngay bây giờ.
" Cảm.... ơn " .Park Ami nhỏ giọng nói cảm ơn theo ý của hắn, dù sao cũng không mất mát gì.
" Bây giờ tôi không muốn nhận lời cảm ơn nữa, tôi muốn được trả ơn. "
Jeon Jungkook hắn là đang được voi đòi tiên sao. Cái tên đáng ghét, em không ngừng chửi thầm hắn trong lòng.
" Anh muốn tôi trả cái gì? "
" Để nghĩ xem " .Hắn nhởn nhơ.
" Như vậy đi, đánh nhau từ sáng giờ tôi cũng khá mệt cộng thêm chưa ăn gì, đãi tôi một bữa là được. "
Em không dám phản kháng hắn, chỉ là đãi hắn một bữa, lần sau hắn sẽ không làm phiền đến em nữa, em cũng sẽ không liên quan gì đến hắn, đường ai nấy đi.
Em gật gật đầu rồi dẫn hắn đi, hôm nay hắn không đi xe, em đi đằng trước hắn đi đằng sau, không nhanh cũng không chậm nhưng vẫn có khoảng cách giữa em với hắn.
Jeon Jungkook đứng trước quán ăn mà em dẫn hắn đến.
Hắn không khỏi ngao ngán, Jeon Jungkook hắn cũng có một ngày phải ăn ở cái quán lề đường tồi tệ này sao.
" Đây là quán ăn? "
Hắn quay sang hỏi em.
" Có để bảng là quán ăn kia "
Em chỉ lên cái bảng tên ở phía trên, có lẽ hắn không nhìn thấy.
Hắn đưa tay vuốt mái tóc ngược lên trên.
" Ở đây mà ăn được sao? "
Em lúc này mới nhận ra ý của hắn. Hắn không muốn ăn ở quán nhỏ này. Cũng phải, nhà giàu như hắn thì chỉ toàn ăn ở nhà hàng sang trọng chứ ai lại ăn ở những quán nhỏ xíu trong hẻm như này.
Em nhìn hắn gật đầu, dù sao cũng là quán ăn, cũng bán đồ ăn như bao quán khác thôi, với lại ví tiền của em cũng có giới hạn làm sao có thể dẫn hắn đi ăn nhà hàng. Nếu hắn muốn thì tự mà đi chứ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com